"Thành công rồi à?" Capella hỏi, cố nén lại ý nghĩ muốn lùi về sau.
Frank sung sướng gật đầu, rồi lại lắc đầu:
"Vẫn chưa, nhưng đã đạt được tiến triển vượt bậc!"
"Tôi đã cho lúa mì và nấm lai tạo với tế bào của 'Giáo chủ Rose', bước đầu đã có kết quả. Tôi đặt chúng vào bụng cá, dù không có chút ánh sáng nào, chúng vẫn có thể hấp thụ máu thịt để sinh trưởng và cho ra thành phẩm."
"Vấn đề bây giờ là, đối tượng mục tiêu là thi thể quái vật, sau khi hấp thụ máu thịt của chúng, làm thế nào để độc tố và sự điên cuồng không tích tụ lại trong thực phẩm..."
"Với cả, sinh sản cũng là một vấn đề. Không thể có nhiều 'Giáo chủ Rose' tình nguyện làm vật liệu được, nên phải để chúng có đủ khả năng hấp thụ máu thịt và tự phân tách..."
Nghe Frank Lee miêu tả xong, Thượng tướng Ngôi Sao Capella lặng lẽ đẩy gọng kính lên:
"Vậy nếu con người ăn loại thức ăn này, liệu nó có hấp thụ máu thịt của chính họ để tự sinh sôi không?"
Frank Lee bỗng rơi vào trầm tư, qua vài giây mới nói:
"Về lý thuyết là không, bởi vì chẳng ai ăn sống chúng cả."
"Ừm, tôi phải thử nghiệm hoạt tính của chúng ở nhiệt độ cao... không, bây giờ chúng còn chưa có khả năng tự phân tách, có hoạt tính hay không cũng không quan trọng..."
Nhìn Frank Lee trong trạng thái hỗn loạn, Capella một lần nữa rơi vào mâu thuẫn.
Sau một lát, cô mới thong thả nói:
"Tôi có cách lấy được đặc tính phi phàm của 'Druid', anh có cần không?"
"Hả? Đương nhiên!" Frank hơi kích động: "Rất nhiều lúc, năng lực của tôi đã kìm hãm nghiêm trọng suy nghĩ của tôi!"
Việc này... mình hơi hối hận rồi... Trong đầu Capella đột nhiên nảy ra suy nghĩ như vậy.
Đêm thứ hai, số 160 phố Berklund.
Klein bố trí xong nghi thức, tự triệu hồi chính mình, chuẩn bị đi điều tra bí mật ẩn giấu trong cống thoát nước.
Khi hưởng ứng lời triệu hồi từ phía trên sương mù xám, anh do dự không biết nên mang theo lá bài "Hoàng Đế Đen" hay lá bài "Bạo Quân", hệt như đang chọn quần áo trước khi ra ngoài.
Cân nhắc đến việc Backlund là khu vực mà thế lực của Giáo hội Gió Bão cực kỳ mạnh, sợ rằng sẽ thu hút ông anh nóng tính cấp cao nào đó đến đây, cuối cùng Klein đã lựa chọn mang theo lá bài "Hoàng Đế Đen", đầu đội mũ miện, người mặc áo giáp đen, khoác áo choàng sau lưng.
Ngoài Thẻ Báng Bổ, anh còn mang theo "Mấp Máy Đói Khát", "Còi Đồng Azcot", "Đồng Vàng Senol", thuốc nổ thông thường, và vật phẩm thần kỳ "Ngón Tay Gãy" của đường tắt "Kẻ Trộm" mà Thượng tướng Ngôi Sao Capella vừa đưa cho ba giờ trước.
Đương nhiên, Klein không mang theo cả rương thuốc nổ, thứ này thật sự quá nặng đối với một linh thể. Anh chỉ lấy năm thỏi và giao cho "Oan Hồn" Senol cất giữ.
Về phần súng ngắn "Chuông Tang", anh để lại trong phòng, làm thế là để kiềm chế sự bốc đồng muốn tham gia vào chiến đấu của bản thân. Mục tiêu của anh rất rõ ràng, một khi phát hiện vấn đề sẽ lập tức rời đi, không ở lại quá lâu, né tránh mọi nguy hiểm. Mà vũ khí thường khiến người ta trở nên gan dạ hơn, muốn đi sâu vào thăm dò, tự mình giải quyết vấn đề.
Nơi này là Backlund, tốt nhất là đừng tạo ra động tĩnh quá lớn... Mà trong cống thoát nước che giấu thứ gì, mình không thể đoán được, chỉ có thể bói ra là có nguy hiểm... Klein nhìn lên đồng hồ treo tường trong phòng, xác nhận còn cách ít nhất một tiếng rưỡi nữa mới đến thời gian Herrell quen hành động.
Bóng dáng anh thoắt cái biến mất, xuyên qua cửa kính ngoài ban công, nhảy xuống đường, tiến vào trong cống thoát nước.
Trong hoàn cảnh ẩm ướt bẩn thỉu, Klein lấy ra một đồng vàng Ruen, để "Oan Hồn" Senol mặc áo khoác đỏ sậm, đầu đội mũ tam giác cũ kỹ xuất hiện trước mặt.
Tiếp đó anh giao cái nhíp như được mài từ hai thanh xương ngón tay kia cho con rối của mình.
Mới chỉ mang nó trong một thời gian ngắn ngủi như vậy mà anh thiếu chút nữa không kiềm chế được sự bốc đồng muốn trộm nắp cống thoát nước đi.
Senol cầm "Ngón Tay Gãy" đi phía trước, Klein hóa trang thành "Hoàng Đế Đen" giấu thân hình, tụt lại phía sau, kéo giãn khoảng cách ít nhất 50 mét so với con rối.
Có một lớp ngăn cách như vậy, "sở thích trộm cắp" không thể ảnh hưởng đến anh được nữa, còn Senol vốn là người chết nên cũng không có suy nghĩ muốn trộm thứ gì.
Hắn chẳng có bất cứ suy nghĩ gì!
Rẽ vào lối ngoặt tương ứng, xuyên qua cánh cửa bí mật được giấu kín, "Oan Hồn" Senol cầm cái nhíp màu xám trắng xuất hiện ở trong hang động nửa thiên nhiên nửa nhân tạo kia.
So với lần trước anh đến, những dụng cụ và xẻng sắt bọc trong vải dầu đã thay đổi vị trí, lối đi bí ẩn kéo dài xuống dưới ở phía bên phải cũng đã được đào sâu hơn một chút.
Từ điều này có thể thấy được trọng điểm hiện giờ của Herrell đang đặt ở đâu.
Ngay sau đó, Klein vẫn ở ngoài lối rẽ, dựa lưng vào vách tường cống thoát nước, quay lưng lại với khu vực mục tiêu và điều khiển con rối từng bước tiến vào lối đi bí mật bên phải.
Chẳng mấy chốc, "Oan Hồn" Senol đã đi đến cuối.
Đúng lúc này, Klein đột nhiên cảm giác được cái nhíp màu xám trắng trong tay con rối khẽ rung lên, giống như cách đó không xa có một thứ gì đó thu hút nó.
Sự vật chưa biết kia tĩnh mịch thâm trầm, hệt như mặt biển phẳng lặng, khiến người ta khó mà nhìn ra trạng thái cụ thể.
Có đặc tính còn sống, gần với linh hồn... Klein chỉ có thể phán đoán ra được điểm này, sau đó anh để Senol dùng "Mặt kính nhảy nhót", quay về trong hang động nửa thiên nhiên nửa nhân tạo kia, quay về chiếc xẻng mà mặt ngoài còn chưa bị ăn mòn, không thử xuyên qua lối đi kia, tiến sâu vào lớp đất.
Sau đó, Senol mặc áo khoác đỏ đậm một lần nữa hiện hình, bỏ năm thỏi thuốc nổ cất trong người ra, đặt ở các nơi khác nhau.
Mỗi Oan Hồn đều là một chuyên gia chất nổ!
Làm xong mọi việc, bóng hình Senol chợt lóe lên, rồi hiện ở mặt ngoài đồng vàng trong tay Klein.
Klein vừa cất đồng vàng vào trong người, vừa nâng tay phải lên, định búng tay một cái để châm ngòi cho năm thỏi thuốc nổ kia!
Suy nghĩ của anh rất đơn giản, chính là dùng một vụ nổ có quy mô vừa phải phá hủy toàn bộ cố gắng và dấu vết của Herrell, dẫn nhóm Kẻ Gác Đêm đến đây, hoàn toàn giải quyết vấn đề.
Như vậy thì bất kể là sâu trong lối đi bí mật cất giấu thứ gì, cũng sẽ không mang lại nguy hiểm cho anh nữa!
Ở Backlund, biết cách khéo léo "báo cảnh sát" so với tự mình lỗ mãng tấn công có hiệu quả hơn nhiều lắm, cũng an toàn hơn rất nhiều. Với cả Klein cũng không thể xác nhận chuyện này có liên quan đến Bán Thần không.
"Mình đúng là một công dân gương mẫu!" Klein tự giễu, rồi búng tay một cái "tách", châm ngòi cho đám thuốc nổ.
Đột nhiên, đầu anh lắc qua lắc lại, cánh tay cũng thuận thế hạ xuống, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Klein luôn lấy cẩn thận làm đầu lúc này kết thúc triệu hồi, quay trở về phía trên sương mù xám, sau đó quay về thế giới hiện thực, tiến vào thân xác mình.
Ngay lúc anh định đưa các vật phẩm như "Mấp Máy Đói Khát" và "Đồng Vàng Senol" về không gian bí ẩn phía trên sương mù xám, đôi mày anh đột nhiên nhíu lại.
Klein nghiêm túc hồi tưởng lại toàn bộ quá trình thăm dò đêm nay, sau đó anh ngạc nhiên phát hiện ra dường như mình đã bị mất đi một đoạn "ký ức" ngắn.
Anh không nhớ là mình đã châm nổ năm thỏi thuốc nổ kia chưa
Đề xuất Ngược Tâm: Á Thê Khốc Liệt
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ