Klein thay chiếc áo khoác đen của nhân viên thần chức để bên cạnh, giấu bộ quần áo của người trông coi nội bộ và người hầu xuống gầm giường, rồi nằm lên trên, thầm tính toán thời gian.
5 giờ 30 phút, anh rời giường trước giờ, ăn hết bánh mì trắng đã chuẩn bị từ tối qua, uống một cốc nước lọc rồi lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trời vừa hửng sáng, Klein giữ vẻ mặt vô cảm, mở cửa đi ra ngoài, xuống tầng một. Anh đi dọc theo lộ trình đã nắm sơ qua, rẽ về phía bên trái.
Đi được một lát, anh không ngạc nhiên khi gặp một vị mục sư.
Đây là kinh nghiệm của một người từng làm Kẻ Gác Đêm, thế nên Klein không lo sẽ không tìm được đường.
Vị mục sư kia đang đứng ngoài cánh cửa bí mật dẫn xuống khu hầm, tay phải nâng lên, điểm bốn vị trí trên ngực theo chiều kim đồng hồ rồi nói:
"Cầu Nữ Thần phù hộ ông."
"Ca ngợi Nữ Thần." Klein khàn giọng đáp lại, đồng thời cũng làm dấu thánh hình vầng trăng đỏ rực trước ngực.
Anh không dừng lại, lướt qua vị mục sư, men theo ánh đuốc hai bên tường mà bước xuống cầu thang, đi tới một ngã ba.
Dựa vào hiểu biết về địa hình khu vực, Klein tin rằng rẽ phải sẽ đi xa khỏi nhà thờ, có lẽ là dẫn đến một công ty bảo an nào đó dùng làm vỏ bọc cho Kẻ Gác Đêm hoặc một tổ chức tương tự. Vì vậy, anh không chút do dự mà rẽ trái.
Đúng lúc này, anh thấy một người đàn ông đeo găng tay đỏ từ phía đối diện đi tới.
Người đàn ông này có mái tóc đen, đôi mắt xanh, diện mạo xuất chúng, ăn mặc khá tùy ý, chính là Leonard Mitchell.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Leonard Mitchell, cơ lưng Klein lập tức co cứng lại, tinh thần căng như dây đàn, tưởng chừng có thể đứt phựt bất cứ lúc nào.
Anh nhớ rất rõ, trong cơ thể người bạn đồng môn thi sĩ của mình có ký sinh một vị Thiên sứ của con đường "Kẻ Ăn Trộm" – Pallas Zoroaster. Vị đó hoàn toàn có thể nhận ra sự đặc thù của anh, từ đó nhìn thấu lớp ngụy trang này!
Nếu lão già đó nói cho Leonard biết người trông coi nội bộ có vấn đề thì sẽ phiền phức to. Anh chỉ có thể hy vọng người bạn thi sĩ kia vì sợ bí mật của bản thân bị phanh phui mà nhắm mắt cho qua... Hồi ở Tingen, tuy anh luôn nói mỗi người đều có bí mật riêng, không cần quá để tâm, nhưng đó là trong trường hợp không trực tiếp nhắm vào Giáo hội. Ai biết được lão ta có đột nhiên nổi hứng chính nghĩa, quyết định tận tụy với chức trách mà mạo hiểm vạch trần anh hay không. Dù sao chuyện này cũng rất giống với vụ của Ince Zangwill... Trong khoảnh khắc, trán Klein suýt túa mồ hôi lạnh.
Thú thật, anh không ngờ sẽ chạm mặt Leonard khi vào cửa Chanis, bởi đối phương đã là một "Bao Tay Đỏ" chứ không còn là Kẻ Gác Đêm bình thường, không cần phải thay phiên canh gác, và nơi làm việc cũng không phải là khu hầm này.
Song, Klein chợt nghĩ tới một điểm mấu chốt.
Đó là, người có thể phát hiện ra sự đặc thù của anh là Pallas Zoroaster, chứ không phải Leonard Mitchell. Thái độ của vị cựu Thiên sứ kia mới là quan trọng nhất!
Lão già này biết Klein biết sự tồn tại của lão. Một khi lão vạch trần lớp ngụy trang của Klein, đẩy anh vào tình thế nguy hiểm, Klein chắc chắn sẽ đáp trả bằng cách tố giác lão. Đến lúc đó, cả hai cùng thiệt, chẳng ai có lợi. Đối với một vị Thiên sứ của con đường "Kẻ Ăn Trộm" không hề sùng bái Nữ Thần mà nói, làm vậy hoàn toàn không cần thiết... "Nếu mình là lão ta, chỉ cần vờ như không có chuyện gì xảy ra, không nhắc nhở Leonard Mitchell, không đem sự an nguy của bản thân đặt cược vào một ý nghĩ của vật chủ..." Klein nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ, lấy lại bình tĩnh, đối mặt với Leonard Mitchell đang đeo bao tay đỏ đi tới.
Leonard không mấy để tâm, chỉ liếc người trông coi nội bộ có mái tóc muối tiêu thưa thớt ở phía đối diện, rồi bất giác đưa tay phải lên che miệng ngáp một cái.
"Tối qua mất ngủ, rảnh rỗi không có gì làm nên xuống phòng trực tìm người chơi bài à? Đúng là một 'Người Không Ngủ' tiêu chuẩn..." Klein đã phần nào hiểu được tại sao người bạn đồng môn thi sĩ của mình, một "Bao Tay Đỏ", lại xuất hiện ở đây.
Anh nhớ lại phản ứng của những người trông coi nội bộ khi gặp Kẻ Gác Đêm hồi còn ở thành phố Tingen, bèn lặng lẽ gật đầu với Leonard, dùng ngón trỏ và ngón giữa tay phải điểm bốn chỗ trước ngực theo chiều kim đồng hồ, như thể đang vẽ một vầng trăng tròn.
Leonard cũng làm động tác tương tự để đáp lễ, không hề phát hiện ra điều gì bất thường. Hắn lướt qua người trông coi nội bộ có làn da nhăn nheo và chiếc mũi to, đi thẳng về phía trước.
Klein thầm thở phào nhẹ nhõm, vẫn giữ nguyên nhịp bước như trước, đi một mạch đến đích.
Trước mặt anh là hai cánh cửa lớn màu đen, nặng nề và lạnh lẽo. Bên trên khắc bảy thánh huy, trông như không gì có thể lay chuyển nổi.
Klein nghiêng người, đi chếch sang hai bước rồi gõ cửa phòng trực. Dưới sự chứng kiến của Kẻ Gác Đêm đang làm nhiệm vụ, anh mở cửa Chanis.
Bóng tối sâu thẳm bên trong lập tức ùa ra. Dù có rất nhiều ngọn nến bạc chạm khắc hoa văn đang lặng lẽ cháy, cũng không thể xua tan được cảm giác này. Trái lại, những ánh nến xanh thẳm đó càng khiến không gian thêm tĩnh mịch, âm u.
Cùng lúc đó, Klein cảm nhận được một luồng khí vô hình trong bóng tối lướt qua da, xâm nhập vào cơ thể, vượt qua ranh giới giữa thực và ảo để kết nối với "Oan Hồn" Senor.
Bỗng nhiên, dù không mở linh thị, anh vẫn có thể thấy vô số sợi tơ đen giăng kín phía sau cửa Chanis. Chúng khẽ đung đưa, lúc cuộn tròn, lúc duỗi dài, trông như mái tóc xõa của một quý cô, lại tựa như xúc tu của một sinh vật kỳ dị đang vẫy vùng.
Klein mặt không đổi sắc bước vào nơi phong ấn, rồi xoay người, khép cửa Chanis lại.
Ngay lúc này, mọi âm thanh bên ngoài dường như bị cách ly hoàn toàn. Bên trong tĩnh lặng như cõi chết, khiến người ta bất giác miên man suy tưởng, bất giác cảm thấy sợ hãi. Điều này làm Klein nhớ lại thời thơ ấu, dù không nghe truyện ma, nhưng thỉnh thoảng anh vẫn nằm trên chiếc giường nhỏ, mắt mở trừng trừng nhìn vào bóng đêm mà không dám ngủ.
"Chẳng trách Nữ Thần lại có danh hiệu 'Nữ Hoàng Kinh Hoàng'..." Klein đưa mắt sang bên, nhấc chiếc đèn bão đặt ở góc phòng lên, thuần thục châm lửa.
Ánh sáng vàng vọt lập tức rọi xuống, nhuộm một góc phòng.
Klein khoác chiếc áo choàng dài màu đen của nhân viên thần chức, không vội đi xuống các tầng sâu hơn để tìm kiếm bút ký của gia tộc Antigonus, mà kiên nhẫn chờ đợi ngay sau cánh cửa.
Anh đang đề phòng Kẻ Gác Đêm cần gấp thứ gì đó, nhưng lại ngại ban đêm không thể lấy ra nên đành đợi đến hừng đông.
Theo kinh nghiệm của anh, 5 phút đầu tiên sau khi người trông coi nội bộ vào cửa Chanis là khoảng thời gian dễ bị làm phiền nhất. Chỉ cần trót lọt qua được giai đoạn này mà không có sự cố bất ngờ nào xảy ra, thì việc lấy các tài liệu thông thường sẽ phải đợi đến khoảng 8 giờ, tức là giờ làm việc tiêu chuẩn của nhân viên văn phòng và các Kẻ Gác Đêm.
Đề xuất Cổ Đại: Công Chúa Chốn Nhân Gian
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ