Cô nói những lời này đã đủ rõ ràng rồi, phó liên trưởng Bành nghe đã hiểu, lập tức vỗ vai Trình Nguyên Triệt, vẻ mặt nghiêm túc: "Lão đại, đừng trách anh em không nhắc nhở nhé, sau này đối xử tốt với vợ chú một chút, chú mà dám ba lòng hai ý, đứng núi này trông núi nọ thì chú sẽ chết thảm lắm đấy."
Trình Nguyên Triệt: "... Tôi là hạng người đó sao?"
"Hừ, tôi biết chú không phải, tôi chỉ là nhiều lời nhắc nhở một câu thôi."
Phó liên trưởng Bành hiểu anh, anh không phải hạng người phẩm hạnh không đoan chính, huống chi cưới được cô vợ xinh như tiên thế này, anh tuyệt đối sẽ không liếc mắt nhìn người đàn bà khác lấy một cái.
"Thím ba, mọi người nói gì thế, cháu chẳng hiểu gì cả." Trình Đông Húc vểnh tai lên nghe, mắt đầy vẻ tò mò muốn biết.
"Trẻ con không nên hỏi thì đừng có hỏi lung tung." Lý Song Mai lườm nó một cái.
Trình Đông Húc bĩu môi, giọng không nhỏ: "Cô giáo dạy rồi, không hiểu thì phải hỏi, cháu không hiểu nên cháu phải hỏi thím ba."
"Cô giáo dạy thì con nghe lọt tai, mẹ dạy thì con chẳng nghe lọt chữ nào."
Lý Song Mai gắp miếng thịt lợn nhét vào mồm nó, ánh mắt cảnh cáo: "Ăn thịt, ăn cơm đi, đừng có làm phiền người lớn nói chuyện."
Thấy đứa cháu lớn mặt đầy vẻ không vui, Khâu Ý Nùng mỉm cười: "Tiểu Húc, bây giờ cháu còn nhỏ quá, chuyện thím nói cháu chưa hiểu được đâu, biết bây giờ cũng chẳng có lợi gì, đợi sau này cháu lớn lên thím sẽ kể cho cháu nghe."
"Dạ được ạ." Trình Đông Húc không hỏi nữa.
Nó không hỏi nữa, chủ đề này cũng kết thúc tại đây, mọi người đều thận trọng không hỏi thêm gì, tiếp tục nâng chén ăn uống.
Khâu Ý Nùng không thích ăn cá biển lắm, nhưng khá thích ăn hàu và tôm cua, tối nay cô ăn không ít, lúc đứng dậy bụng đã hơi căng tròn, cô cũng chủ động đi giúp mẹ chồng và các chị dâu rửa bát đũa.
Thấy cô rất chăm chỉ, làm việc nhà nhanh thoăn thoắt, không phải tiểu thư mười đầu ngón tay không chạm nước, lại hiếu thảo tâm lý, mẹ Trình càng nhìn càng thấy thích.
Lý Song Mai cũng thì thầm với mẹ chồng: "Mẹ ơi, cô dâu này đổi hay thật đấy, Ý Nùng giỏi giang hơn cái loại Diêu Ngọc Lan lười biếng ham ăn kia gấp nghìn lần."
"Diêu Ngọc Lan chẳng có điểm nào so được với nó cả."
Lương Miêu bình thường ít khi bàn luận chuyện người khác cũng nói một câu, ấn tượng của cô về Khâu Ý Nùng rất tốt: "Em dâu lớn lên trong nhung lụa nhưng không hề đỏng đảnh chút nào, một xu sính lễ không lấy đã gả qua đây, cũng không chê bai gia cảnh nhà mình, chú ba cưới được em ấy đúng là phúc đức tám đời rồi."
"Ba thằng ranh con đều có phúc cả, đứa nào cũng có số hưởng, cưới cho mẹ ba đứa con dâu tốt thế này."
Mẹ Trình thích Khâu Ý Nùng, cũng thích hai đứa con dâu này, họ kết hôn xong là ra ở riêng ngay, toàn bộ việc trong ngoài đều quán xuyến tốt, lại sinh con đẻ cái, lần này chìm thuyền nợ nhiều tiền thế này mà họ không một lời phàn nàn trách móc, còn âm thầm bán hết đồ trang sức lúc kết hôn để trả nợ, những điều này bà đều biết cả.
Mẹ Trình biết cách đối nhân xử thế, bát nước luôn cố gắng để bằng, trong nhà cơ bản không có mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, Lý Song Mai và Lương Miêu nghe mẹ chồng nói vậy đều vui vẻ mỉm cười.
"Song Mai, Miêu tử, hai đứa đi sắp xếp đóng gói ít hải sản khô, chọn loại hàng xịn ấy, sáng mai để đoàn trưởng Đàm và mọi người mang đi, việc trong bếp cứ để mẹ với Ý Nùng lo." Mẹ Trình sắp xếp công việc cho họ.
"Dạ."
Các chị em phụ nữ ở nhà dọn dẹp, Trình Nguyên Triệt đi cùng đoàn trưởng Đàm ra bờ biển đi dạo tiêu cơm, mấy cha con nhà họ Trình ngồi giữa sân trông trẻ.
Khâu Ý Nùng rửa bát xong, thấy mẹ chồng quẩy đôi thùng nước ra sau nhà, liền đuổi theo: "Mẹ ơi, mẹ đi đâu thế ạ?"
"Ý Nùng, đằng sau là vườn rau nhà mình, mẹ đi gánh nước tưới rau."
Sau nhà có một khu đất trồng rau rộng hơn một mẫu, hai nhà anh trai mỗi nhà bốn phần đất, giữa có đường nhỏ ngăn cách, trồng toàn rau theo mùa.
Đi đến cạnh ruộng, trước mắt bỗng nhiên xuất hiện một vùng đốm trắng, trên mỗi cây rau đều có một đốm trắng, Khâu Ý Nùng ngẩn người, trong lòng hơi ngạc nhiên: Trên rau cũng có đốm trắng, chuyện này là sao nhỉ?
Câu hỏi này chẳng có ai trả lời cho cô, chỉ có thể tự cô từ từ lĩnh hội tìm tòi thôi.
Bây giờ đoán không ra, Khâu Ý Nùng cũng không nghĩ nhiều, trước tiên giúp mẹ chồng tưới nước: "Mẹ ơi, ruộng rau nhà mình ngoài chỗ này ra thì còn ở đâu nữa không ạ?"
"Chỉ có bấy nhiêu thôi, toàn bộ ở đây hết rồi."
"Dạ? Đất rau nhà mình ít thế ạ?"
Khâu Ý Nùng hơi ngạc nhiên, chưa đợi bà trả lời đã hỏi tiếp: "Có ruộng lúa không ạ?"
"Vùng mình ven biển, chất đất ruộng không tốt lắm, trồng lúa thu hoạch chẳng được bao nhiêu, ruộng chia cho mỗi nhà cũng ít, mỗi người chia được chưa đầy năm phần đất đâu."
"Anh cả anh hai con đều ra ở riêng rồi, họ có sổ hộ khẩu riêng, mỗi nhà được chưa đầy hai mẫu ruộng, giờ đều trồng khoai lang khoai tây với ngô, mấy thứ này không tốn nhiều công chăm sóc."
"Hộ khẩu chú ba ở bộ đội, trong nhà chỉ còn hai thân già này với Nguyên Thục, tổng cộng một mẫu bốn phần đất, cũng không dùng trồng lúa, trồng một mẫu khoai lang khoai tây, dùng hàng rào quây bốn phần đất làm ao tôm để nuôi tôm."
"Cha các con giờ sức khỏe không ổn rồi, không ra khơi được nữa, nhưng ông ấy là người không chịu ngồi yên, bàn bạc xong thì làm cái ao tôm, kiếm thêm chút đỉnh bù đắp chi tiêu gia đình."
Thấy ruộng đất ít như vậy, Khâu Ý Nùng đã hiểu: "Xem ra 99% nguồn thu nhập kinh tế của gia đình đều dựa vào biển cả rồi."
"Đúng vậy, thuần túy dựa vào biển để sống thôi."
Hai mẹ con đang trò chuyện thì Trình Nguyên Thục chạy tới, cũng nghe thấy lời họ nói, liền góp chuyện: "Chị dâu ba, bên chỗ chị chắc ruộng đất nhiều lắm nhỉ?"
"Chỗ chị dựa vào núi mà, đương nhiên ruộng đất nhiều rồi."
"Trại của chị khá lớn, dân cư cũng đông, bình quân mỗi người có hai mẫu đất khô, hai mẫu ruộng nước, toàn là ruộng bậc thang trải dài từ chân núi lên đến lưng chừng núi."
"Những năm gần đây đẩy mạnh trồng dược liệu, xung quanh khai khẩn rất nhiều đồi núi đất trống, gia đình đông người như nhà họ Trình thì tổng diện tích ruộng đất phải đến năm mươi mẫu, còn chưa tính diện tích rừng núi đâu."
Mẹ Trình nghe mà phát hoảng: "Cả nửa cái làng này của mình cộng lại mới được năm mươi mẫu đấy."
"Chúng con không có tài nguyên biển, tài nguyên nước ngọt cũng có hạn, nếu ruộng đất rừng núi mà cũng không có nữa thì đúng là phải ăn vỏ cây rễ cỏ thật rồi." Khâu Ý Nùng mỉm cười.
"Cũng đúng, mỗi nơi đều có cách sống riêng của mình."
Đất đai trong nhà ít, rau trồng chỉ vừa đủ nhà ăn, sản lượng khoai lang khoai tây cũng tạm ổn, còn gạo mì ăn hằng ngày thì toàn bộ phải ra thị trấn mua, may mà thường xuyên đi nhặt hải sản, lúc nào cũng bán được chút tiền để đổi lương thực, bụng dạ cũng được lấp đầy.
Lúc Trình Nguyên Triệt và mọi người quay về, Khâu Ý Nùng đang ngồi chơi uống trà ở nhà hai anh trai, tính tình cô hoạt bát phóng khoáng lại khéo ăn nói, chỉ mới một ngày đã thân thiết với họ rồi.
Trong nhà không có tivi, buổi tối cũng chẳng có hoạt động giải trí gì đặc biệt, ngồi chơi đến hơn bảy giờ là giải tán, ai nấy đều đi tắm rửa lên giường đi ngủ.
Đề xuất Cổ Đại: Thủ Phụ Gia Đích Cẩm Lý Thê