Dwayne Dantes vẫn tiếp tục nói:
"Những cô gái trẻ tuổi thì hồn nhiên, hoạt bát. Trông thấy họ cứ như nhìn thấy ánh bình minh, khiến tinh thần người ta phấn chấn hẳn lên. Tôi cũng rất thích..."
Nụ cười trên mặt Giám mục Elektra chợt cứng lại. Hắn đưa tay lên miệng, khẽ nắm lại rồi ho khan hai tiếng.
Dwayne Dantes không dừng lại, thở dài cười nói:
"Phụ nữ đã có gia đình tôi cũng rất thích, nhưng vì thân phận địa vị nên không dám lại gần. Các cô ấy tràn ngập sức quyến rũ, mỗi cử chỉ, hành động đều khiến tôi say mê, khó lòng kìm nén, thậm chí còn luôn mơ thấy..."
Thân thể quản gia Walter đột nhiên run lên, tựa như vừa trải qua một giấc mộng mà ông không muốn tỉnh lại nhưng vẫn ra sức chống cự, khó phân định đó là mộng đẹp hay ác mộng.
Dwayne Dantes còn định nói tiếp, nhưng vừa mở miệng lại không phát ra được âm thanh nào.
Anh chợt thấp giọng cười một tiếng rồi nói:
"Chuyện này rất bình thường. Con người bị thân thể trói buộc, cảm xúc bị ảnh hưởng, nên việc trong đầu nảy ra những suy nghĩ kỳ lạ là chuyện thường tình. Chỉ cần có thể đè nén chúng, hành động theo ý chí của bản thân, thì người đó vẫn là một người đàn ông tốt, một người chồng tốt, một người cha tốt."
"Rất có lý. Khi chúng ta phẫn nộ, trong đầu thường nảy sinh những ý nghĩ tàn bạo, nhưng rất ít người biến chúng thành hiện thực." Giám mục Elektra khéo léo chuyển chủ đề. Quản gia Walter và người giúp việc Richardson đều lần lượt lộ vẻ trầm tư.
Giám mục không ở lại lâu, uống mấy ngụm trà do nữ hầu đưa tới liền đứng dậy cáo từ, rời khỏi nhà của Dwayne Dantes.
Trong phòng nhanh chóng trở nên yên tĩnh, cửa sổ ban công lặng lẽ mở ra, Klein đã biến về dáng vẻ của Dwayne Dantes và bước vào.
May mà mình về kịp, nếu để "Ma kính" Arodes tán gẫu tiếp, có khi Giám mục Elektra sẽ không chấp nhận một tín đồ thành kính như mình nữa... Nói không chừng sáng mai người ta còn phát hiện Walter và Richardson treo cổ trong phòng, rồi cả khu phố sẽ đồn ầm lên rằng Dwayne Dantes là một tên biến thái cuồng dâm... Klein nhìn chiếc ma kính đang giả dạng Dwayne Dantes trên giường, thầm thở dài. Tất cả đều là những câu trả lời do chính anh soạn sẵn để Arodes đọc theo.
Đương nhiên, đây chỉ là phán đoán của anh trong tình huống xấu nhất, anh tin rằng Arodes hẳn sẽ không để sự việc phát triển đến mức đó.
"Cung nghênh ngài trở về, chủ nhân vĩ đại của tôi." "Dwayne Dantes" trên giường hành lễ rồi nói một cách sốt sắng: "Người hầu khiêm tốn và trung thành của ngài, Arodes, đã hoàn thành nhiệm vụ. Ngài thấy phần trình diễn của tôi thế nào?"
Nghe ma kính hỏi lại, Klein thở dài nói:
"Cũng được, ngụy trang không tệ."
"Bất quá lúc nói chuyện cố gắng đừng kích thích người khác."
"Tôi sẽ chú ý!" Dwayne Dantes giả nhanh chóng biến mất, trên gối đầu lộ ra một chiếc gương không lớn.
Trên gương, quầng sáng trắng bạc chợt lóe lên, ngưng tụ thành một dòng chữ:
"Cảm ơn lời khen của ngài, tôi sẽ mãi mãi là tùy tùng của ngài, mong chờ cơ hội tiếp theo được cống hiến sức lực ~"
Sau khi vẽ một biểu cảm đơn giản, mặt kính khôi phục lại bình thường.
Klein thu gương lại, sau đó tiến vào phòng tắm, đi ngược bốn bước, tiến vào không gian phía trên sương mù xám.
Anh muốn hoàn thành việc chăn thả trước khi linh thể của Ngài X hoàn toàn tiêu tán.
...
Trong thế giới của cuốn sách, trên ngọn núi tuyết, bên trong một hang động.
Klein nhìn thi thể Ngài X trên mặt đất, cẩn thận phân biệt những mảnh vỡ từ đầu đối phương, so sánh với bức họa theo trí nhớ mà tiểu thư "Ma Thuật Sư" cung cấp.
"Là hắn... Hy vọng lần này có thể thu được 'Lữ Hành' và 'Ghi Lại'. Có chúng trong tay, lần hành động này coi như lời to. Nếu không có, phải cân nhắc trả thêm tiền cho tiểu thư 'Ma Thuật Sư' thôi, săn một Danh sách 5 và đối mặt với một vị Bán Thần là hai chuyện có độ khó hoàn toàn khác nhau." Klein vừa nghĩ, vừa vươn tay trái ra, xòe năm ngón tay, nhắm vào thi thể vẫn chưa hoàn toàn tan mất linh tính.
"Mấp Máy Đói Khát" nhanh chóng biến trở về hình dáng ban đầu, giống như được làm từ da người mỏng manh, vị trí lòng bàn tay mọc ra hai con mắt với đồng tử đỏ tươi như nhuốm máu.
Trong cơn gió lạnh thấu xương, vô số mảnh linh thể tiêu tán của Ngài X cùng những đốm sáng phi phàm lấp lánh nối đuôi nhau như một dải ngân hà, lần lượt chui vào "Mấp Máy Đói Khát", cố định ở những ngón tay còn trống.
"Mấp Máy Đói Khát" đầu tiên trở nên trong suốt như ảnh ngược của linh giới, sau đó khôi phục lại bình thường.
Klein nhắm mắt cảm ứng một chút, lông mày dần giãn ra, trên mặt hiện lên nụ cười.
Lần này vận may của anh không tệ, đã rút được một trong những năng lực phi phàm mà bản thân mong muốn nhất:
"Cánh cửa Nhà Lữ Hành"!
Năng lực này có thể gọi tắt là "Cửa Dịch Chuyển", "Dịch Chuyển" hoặc "Lữ Hành". Tác dụng của nó là giúp người sử dụng xuyên qua Linh Giới để đến một vị trí mà bản thân có thể cảm ứng được ở thế giới bên ngoài. Người phi phàm ở các Danh sách khác nhau, do cường độ linh thể khác nhau, nên thời gian dịch chuyển có thể chịu đựng, hiệu quả và khoảng cách xuyên qua linh giới cũng khác nhau rõ rệt.
Nếu chỉ là Danh sách 9, Danh sách 8, thì phạm vi sẽ không vượt quá Backlund... Với cấp bậc hiện tại của mình, không biết có thể đi thẳng đến hòn đảo nguyên thủy mà "Người Treo Ngược" cung cấp không nhỉ? Ừm, nếu không được thì có thể chia làm hai, ba chặng... Klein thầm nghĩ và mỉm cười.
Đến lúc này, anh mới nhận ra tác dụng chiến đấu của "Nhà Lữ Hành" thực sự rất mạnh. Độ khó của "Lữ Hành" cự ly ngắn chỉ tương đương với "Lửa Nhảy Nhót", điều này có nghĩa là một "Nhà Lữ Hành" có thể đột ngột xuất hiện xung quanh mục tiêu, lúc xa lúc gần, khiến đối phương khó lòng phòng bị và không thể tấn công trúng.
Nếu một "Nhà Lữ Hành" đã "Ghi Lại" đủ loại năng lực, rồi thấy không ổn là lập tức bỏ chạy, Klein ngờ rằng dù mình có cả "Tia Chớp Bão Tố" và "Lốc Xoáy", khi chiến đấu trực diện cũng chưa chắc giữ chân được họ.
Quả nhiên, "Bí Ngẫu Đại Sư" nên cố gắng ở sau màn điều khiển... Klein vừa cảm khái, vừa đưa mắt nhìn về phía thi thể Ngài X.
Vừa rồi, "Mấp Máy Đói Khát" còn thu được một năng lực phi phàm khác là "Mở Cửa" của đường tắt "Học Đồ". Năng lực này gần như là một phiên bản yếu hơn rất nhiều của "Lữ Hành", không có giá trị gì đáng kể.
Tầm mắt vừa chuyển, trong mắt Klein hiện lên chiếc nhẫn khảm ruby trên tay Ngài X.
Nhìn thi thể Ngài X, Klein nén lại ý muốn tự mình nhặt chiến lợi phẩm, thay vào đó ra lệnh cho "Oan Hồn" Senol tiến lên hai bước, chạm vào chiếc nhẫn vàng khảm ruby.
Như vậy, cho dù vật phẩm của Ngài X có tác dụng phụ gì, thì cũng sẽ do bí ngẫu gánh chịu, không ảnh hưởng đến bản thân Klein.
Trải qua một hồi kiểm tra, Senol cầm chiếc nhẫn ruby, số tiền giấy 48 bảng cùng một chiếc tẩu đã nhồi đầy thuốc lá bình thường trở về.
Chỉ có vậy thôi sao? Một vị Thần Sứ của Hội Cực Quang mà chỉ có ngần này tài sản? Klein vô cùng kinh ngạc, suýt nữa thì buột miệng chửi một câu "đồ quỷ nghèo".
Rất nhanh, anh lấy lại bình tĩnh, dùng lý trí thuyết phục bản thân rằng tình huống này cực kỳ hợp lý:
"Ngài X là một 'Nhà Lữ Hành', có thể 'Ghi Lại' năng lực phi phàm của người khác, thuộc dạng cường giả rất toàn diện. Một người như vậy, cho dù có sở hữu vật phẩm thần kỳ khác, cũng sẽ có xu hướng 'Ghi Lại' năng lực của chúng vào lúc bình thường thay vì mang theo bên người. Bằng cách này, hắn vừa có thể tận hưởng ưu điểm của các năng lực đa dạng bổ trợ cho nhau, vừa tránh được những tác dụng phụ tương ứng, khỏi lo tự hại bản thân."
Đề xuất Ngọt Sủng: Vừa Tỉnh Giấc, Chủ Nhân Ban Cho Năm Trăm Vạn Lượng Hoàng Kim
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ