Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 937: Thứ Hai Của Mỗi Người

"... Tốt lắm." Emlyn vét sạch hầu bao, gom được thêm 105 bảng đưa cho Ian.

Tâm trạng của cậu vô cùng phấn chấn. Cậu cảm thấy như đang được tổ tiên và ngài "Kẻ Khờ" phù hộ, bởi vì trong nhóm năm mục tiêu, cậu đã săn được một, giờ lại có thêm manh mối về hai người khác. Chỉ cần thành công, bất kể các Huyết tộc khác làm thế nào, cậu vẫn có thể tuyên bố mình giành được thắng lợi cuối cùng.

Ian cẩn thận đếm và kiểm tra tiền mặt, sau đó thấp giọng nói: "Argos ở tầng ba tòa nhà số 6 phố Limestone ở khu Đông, đối diện nhà tắm công cộng."

"Galis Kevin cũng ở khu Đông, trong căn phòng gần cầu thang ở tầng một, số nhà 19 phố White Dolphin."

"Tôi sẽ đi xác nhận tin tức của anh, tôi tin anh sẽ không chỉ vì 300 bảng mà bỏ qua vụ làm ăn này." Emlyn nhẹ nhàng gật đầu, nửa cảnh cáo nửa nhắc nhở, sau đó bật cười hỏi: "Sao lại tìm ra họ dễ dàng thế?"

Đôi con ngươi màu đỏ của Ian hơi xoay chuyển, liếc nhìn hai bên rồi đáp: "Thứ nhất, rất nhiều thợ săn tiền thưởng là bạn của tôi. Họ có người cung cấp tin tức ở khắp khu Đông."

"Thứ hai, hai người kia ngụy trang cũng không tốt. Tuy ở khu Đông, nhưng họ lại có khác biệt rõ ràng với những người khác. Nếu họ chịu thay quần áo rách nát, mỗi ngày ra ngoài lao động cực nhọc hơn 12 tiếng, thì tôi tin rằng họ rất khó bị phát hiện ở khu Đông hỗn tạp và đông đúc người lao động này."

Vậy là muốn che giấu bản thân, phải chú ý để không trở nên lạc lõng với hoàn cảnh xung quanh... Emlyn thầm nhủ, cảm thấy mình lại học được thêm một kỹ năng.

Cậu không định đến khu Đông ngay lúc này, bởi vì cho dù hành động vào ban ngày có thành công thì cũng rất khó rút lui mà không gây ra động tĩnh gì. Đây được coi là hành vi khá nguy hiểm ở Backlund, vừa về đến nhà có lẽ đã bị "Kẻ Trừng Phạt" hoặc "Kẻ Gác Đêm" tìm tới cửa.

Emlyn dự định sau cuộc tụ tập của hội Tarot, tầm 8 đến 9 giờ tối sẽ quay lại đây, xem xét tình hình rồi mới quyết định thời gian ra tay.

Thực lực của vị tín đồ "Ánh Trăng Nguyên Thủy" lúc trước cũng không tệ, chắc hẳn hai vị này cũng không kém là bao. Mặc dù mình có phần nắm chắc, nhưng chỉ dựa vào sức một người thì cứ luôn cảm thấy không được ổn thỏa... Emlyn vừa suy tư, vừa phất tay tạm biệt Ian, rồi ngồi xe ngựa thuê đi về hướng khu South Bridge.

...

Thủ phủ Quận Đông Chester, thành phố Storn.

Audrey đứng sau lan can, nhìn nhóm người hầu mang những vật phẩm mà mình đem từ tòa thành của gia tộc tới, bài trí khắp nơi. Cảnh tượng tuy náo nhiệt nhưng không hề mất trật tự và hỗn loạn.

Lát nữa phải phái người tới chỗ của phó giáo sư Michel, báo cho ông ấy biết ngày mai mình sẽ tới thăm Hội quỹ Sưu tập và Bảo vệ Đồ cổ... Hy vọng họ đã thu được vài vật phẩm liên quan đến người phi phàm... Dòng suy nghĩ của Audrey lan man, khóe miệng không nén được mà hơi nhếch lên, cảm thấy tự hào vì quyết định thành lập quỹ này của mình.

Đôi mắt xanh biếc xinh đẹp như đá quý của cô chuyển động, nhìn giờ trên đồng hồ treo tường, sau đó vội vàng gạt những suy nghĩ đó sang một bên, xoay người trở về phòng ngủ.

Trong góc phòng ngủ, con chó lông vàng Susie đang nằm sấp dưới đất, hai chân trước vắt vào nhau trông rất tao nhã.

Trước mặt nó là một quyển sách đang mở, bên trên chi chít từng hàng từ vựng.

Thỉnh thoảng, Susie lại nâng một chân trước lên, lật sách sang trang, trông có vẻ rất nghiêm túc.

Mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ này của Susie, mình lại cảm thấy hơi xấu hổ... Audrey, mày không được lơ là việc học hành đâu đấy! Audrey tự khích lệ mình một câu, rồi chậm rãi lại gần, định bảo Susie ra ngoài canh cửa.

Susie ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Audrey, rồi vội vàng đứng dậy nói:

"Tôi đã rõ!"

Nói xong, nó lon ton chạy ra khỏi phòng ngủ, không quên đóng cửa lại.

"... Mình còn chưa nói gì mà." Audrey chớp mắt, thấp giọng lẩm bẩm.

Đây là một mệnh lệnh quen thuộc. Để Susie không phát hiện ra việc cô luôn ở một mình trong phòng từ 3 giờ đến 3 giờ rưỡi mỗi chiều thứ Hai, không cho bất kỳ ai hay chó lại gần, Audrey đã cố tình lặp lại hành động tương tự vào những thời điểm khác. Cô giả vờ như có một buổi tụ tập, hoặc giả vờ muốn ở một mình, cốt để giữ cho quy luật trở nên lộn xộn.

Phải công nhận rằng, sự tồn tại của Susie đã tiếp thêm động lực học tập cho mình, cũng như buộc mình phải nghiêm khắc hơn trong việc xử lý mọi chuyện một cách hiệu quả... Mình không thể để bản thân thua một con chó được! Nhưng, giỏi giang hơn một con chó thì cũng không phải là một câu khen ngợi... Audrey tự giễu, vỗ hai tay vào má, ngồi xuống giường, đợi cuộc tụ hội Tarot bắt đầu.

...

Ba giờ chiều, phía trên sương mù xám.

Từng bóng người màu đỏ thẫm đồng thời lóe lên hai bên chiếc bàn dài bằng đồng xanh, tiếp đó hóa thành trạng thái mơ hồ.

"Chào buổi chiều, ngài 'Kẻ Khờ'." Audrey "Chính Nghĩa" khẽ đứng dậy hành lễ.

Những thành viên còn lại cũng lần lượt chào hỏi, nhận được cái gật đầu đáp lại của vị ngồi ở đầu chiếc bàn dài loang lổ.

Trong lúc ngồi xuống, Fors "Ma Thuật Sư" không nhịn được mà liếc nhìn ngài "Thế Giới" ở cuối bàn, thầm nghĩ lát nữa mình nên mở lời thế nào.

Ngoài việc chuyển lời hồi đáp của thầy cho cô "Ẩn Giả", cô còn chuẩn bị làm vài việc, nhất là nói cho ngài "Thế Giới" biết. Xét thấy nhiệm vụ khó khăn, cô có thể thêm một khoản thù lao, nhưng cần chờ thêm một thời gian nữa, vì việc bán nhà không thể nhanh được. Thứ hai, cô đã suy đi tính lại và nghĩ ra một biện pháp tuyệt vời để vừa kiếm tiền vừa tăng cường thực lực, đó là lấy linh cảm từ hành động của "Thế Giới": cho thuê "Bút ký Lữ hành Leymano"!

Khi có thành viên cần dùng loại vật phẩm giúp tăng sức mạnh chiến đấu trong thời gian ngắn để ứng phó với một tình huống nào đó, họ có thể thuê "Bút ký Lữ hành Leymano" của cô. Tiền thuê chia làm hai phần: một phần là tiền mặt, có thể không đắt lắm; một phần là đổi lấy ghi chép về năng lực phi phàm. Nói cách khác, người thuê phải hứa rằng sau khi trả lại sách ma pháp, bên trên sẽ có thêm vài trang ghi chép hoàn chỉnh về năng lực.

Đương nhiên, với tư cách là người cung cấp, Fors sẽ ghi lại những năng lực hữu dụng như "Học Đồ", "Mở Cửa" lên trên để người thuê nhận được sự giúp đỡ tương ứng.

Rủi ro lớn nhất của giao dịch này là người thuê có thể không trả lại vật phẩm, nhưng với sự chứng giám của ngài "Kẻ Khờ" tại hội Tarot, Fors tin rằng không ai dại dột nổi lòng tham mà làm chuyện ngu xuẩn.

Còn những sự cố có xác suất thấp như người thuê chết hoặc đánh mất "Bút ký Lữ hành Leymano", thì mọi người đều biết trong thời khắc nguy cấp có thể cầu xin sự trợ giúp từ ngài "Kẻ Khờ", thế nên xác suất đó lại càng thấp hơn nữa!

Làm ăn mà, làm sao có thể không có chút rủi ro nào chứ... Lát nữa cứ trao đổi với ngài "Thế Giới", xác định khoảng thời gian anh ta muốn sử dụng để tránh xung đột là được... Fors thu lại tầm mắt, nghe thấy cô "Ẩn Giả" lên tiếng:

"Ngài 'Kẻ Khờ' đáng kính, lần này có hai trang nhật ký Russell."

Từ sau khi liên lạc được với "Nữ Vương Thần Bí", việc lấy được nhật ký ổn định đến đáng sợ... Klein hơi gật đầu, khẽ cười đáp:

"Tốt lắm."

Sau một thoáng im lặng, Cattleya "Ẩn Giả" lấy ra hai tờ giấy màu vàng nâu, chứng kiến chúng xuyên qua linh giới và đáp xuống lòng bàn tay ngài "Kẻ Khờ".

Klein chậm rãi hạ tầm mắt, nhìn vào trang nhật ký trong tay: "Ngày 29 tháng 12, lại sắp đến một năm mới rồi."

"Toàn bộ lăng tẩm đều đã xây xong, mũi tên đã bắn ra không thể quay đầu."

Đề xuất Ngọt Sủng: Vừa Tỉnh Giấc, Chủ Nhân Ban Cho Năm Trăm Vạn Lượng Hoàng Kim
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện