Hơn nữa, tại Tingen, Klein từng tiếp xúc với Adelaide Misol, một thiếu niên thuộc con đường "Quái vật", người có khả năng khiến mắt đối phương đổ máu. Chỉ cần "Rắn Vận Mệnh" Will Onsetin nắm được thông tin này và đối chiếu, đáp án sẽ tự khắc sáng tỏ.
Nếu Leonard điều tra ra sự thật về Sherlock Moriarty, không biết cậu ta sẽ có vẻ mặt thế nào nhỉ... Klein tự giễu cười, rời khỏi phòng rồi đi lên lầu hai để thưởng thức bữa sáng do đầu bếp tỉ mỉ chuẩn bị.
...
Khu Tây, đại lộ Quốc Vương số 2, Viện bảo tàng Vương quốc.
Klein dẫn theo quản gia Walter và người giúp việc Richardson đi qua khu soát vé, tiến vào bên trong.
Lần triển lãm này do vương thất Ruen tổ chức, họ đã lấy ra các đồ vật có ý nghĩa lịch sử từ khi lập quốc đến nay để trưng bày cho công chúng chiêm ngưỡng, qua đó nâng cao lòng tôn sùng và sự ủng hộ của thần dân đối với vương quốc.
Là một sinh viên tốt nghiệp chuyên ngành lịch sử, Klein cảm thấy rất hứng thú với lần triển lãm này. Rất nhiều thứ anh cực kỳ quen thuộc đều có vật phẩm tương ứng xuất hiện, khiến người ta như được đắm chìm vào dòng chảy lịch sử từ một góc độ khác.
Điều khiến Klein hơi kinh ngạc là quản gia Walter lại có hiểu biết rất sâu sắc về phần lớn các vật phẩm được trưng bày, ông giới thiệu cho Dwayne Dantes nghe một cách vô cùng cẩn thận.
Quả không hổ là người xuất thân từ gia đình quý tộc... Klein thầm gật đầu.
Lúc đi chỗ này, lúc ngắm chỗ khác, ba người không ngừng gặp gỡ những người tham quan khác, nhưng toàn bộ đại sảnh lại rất yên tĩnh, chỉ có những tiếng thì thầm khe khẽ vang lên.
Khi đi ngang qua một tủ trưng bày, Klein nhận thấy quản gia Walter đột nhiên khựng lại, ánh mắt nhìn sang một bên, vẻ mặt trở nên có chút phức tạp.
Vì không phải là "Người Quan Sát", Klein không thể phân tích được ý nghĩa cụ thể đằng sau cảm xúc phức tạp ấy, chỉ đành dõi theo ánh mắt của Walter về phía tủ trưng bày phía trước.
Nơi đó có hai người đang đứng, một nam một nữ. Người đàn ông chừng 30 tuổi, mặc chính trang màu đen, đội mũ dạ lụa, tay chống cây gậy nạm vàng, trông dáng vẻ hẳn là một quý ngài giàu có. Người phụ nữ mặc váy dài màu vàng, đeo vòng cổ cùng màu, trông rất xinh đẹp và lộng lẫy.
Quản gia đang nhìn người đàn ông... Klein lập tức đưa ra phán đoán, tầm mắt kín đáo lướt qua mục tiêu.
Anh phát hiện vị quý ngài kia trông khá già dặn, làn da ngăm đen dường như là do thường xuyên phơi nắng, mu bàn tay và các đầu ngón tay thì vô cùng thô ráp.
Nếu không phải vì bộ trang phục đang mặc, có nói ông ta là nông dân, người làm vườn hay người đánh xe ngựa thì mình cũng tin... Klein thu hồi ánh mắt, lòng dấy lên chút nghi hoặc.
Anh sở dĩ có thể chú ý tới chi tiết này là vì lúc xây dựng thân phận Dwayne Dantes, anh đã từng nghiêm túc cân nhắc xem một nhà mạo hiểm thường xuyên dãi nắng dầm mưa ở Nam Lục địa sẽ có ngoại hình như thế nào.
Anh cho rằng điều này thể hiện ở toàn thân, từ ánh mắt đầy trải nghiệm, khí chất và dáng người cho đến khuôn mặt. Dwayne Dantes tất nhiên phải có làn da thường xuyên phơi nắng, bàn tay phải thô ráp có lực, nếu không thì người ta nhìn vào sẽ lập tức hoài nghi.
Phải công nhận rằng, kể từ khi trở thành "Người Không Mặt", mình đã tích lũy được ngày càng nhiều kinh nghiệm trong việc xây dựng một nhân vật mới, càng lúc càng tâm đắc... Nếu trở lại Địa Cầu, kể cả không có năng lực phi phàm thì cũng có điểm mạnh này... Klein tự giễu một tiếng, thấy quản gia Walter đã khôi phục lại dáng vẻ nghiêm túc, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Lúc này, vị quý ngài có làn da thô ráp kia đang chỉ vào một lá cờ trong tủ trưng bày và nói:
"Đây là trận chiến White Rose, đó là lá cờ mà Bá tước Rustin, vương tử Harold Augustus sử dụng. Thật đáng tiếc, ông ấy đã chết trong trận chiến này, nhưng cái chết của ông ấy lại là bước ngoặt của toàn bộ cuộc chiến, giúp Ruen chúng ta cuối cùng đã giành được thắng lợi. Trên lá cờ này còn có máu của ông ấy..."
Rất am hiểu lịch sử... Klein liếc mắt qua quản gia Walter, suy nghĩ hai giây rồi nở nụ cười, tiến lại gần cặp nam nữ, thân mật xen vào:
"Không ngờ cũng có người biết chuyện này, tôi cứ tưởng hiểu biết của mọi người về trận chiến White Rose chỉ giới hạn ở việc Ruen đã chiến thắng Intis."
"Thưa ngài, sự uyên bác của ngài thật khiến tôi phải kính nể."
Được người khác tán dương trước mặt bạn gái, vẻ mặt của vị quý ngài kia liền chuyển từ đề phòng sang thả lỏng, miệng nở một nụ cười có phần tự đắc:
"Tôi chỉ là một người yêu thích tìm hiểu lịch sử mà thôi."
Ông ta tùy ý liếc nhìn tùy tùng của vị quý ngài trước mắt, chân mày đột nhiên cau lại rồi chợt giãn ra, để lại một thoáng nghi hoặc.
Quả nhiên là quen biết quản gia Walter... Klein cười nói:
"Xin chào, tôi là một thương nhân đến từ Disi, Dwayne Dantes. Không biết nên xưng hô với ngài thế nào?"
Vị quý ngài kia chần chừ rồi đáp:
"William Sykes, một chấp sự trang viên."
William Sykes... một chấp sự trang viên... Klein thầm nhẩm lại trong đầu, rồi chuyển chủ đề về lại lá cờ và trận chiến White Rose.
Nói chuyện vài câu, anh lễ phép cáo từ, cùng quản gia Walter và người giúp việc Richardson đi sang khu vực khác, tựa như vừa rồi chỉ là một lần gặp gỡ trao đổi ngẫu nhiên.
Gần giữa trưa, sau khi trở lại chiếc xe ngựa bốn bánh sang trọng, Klein nhìn những chiếc xe đạp đi lướt qua bên ngoài, bỗng nhiên mở miệng hỏi:
"Walter, hình như ông biết ngài William Sykes đúng không?"
Walter nghiêm túc gật đầu đáp:
"Khi tôi còn làm việc ở nhà Tử tước Conrad đã từng thấy ông ta."
"Ông ta phục vụ cho một thành viên vương thất, người trước đây được gọi là Bá tước Rustin, vương tử Edsack."
Ông không hề giấu giếm, kể lại chi tiết lai lịch của William Sykes.
Từng phục vụ cho vương tử Edsack ư? Sau khi vị vương tử đó bỏ mạng trong sự kiện Đại Sương Mù ở Backlund, ông ta lại có một cuộc sống tốt đến vậy, không biết đang làm chấp sự cho ai... Có lẽ là có bí mật? Klein nhẹ nhàng gật đầu, không hỏi thêm, trong lòng thầm nghĩ có nên tìm cơ hội điều tra William Sykes hay không.
Nếu William Sykes thật sự biết điều gì đó, phe phái vương thất sẽ không bỏ mặc ông ta, hoặc là, ông ta vốn thuộc về phe phái kia. Tóm lại, điều tra ông ta sẽ là một chuyện tương đối nguy hiểm. Việc này không có cách nào ủy thác cho tiểu thư "Ma Thuật Sư", Emlyn White hay tiểu thư Hugh được... Năng lực của tiểu thư Sharon thì đủ, nhưng việc này rất dễ phá vỡ cuộc sống ổn định hiện tại của cô ấy... Biện pháp tốt nhất là đưa việc này lên con đường "Hoàng Đế Đen", nhưng vấn đề là mình đang có kế hoạch đánh cắp cuốn sổ tay của gia tộc Antigonus. Cuộc điều tra của mình về sự kiện Đại Sương Mù ở Backlund tốt nhất chỉ nên giới hạn ở vòng ngoài, không kinh động bất kỳ ai, cũng không gây ra bất cứ biến cố ngoài ý muốn nào... Klein điềm tĩnh thưởng thức cảnh phố phường ngoài cửa sổ, trong lòng là những ý nghĩ đan xen.
Cuối cùng, anh quyết định tạm thời nhẫn nại, kẻo chuyện quan trọng nhất bây giờ lại bị phá hỏng.
Dùng bữa xong, ngủ một giấc trưa, Klein bắt đầu học bổ túc văn học, mãi cho tới gần chạng vạng.
Tiễn gia sư đi rồi, anh đang định lên phòng ăn ở lầu hai thì đột nhiên nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.
Lúc này, Klein nhìn sang Richardson, cậu ta lập tức tiến lên vài bước, mở cửa phòng.
Bên ngoài là hai vị cảnh sát mặc đồng phục đen trắng. Nhìn vào cấp bậc trên quân hàm, có thể thấy một người là thanh tra cao cấp, người còn lại là Cảnh sát trưởng.
"Thưa cảnh quan, có chuyện gì không ạ?" Richardson hỏi.
Đề xuất Ngược Tâm: Khi Thai Nhi Tròn Bảy Tháng, Ta Mới Vỡ Lẽ Phu Quân Chẳng Mảy May Tình Nghĩa.
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ