Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 185: Ở lại nhà họ Hoàng để nối dõi tông đường

Hoàng Đại Lưu dùng tốc độ nhanh nhất đời mình chạy về nhà, xông thẳng vào phòng ba mẹ, thuật lại y nguyên lời Thủy ca vừa nói không sót một chữ.

Hai ông bà già nhà họ Hoàng vốn đang không khỏe nằm trên giường, nghe xong thì như vừa uống được linh đan diệu dược, bật dậy ngay lập tức. Ông già họ Hoàng vỗ đùi một cái, vẻ mặt như vừa "ngộ" ra: "Đúng thế! Tụi nó về Miêu tộc rồi mà không gửi tiền qua thì tôi có cầm tờ thỏa thuận cũng chẳng làm gì được bà ta cả!"

"Chắc bà ta tính toán kỹ cả rồi nên hôm đó mới sảng khoái ký thỏa thuận với chúng ta như vậy. Cái đồ gian xảo đốn mạt này, lão nương tôi phải đi xé xác bà ta ra mới được." Bà già họ Hoàng nhảy dựng lên định đi gây sự.

"Mẹ, mẹ xé xác chị ta thì có ích gì? Hơn nữa, mẹ có xé nổi chị ta không? Mẹ lại muốn bị ăn đòn à?"

Hoàng Đại Lưu lúc này lại bình tĩnh hơn hai ông bà, hắn cũng có nỗi sợ bản năng đối với Khâu Mộng Nguyên, vội vàng đem bộ lý thuyết "con tin" mà Thủy ca bày cho, thêm mắm dặm muối kể cho họ nghe.

Hai ông bà già nhà họ Hoàng lập tức bình tĩnh lại, đôi mắt mờ đục lại lóe lên tia sáng toan tính. Bà già họ Hoàng có chút phấn khích nói: "Phải đấy, phải đấy, không thể để tụi nó đi hết được, phải giữ lại một đứa."

"Giữ thằng Chính lại!"

"Nó là cháu đích tôn, phải ở lại nhà họ Hoàng để nối dõi tông đường!"

Ông già họ Hoàng lập tức đưa ra quyết định, trong đầu loé lên rất nhiều chuyện, trầm mặt nói: "Có thằng Chính ở đây, bà ta không dám không gửi tiền!"

"Hơn nữa, thằng Triều nó... nhất định phải giữ lại một đứa con trai để nối dõi tông đường."

"Nếu cả hai đứa con trai đều sang Miêu tộc, đến lúc đó đổi tên đổi họ theo họ Khâu thì nhà họ Khâu có người nối dõi, còn thằng Triều thì tuyệt tự mất. Thằng Chính dù thế nào cũng phải ở lại nhà, sau này cũng phải cưới vợ sinh con ở đây, tuyệt đối không được để nó sang Miêu tộc."

Bà già họ Hoàng trước đây cũng không nghĩ đến điểm này, giờ thì gật đầu lia lịa: "Phải, phải, thằng Chính không được đi. Thằng Triều e là chỉ còn vài ngày nữa thôi, nó làm con trai thì phải ở lại tiễn đưa..."

Nói đến đây, nỗi buồn ập đến, bà già họ Hoàng lại ôm mặt khóc rống lên.

"Mẹ, đừng khóc nữa, giờ khóc lóc chẳng có ích gì đâu. Anh cả làm bậy, chuyện anh ấy làm không còn đường quay xe nữa rồi."

Trước đây họ cũng đã đến đồn công an, cầu xin cũng rồi, khóc lóc cũng rồi, nhưng đến mặt cũng chẳng được gặp. Công an không cho phép họ gặp mặt, cũng không cho nhắn nhủ gì, thái độ cực kỳ dứt khoát.

Hai ông bà già nhà họ Hoàng đều là hạng người ích kỷ và thực dụng, có mấy ngày đệm này họ cũng đã nhận ra hiện thực là Hoàng Đại Triều sẽ bị phán tử hình. Dù trong lòng đau khổ nhưng họ cũng không quên tính toán mưu lợi cho bản thân.

Ba người bàn bạc xong trong phòng, lập tức đứng dậy hành động ngay.

Khâu Mộng Nguyên vừa mới lên huyện thành một chuyến từ sáng sớm, còn đến nhà khách tìm Khâu Hách Lễ nhờ ông mua giúp vé tàu hỏa rời đi, khoảng mười giờ thì về đến nhà. Về nhà còn chưa kịp uống ngụm trà nào thì hai ông bà già nhà họ Hoàng đã xông tới.

Họ mở miệng đòi giữ Hoàng Chính lại, lập tức bị Khâu Mộng Nguyên từ chối.

Ông già họ Hoàng lập tức bày ra dáng vẻ chủ gia đình, thái độ cứng rắn chưa từng có: "Thằng Chính phải ở lại, nó là cháu đích tôn nhà họ Hoàng chúng tôi, cái gốc phải ở lại đây, nó không được đi theo bà!"

Bà già họ Hoàng cũng lập tức phụ họa, giả vờ giả vịt mang theo tiếng khóc: "Phải đấy Mộng Nguyên, bà không thể nhẫn tâm như thế được, dẫn tụi nó đi hết rồi không để lại cho tụi tôi chút niềm an ủi nào sao? Để thằng Chính ở lại bầu bạn với hai cái xương già này đi."

Khâu Mộng Nguyên lạnh lùng nhìn họ, liếc mắt nhìn Hoàng Đại Lưu đang trốn bên ngoài nhìn trộm: "Hoàng Đại Triều sắp bị xử bắn rồi, các người còn muốn giữ thằng Chính ở lại đây, các người làm ông bà mà muốn thấy nó bị nước bọt của người đời dìm chết sao?"

"Hoàng Đại Triều giờ còn chưa bị xử bắn mà trường học đã không cho tụi nó đến trường rồi, đợi sau khi ông ta bị xử bắn, các người lấy cái gì để bảo vệ cái gốc mà ông ta để lại?"

"Tại sao tôi phải vội vàng đưa tụi nó đi như vậy, chẳng phải là để tụi nó tránh cái đầu sóng ngọn gió này sao? Tại sao Hoàng Đại Triều lại sảng khoái ký tên ly hôn, chẳng phải là để tôi bảo vệ con cái ông ta? Để tụi nó không bị người ta sỉ nhục khinh khi sao?"

"Vậy mà các người làm ông bà lại chỉ biết nghĩ cho bản thân mình, trong lòng các người tính toán cái gì, chẳng lẽ tôi nhìn không rõ sao?"

"Bây giờ tôi cũng chẳng buồn tranh cãi với các người nữa. Giờ các người cùng tôi đến đồn công an một chuyến, tôi sẽ vứt bỏ cái mặt già này đi cầu xin, các người cứ đến gặp Hoàng Đại Triều mà nói chuyện này. Nếu ông ta đồng ý để thằng Chính ở lại đây, tôi tuyệt đối không nói thêm lời nào."

Hoàng Chính nghe xong mặt trắng bệch, hét lên phản đối: "Mẹ, con không ở lại! Con muốn đi Miêu tộc cùng mẹ và các em!"

Hoàng Tân và Hoàng Nhã cũng biến sắc: "Mẹ!"

Khâu Mộng Nguyên nghiêng đầu, kín đáo ra hiệu cho họ, ý bảo họ bình tĩnh đừng hoảng sợ, lời là nói với Hoàng Chính: "Ông bà nội con có nỗi lo riêng của họ, nếu mẹ cưỡng ép đưa con đi, sau này họ sẽ bảo con bất hiếu, chuyện này cứ để ba con quyết định đi."

Nói xong, bà xách cái túi còn chưa kịp đặt vào phòng lên, sải bước đi ra ngoài: "Đi thôi, giờ đến đồn công an."

Thấy bà định đi, Hoàng Đại Lưu lập tức nhảy ra ngăn cản: "Chị dâu, cái này không cần thiết phải tìm anh cả quyết định đâu nhỉ. Hai người đã ly hôn rồi, chị có thể tự quyết định sắp xếp chuyện của ba đứa nhỏ mà."

"Nếu chú đã nói vậy, tôi có thể tự quyết định thì không còn gì để nói nữa rồi. Tôi sẽ đưa cả ba đứa đi, chú đưa ba mẹ về đi." Khâu Mộng Nguyên thuận theo lời hắn.

Hoàng Đại Lưu: "... Chị dẫn tụi nó đi hết rồi sau này chắc chẳng quay lại nữa đâu. Ba mẹ già rồi, nếu có nhớ tụi nó thì cũng không thể lặn lội đường xá xa xôi đi thăm được."

Khâu Mộng Nguyên nhìn thấu bộ mặt giả dối của hắn, hắn là kẻ không có não, chuyện này chắc chắn có ai đó đứng sau chỉ điểm hiến kế rồi, nên mới đột nhiên xúi giục hai ông bà già đến gây sự ngăn cản thế này.

"Tôi để nó lại đây thì ai chăm sóc nó? Nó sống thế nào? Đi học ra sao?"

"Tụi tôi chăm sóc, tụi tôi nuôi nó đi học."

Bà già họ Hoàng lập tức đáp lời, nhưng chưa đầy nửa giây đã lật lọng: "Thằng Triều xảy ra chuyện này rồi, nó chẳng cần đi học nữa đâu, học nhiều cũng chẳng để làm gì, dù sao cũng chẳng vào cơ quan nhà nước làm việc được nữa. Sau này cứ ở nhà làm việc, đi biển kiếm tiền."

Bà ta phơi bày hết mọi toan tính ra ngoài, lời nói cũng thật thà đến mức khiến Hoàng Chính nhảy dựng lên: "Bà nội, bà bớt tính toán đi! Ép mẹ cháu đưa ba mươi tệ còn chưa đủ, còn muốn giữ cháu lại đây làm việc nuôi mọi người à, mơ đi!"

"Cái thằng chết tiệt này..."

Bà già họ Hoàng nói đoạn định xông lên đánh nó, nhưng Hoàng Chính đang cơn nóng nảy, đẩy mạnh bà ta ra một cái. Gương mặt bắt đầu có góc cạnh của nó đầy vẻ hung dữ: "Mẹ, nếu họ mà ngăn cản thì mẹ đừng đưa một xu nào hết, sau này tụi con cũng tuyệt đối không bước chân vào đây nửa bước."

"Được, con là con trai trưởng trong nhà, con có thể quyết định chuyện này, mẹ nghe con."

Khâu Mộng Nguyên gật đầu đáp lời, kín đáo ra hiệu cho con gái, dùng ánh mắt chỉ về phía nhà họ Trình.

Hoàng Nhã bình thường không thông minh lắm nhưng lúc này lại hiểu được ánh mắt của mẹ, nhân lúc người lớn đang tranh cãi không chú ý, lập tức lén lút lẻn ra cửa sau chuồn mất.

Đề xuất Ngược Tâm: Con Trai Chết Rồi, Phu Quân Rước Hung Thủ Vào Cửa
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện