Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 964: Tiếng ca đòi mạng (1)

Chết chắc rồi... Chết chắc rồi... Giờ thì ngài 'Người Treo Ngược' hẳn đã thấm thía một đạo lý: kế hoạch chẳng bao giờ theo kịp thay đổi... Vận may của hắn đúng là hơi tệ... Thấy cảnh này, khóe miệng Klein khẽ giật giật, muốn cười mà không dám, sợ làm hỏng hình tượng.

Với một người dày dạn kinh nghiệm và làm việc cẩn trọng như ngài 'Người Treo Ngược', cũng hiếm khi gặp phải tình huống oái oăm thế này.

Arges nhanh chóng thu lại vẻ mặt, xách con chuột xám đã chết đi về phía trước. Klein cúi người nhặt đèn bão lên, không nhanh không chậm theo sau hắn.

Tiếng chuông gió ngày càng rõ, mang theo một cảm giác yên bình kỳ lạ, thôi thúc người ta cứ thế đi thẳng về phía nó.

Đi thêm vài bước, Klein cuối cùng cũng nhìn thấy cái cây kỳ quái đó.

Trên thân cây màu nâu lục của nó chi chít những khe nứt dài và mảnh, bên trong mỗi khe nứt lại ẩn giấu một con mắt tối tăm, dường như không con nào giống con nào.

Từ những cành cây mọc ra, treo lủng lẳng từng vật màu gỉ sét trông như chuông gió, chúng tự động lắc lư, phát ra những âm thanh êm tai. Ngay chính giữa cành cây cao nhất, gần thân nhất, đang kết một quả to bằng nắm tay, trong mờ và không màu.

Arges nhìn chằm chằm vào đó, yết hầu cử động, trầm giọng nói với Hermann Sparrow:

"Tốt nhất là anh nên bịt tai lại, thu hết linh tính về."

Nghe 'Người Treo Ngược' nói vậy, Klein giật thót, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành. Anh không phá hỏng hình tượng, đặt đèn bão xuống, rút hai mẩu giấy từ trong túi áo, vo lại rồi nhét vào tai.

Thấy Hermann Sparrow không hỏi gì mà làm theo ngay, Arges không khỏi thầm thở phào. Hắn cảm khái, làm việc với người dày dạn kinh nghiệm đúng là đỡ lo, đỡ phiền. Dù mang biệt danh là nhà mạo hiểm điên cuồng, nhưng vẫn biết nghe lời khuyên hợp lý, biết điều gì nên và không nên làm.

Hắn đang định ném con chuột chết vẫn còn hơi ấm trong tay về phía cây Mê Huyễn Phong Linh để dụ nó, thì bụi cỏ dại bên cạnh bỗng xao động, một con hổ vằn vàng chui ra.

Giữa tiếng chuông gió đinh đang êm tai, con hổ kia từng bước tiến lại gần cái cây kỳ quái. Dáng đi của nó vẫn bình thường, nhưng ánh mắt lại đờ đẫn, trông quái dị đến khó tả.

Arges thấy vậy liền hạ tay xuống, tạm dừng ý định ném chuột, chịu đựng cơn đau đầu dữ dội, bình tĩnh nhìn con hổ vằn tiến đến trước cây Mê Huyễn Phong Linh trong tiếng nhạc du dương ngày càng dồn dập.

Nó ngồi xuống, giơ chân trước bên phải lên, bung móng vuốt ra rồi rạch một đường vào cổ mình.

Máu tươi tuôn xối xả, nhưng con hổ dường như đã mất hết cảm giác đau đớn, nó tiếp tục lia vuốt, khiến vết thương càng thêm sâu, thêm dài. Sau đó, nó bắt đầu lột từng mảng da lông của mình, để lộ ra thân thể trần trụi, máu thịt be bét.

Tiếng chuông gió dần chậm lại. Những cành cây đột nhiên sống dậy, vươn dài xuống dưới, đâm vào cơ thể con hổ đã mất lớp da lông bảo vệ, tạo nên một cảnh tượng không dám nhìn thẳng.

Arges đã sớm chuẩn bị. Lúc này, hắn rút con dao găm bên hông, há miệng, cất giọng khàn khàn hát vang:

"Xung kích, xung kích, xung kích."

"Hỡi biển lớn, hãy vỗ vào những tảng đá xám ngắt và lạnh lẽo!

"Xung kích, xung kích, xung kích."

"Hỡi biển lớn, nham thạch sụp đổ dưới chân!"

Tiếng ca của hắn hào hùng khí phách nhưng lại hoàn toàn lạc điệu, đi ngược lại mọi nhận thức thông thường của con người và sinh vật. Nó giống như một tiếng gầm rú trộn lẫn âm thanh kim loại ma sát và tạp âm chói tai, tràn đầy sức mạnh khiến người ta bực bội, ghê tởm và đau đầu.

Dù đã bịt tai bằng giấy và chủ động thu lại linh tính, Klein đứng bên cạnh Arges vẫn cảm thấy gân xanh nổi đầy trên trán. Trong lòng anh dâng lên một thôi thúc muốn bóp chết người đang hát và hủy diệt mọi thứ trước mắt.

Hơn nữa, đầu óc anh như bị xé toạc, cơ bắp và mạch máu dưới da cũng bắt đầu co giật.

Người ta hát thì đòi tiền, ngài 'Người Treo Ngược' hát là để đòi mạng! Klein thầm lẩm bẩm để trấn áp sự cáu kỉnh trong lòng.

"Xung kích! Xung kích! Xung kích!"

Mỗi một từ Arges thốt ra đều như tiếng sóng triều vỗ vào đá ngầm, kéo theo từng tia sét trắng bạc giáng xuống, tựa như những tràng pháo tay cổ vũ.

Những tia sét lần lượt lóe lên, rồi đồng loạt bổ vào cây Mê Huyễn Phong Linh, khiến nó không ngừng run rẩy, cành lá vung vẩy loạn xạ, không thể phát ra âm thanh thôi miên hoàn chỉnh.

Arges chớp lấy cơ hội, vứt con chuột chết đi, vung dao chém về phía trước.

Vút! Những lưỡi đao vô hình gào thét chém về phía cành cây cao nhất, gần thân nhất của Mê Huyễn Phong Linh.

Rắc!

Quả cây trong mờ to bằng nắm tay kia rơi thẳng xuống, bị một luồng gió mạnh cuốn lên, bay vào tay Arges. Cái cây với thân mình chi chít khe nứt tựa như mắt người lập tức cứng đờ, những cành còn lại cũng rũ xuống, mất hết sức sống.

Quả nhiên, chỉ cần thu thập đủ thông tin chính xác từ trước, thực vật siêu phàm có linh trí thấp sẽ dễ đối phó hơn động vật cùng cấp bậc... Arges lấy ra một chiếc hộp kim loại đã chuẩn bị sẵn, cất quả của cây Mê Huyễn Phong Linh vào.

Sau đó, hắn nghiêng người, quay đầu nhìn Hermann Sparrow:

"Chúng ta tiếp tục..."

Lời của Arges đột ngột ngắt quãng, hai chữ "tiến lên" còn lại như mắc kẹt trong cổ họng.

Giờ phút này, Arges thấy gương mặt lạnh lùng của Hermann Sparrow đang hơi vặn vẹo, tròng trắng trong đôi mắt nâu đã nhuốm màu đỏ ngầu, tựa như có thể bùng nổ và tấn công hắn bất cứ lúc nào.

Tinh thần Arges căng như dây đàn. Hắn chậm rãi hít sâu một hơi, nói nốt câu dang dở:

"...tiếp tục tiến lên."

"Đi thôi." Hermann Sparrow khàn giọng đáp, rồi dẫn đầu đi vòng qua cây Mê Huyễn Phong Linh đã héo rũ, tiến sâu vào rừng rậm tăm tối.

Anh không thu thập những vật liệu giàu linh tính như vỏ cây, cành khô, vì chắc chắn phía sau còn gặp rất nhiều sinh vật siêu phàm khác. Thần khí dùng để chứa đồ của anh có hạn, đương nhiên phải giữ chỗ cho những chiến lợi phẩm giá trị hơn.

Hơn nữa, mang vác quá nhiều đồ cũng rất nặng nề, ảnh hưởng đến sự nhanh nhẹn của một 'Thằng Hề'.

Đáng tiếc, những thứ đó không phải vật liệu sinh mệnh, không dính máu của mình nên không thể đưa vào 'Grossel Du Ký' được... Thực ra có thể dùng bí ngẫu để mang chúng vào, nhưng như vậy rất phiền phức, bất lợi cho việc thăm dò tiếp theo... Klein vừa thầm cảm thán, vừa ổn định lại cảm xúc, thoát khỏi dư âm từ tiếng hát của 'Người Treo Ngược'.

Đây là bài hát khó nghe và kích thích thần kinh nhất mà cả hai đời anh từng được nghe!

Nếu 'Người Treo Ngược' hát thêm hai phút nữa, anh không dám chắc mình có thể kiềm chế được thôi thúc lao đến tẩn cho hắn một trận hay không.

Dựa vào giấy bịt tai và thu liễm linh tính cũng chỉ giảm bớt được ảnh hưởng chứ không thể ngăn chặn hoàn toàn... Ngay cả người điếc cũng vẫn sẽ nghe thấy, vì tiếng hát này bao gồm cả sự 'giao tiếp' ở cấp độ linh hồn... Đây chính là năng lực khó phòng bị nhất của 'Hải Dương Ca Giả', một khi đã dính phải thì gần như không thể trốn thoát, chỉ có thể dùng 'Sét Đánh' để đối phó trước. Danh sách 5 này cũng khá mạnh đấy... Nhưng, tại sao cảm giác ngài 'Người Treo Ngược' hát lại hoàn toàn không giống 'Tinh Linh Ca Giả' Shatas nhỉ... Klein vừa phân tích, tổng kết kinh nghiệm, vừa nảy sinh nghi hoặc.

Đề xuất Xuyên Không: Thập Niên 70: Kết Hôn Với Sĩ Quan, Pháo Hôi Bật Hack Nghịch Tập
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện