Cô ta còn chưa chết? Đã trốn thoát được ư? Lại còn muốn báo thù cho vương tử Edsack? Thấy Triss, Klein đang đứng sau bức màn suýt nữa không kiểm soát nổi vẻ mặt của mình.
Tuy đã có chút suy đoán mơ hồ dựa vào cuộc đối thoại trước đó, nhưng sự thật bày ra trước mắt vẫn khiến anh cảm thấy mọi chuyện đã vượt xa trí tưởng tượng của mình.
Không cần dùng bói toán trong mơ, anh vẫn có thể hồi tưởng lại cuộc đối thoại giữa mình và Triss trước sự kiện sương mù Backlund. Khi đó, cô ta vẫn đang khẩn thiết muốn thoát khỏi sự khống chế của vương tử Edsack, thoát khỏi vận mệnh bị thao túng, lúc nào cũng cảm thấy cuộc sống của mình tràn ngập đau khổ.
Một Ma Nữ vốn là đàn ông vậy mà lại bán linh hồn cho Tà Thần để báo thù cho vương tử Edsack ư? Kịch bản này chẳng khác nào một cuốn tiểu thuyết diễm tình ba xu điển hình! Khóe miệng Klein giật giật, anh "nhìn" quản gia Walter đưa một túi thức ăn cho Triss, "nghe" hắn dặn dò vài câu rồi xoay người rời khỏi lối đi bí mật.
Đúng lúc này, trong tầm nhìn của Klein, một bóng người từ nhà nghị viên Macht nhảy ra, men theo con đường tối mịt, nhanh chóng tiếp cận cửa vào cống thoát nước, đó chính là Herrel, người sở hữu vật phẩm thần kỳ của đường tắt "Kẻ Trộm".
Cứ thế này sẽ đụng mặt Walter mất... Đây đâu phải cửa vào cống thoát nước, rõ ràng là cổng chính của một khu chợ náo nhiệt! Klein nhìn xuống dưới, suýt nữa đưa tay lên ôm mặt bất lực.
Đến cửa cống thoát nước, Herrell cảnh giác quan sát xung quanh vài giây rồi mới mở nắp cống leo xuống. Toàn bộ quá trình diễn ra liền mạch, trôi chảy, vô cùng chuyên nghiệp.
Đặt chân xuống đất, cô men theo những đường ống sắt gỉ sét và dòng nước đen ngòm, bẩn thỉu đang chầm chậm chảy, nhanh chóng tiến về phía trước với một mục tiêu rõ ràng.
Đột nhiên, cô cảm thấy sau lưng lạnh toát, xương sống lạnh buốt, tóc gáy dựng đứng.
Ngay sau đó, Herrell cảm giác như rơi vào một dòng sông băng, cái lạnh buốt nhanh chóng xâm chiếm cơ thể cô.
Cô kinh hãi khi thấy mình đang bước về một hướng khác, thẳng đến bức tường có ống dẫn bằng sắt, mà đây hoàn toàn không phải ý muốn của cô!
Nỗi sợ hãi tràn ngập nội tâm Herrell. Cuối cùng, cô cũng thoát khỏi cảm giác suy nghĩ cứng đờ, dồn toàn bộ linh tính của mình vào chiếc vòng cổ đang đeo.
Chiếc vòng cổ này có bảy viên đá xanh biếc được đặt cách đều nhau, xung quanh khảm một vòng kim cương nhỏ li ti, vẫn tỏa ra ánh huỳnh quang nhàn nhạt trong bóng tối.
Bỗng nhiên, một viên đá sáng rực lên, ánh sáng xanh biếc chiếu rọi khuôn mặt xinh đẹp của Herrell.
Hành động đi về phía bức tường tạm dừng lại, hai chân cô rất không tự nhiên bước về phía trước rồi lại lần lượt thu về.
Trong khoảnh khắc này, Herrell cảm nhận được sự lạnh lẽo trong cơ thể tạm thời ngừng lại.
Cô không chút do dự, lại dùng linh tính kích hoạt một viên đá xanh biếc khác, tay phải giơ lên, nhắm ngay cổ mình.
Cùng lúc đó, trong đầu cô hiện lên một số ký hiệu và hoa văn thần bí, linh tính cũng tạm thời thay đổi.
Cô đã đánh cắp năng lực "Tiếng Rít Oan Hồn"!
Herrell đang định mở miệng, bất chấp tất cả để phát ra âm thanh thì lại cảm thấy hai tay mình một lần nữa mất kiểm soát, bị giơ lên một cách thô bạo rồi nhanh chóng bịt chặt miệng cô.
Tiếng rít của cô chỉ còn là những tiếng ú ớ, hai chân cô nhẹ nhàng cất bước, chỉ vài bước nữa là đến bức tường, tiến vào một lối rẽ, sau đó ngồi xổm xuống trong bóng tối.
Cô cố sức giãy giụa nhưng vô ích, ngay cả việc kích hoạt vòng cổ cũng khó mà làm được.
Đôi mắt màu nâu của Herrell mở to, tràn ngập vẻ sợ hãi và không cam lòng, hai giọt nước mắt trong suốt bắt đầu lăn dài trên khóe mắt.
Đúng lúc này, Walter từ một lối rẽ khác đi ra, quay về cửa vào cống thoát nước rồi nhanh nhẹn leo lên.
Đợi đến khi hắn âm thầm quay về nhà của Dwayne Dantes ở số 160 phố Berklund, Herrell đột nhiên giành lại được quyền kiểm soát cơ thể. Cảm giác lạnh lẽo tan biến hoàn toàn, như thể chưa từng tồn tại.
Đầu tiên, cô kinh ngạc giơ hai tay lên, dùng năng lực nhìn trong đêm liếc nhìn, sau đó hoảng sợ quan sát xung quanh, như thể trong bóng tối của cống thoát nước đang ẩn giấu vô số quái vật.
Herrell lập tức dùng tay phải sờ lên vòng cổ, cẩn thận đứng dậy, tiến đến lối vào.
Cô không hoảng loạn bỏ chạy, mà luôn đề phòng bị một tồn tại nào đó trong bóng tối tấn công.
Cuối cùng, cô cũng về tới phố Berklund, nhìn thấy ngọn đèn đường dùng khí gas ở góc phố đang tỏa ra ánh sáng, chiếu rọi mặt đường ẩm ướt sau cơn mưa.
Lúc này Herrell mới rảo bước, chạy về nhà mình. Chạy được nửa đường, cô đột nhiên quay lại, vừa căng thẳng vừa bối rối đóng nắp cống lại.
Làm xong việc này, cô men theo con đường tối mịt, trở lại hoa viên nhà mình, rồi dùng ống dẫn khí than và hệ thống cấp nước để trèo vào ban công phòng ngủ.
Mãi đến lúc này, cô mới thực sự lấy lại được khả năng suy nghĩ, mở to hai mắt, theo bản năng nhìn quanh, cơ thể vẫn còn run rẩy.
Cô giơ tay trái lên, định dùng khăn tay lau mặt, nhưng trên đường đi đứng không cẩn thận, chiếc khăn đã rơi mất tự lúc nào.
...
"Một người có năng lực không phải dạng vừa..." Trong cống ngầm, Senol trong chiếc áo khoác đỏ sẫm hiện ra, lẩm bẩm một mình.
Tiếp theo, dưới sự điều khiển của Klein, hắn lại biến mất, tiến vào lối rẽ nơi Triss đang ẩn náu.
"Oan Hồn" vừa đến gần, Triss trong chiếc váy dài màu đen liền ngẩng đầu mỉm cười, vẻ yếu đuối và quật cường cùng tồn tại:
"Xem ra ông không có ác ý."
"Vận may của tiểu thư rất tốt."
Cô ta đã nhận ra chuyện của Herrell, cũng đã phát hiện ra "Oan Hồn"!
Bóng dáng của Senol hiện ra ngay lập tức, cười nói:
"Nếu giết cô ấy sẽ gây ra phiền phức lớn hơn."
Thẳng thắn mà nói, anh rất muốn báo cảnh sát về Triss, bởi vì anh biết rõ đối phương đã làm những chuyện độc ác gì, biết rõ cô ta đã xúi giục hành khách và thủy thủ đoàn trên "Tàu Alfalfa" như thế nào, khiến họ tàn sát lẫn nhau trên biển, cũng biết rõ cô ta đã cướp đi sinh mạng của bao người vô tội ra sao. Tuy nhiên, sau khi phát hiện Triss đang điều tra cái chết của vương tử Edsack, Klein đã có một kế hoạch mới, đó là lợi dụng Ma Nữ này, hợp tác với cô ta trong một chừng mực nhất định.
Sự thật đằng sau vụ tự sát của vương tử Edsack chính là chân tướng của sự kiện sương mù lớn ở Backlund!
Điều tra chuyện này chắc chắn cực kỳ nguy hiểm. Để người khác cuốn vào sẽ khiến bản thân cảm thấy áy náy, sợ làm họ bị thương, thậm chí là mất mạng. Nhưng để Triss làm thì sẽ không có gánh nặng tâm lý này, những tội ác cô ta đã gây ra đủ để cô ta nhận một vé một chiều xuống địa ngục! Vấn đề duy nhất là, cô ta có lẽ chỉ đang điều tra cái chết của vương tử Edsack để mưu đồ cho riêng mình. Phải đề phòng điểm này để tránh bị lợi dụng và gây ra tai họa... Klein vừa suy tư, vừa để Senol tiến lại gần thêm hai bước.
Triss nhìn quý ngài trung niên trước mặt, cười nhạt:
"Ông đã có ác ý thì cứ động thủ đi, ngài Senol."
Ngay khoảnh khắc đó, trong cảm nhận của bí ngẫu, vô số sợi tơ vô hình không thể đếm xuể đang rung động xung quanh Triss. Còn bản thân cô, với khuôn mặt tái nhợt trong bộ váy đen, ngồi ở chính giữa, trông như một con nhện ở trung tâm mạng lưới, nhưng lại toát ra vẻ quyến rũ đầy đáng thương khiến người ta muốn lại gần.
"Cô biết tôi?" Bí ngẫu dừng bước.
Đề xuất Trọng Sinh: Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ