Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 908: Hiến tế chính mình

10 giờ tối, Backlund lại đổ một cơn mưa nhỏ tí tách, hơi nước mỏng manh làm ánh sáng của những ngọn đèn đường dùng khí gas tạo nên một vẻ đẹp mông lung.

Trợ thủ của Isengard Stanton là Hirobumi tuần tra một vòng ở tầng dưới cùng, đi đến bên ô cửa sổ lồi, chuẩn bị kiểm tra cánh cửa sổ cuối cùng.

Đúng lúc này, một bóng đen nhảy vào, vững vàng đáp xuống bệ cửa sổ.

Đây là một con mèo hoang lông ngắn màu lam!

Hirobumi thấy đối phương dùng ánh mắt màu vàng nhìn về phía mình, bất giác cười nhẹ một tiếng:

"Ở đây không có đồ ăn đâu."

Bởi vì công việc thám tử dễ bị trả thù, bản thân lại có không ít bí mật cần che giấu, nên người hầu và đầu bếp trong nhà Isengard Stanton đều là nhân viên thời vụ, mỗi ngày chỉ đến làm trong vài giờ cố định. Vì vậy, trong nhà không chuẩn bị nhiều đồ ăn, khiến cho việc tìm kiếm thức ăn sau bữa tối trở nên rất khó khăn.

Con mèo lông ngắn màu lam mở miệng, nhưng không phát ra tiếng "meo meo" mà lại nói năng như người:

"Tôi là Sherlock Moriarty, tôi muốn gặp ngài Isengard Stanton."

"..." Hirobumi tuy là người phi phàm được Giáo hội Thần Tri Thức và Trí Tuệ bồi dưỡng, nhưng cấp bậc danh sách không cao, kiến thức cũng không nhiều. Đây đúng là lần đầu tiên cậu ta gặp một con mèo biết nói, nhất thời khó tránh khỏi kinh ngạc và thất thần.

Vài giây sau, cậu ta mới tỉnh táo lại, ngẫm nghĩ về những gì con mèo lông ngắn màu lam vừa nói:

Nó nói... nó nói nó là Sherlock Moriarty?

Vị đại thám tử này quả thật không đơn giản!

Hắn thế mà có thể biến thành một con mèo, không, khống chế một con mèo!

Loại năng lực này thật sự vừa quỷ dị vừa đáng sợ!

Hirobumi nhanh chóng bình tĩnh trở lại, không trả lời trực tiếp mà đưa tay đóng cửa sổ kính lại.

Làm xong tất cả, cậu ta mới hạ thấp giọng nói:

"Đi theo tôi."

Con mèo lông ngắn màu lam lúc này mới nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ, vểnh đuôi lên, bước đi nhanh nhẹn theo sau Hirobumi. Nó cùng cậu ta lên lầu hai, nhìn cậu ta gõ cửa phòng ngủ của Isengard Stanton.

"Có chuyện gì sao?" Isengard trong bộ đồ ngủ sọc nhạt mở cửa hỏi.

Ông ta đang chuẩn bị tận hưởng một giấc ngủ ngon.

Hirobumi cẩn thận ngồi xổm xuống bên cạnh con mèo lông ngắn màu lam, nói:

"Ngài Sherlock Moriarty tìm ngài."

Isengard có khuôn mặt gầy, mái tóc hoa râm, ông ta khẽ nhướng mày, cúi đầu nhìn thoáng qua rồi lùi lại hai bước, ra hiệu cho con mèo lông ngắn màu lam nghênh ngang đi vào phòng ngủ của mình.

"Cậu về phòng ngủ đi, mai cứ đúng giờ dậy, chúng ta còn vụ án đặc biệt cần điều tra." Isengard dặn dò Hirobumi như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

Đợi trợ thủ rời đi, ông ta đóng cửa phòng lại, quay đầu nhìn về phía con mèo lông ngắn màu lam đang ngồi xổm trên ghế bành, cười khẽ một tiếng:

"Tôi không ngờ cậu lại có loại năng lực phi phàm này, còn đang lo không biết cậu sẽ đến đây trực tiếp bằng cách nào."

"Tôi đã chú ý tới dấu chấm than kia." Con mèo lông ngắn màu lam nở một nụ cười nói.

Không thể không nói, việc một nụ cười như vậy xuất hiện trên mặt một con mèo sẽ khiến người nhìn có cảm giác lạnh sống lưng, tóc gáy dựng đứng.

Isengard không có phản ứng gì khác thường, ông ta rít một hơi thuốc, ngồi vào ghế bành, lộ vẻ mặt hưởng thụ rồi chậm rãi nhả ra một làn khói, mỉm cười nói:

"Tôi tin tưởng vào trí tuệ của cậu."

"Cảm tạ lời khen." Con mèo lông ngắn màu lam lễ phép vươn móng vuốt, cúi chào một cái.

Isengard nhìn nó chăm chú, vừa vuốt phẳng tẩu thuốc, vừa mỉm cười nói:

"Cậu hẳn đã rõ chuyện gì xảy ra rồi."

"Tuy đám người kia không dám theo dõi quá lộ liễu vì sợ bị tôi phát hiện rồi báo cho Giáo hội Đêm Tối và Giáo hội Hơi Nước, ha ha, bọn họ mà bại lộ thì sẽ gặp phiền toái không nhỏ đâu, nhưng tôi tin chắc rằng trong số họ khẳng định có Bán Thần. Đây vừa là suy luận, vừa là kết quả tôi được cho biết, dù sao tôi cũng đã ở trong con đường này rất nhiều năm rồi."

"Người và động vật đi vào phòng tôi sẽ không bị ngăn cản, điểm này cậu đã nghĩ tới, nhưng khi rời đi thì chắc chắn sẽ bị bám đuôi. Cậu có cách nào thoát khỏi bọn họ không? Ừm... Số tiền kia không nhỏ, mang chúng ra ngoài sẽ rất dễ thấy."

"Để tôi nghĩ xem nào, cậu định liên lạc với tôi, để tôi gửi tiền vào một tài khoản ngân hàng được chỉ định, sau đó cậu sẽ tìm thật nhiều người, đồng thời rút tiền ở nhiều nơi khác nhau ngoài Backlund?"

Nói đến đây, Isengard tự giễu cười nói:

"Đây là biện pháp tốt nhất tôi có thể nghĩ ra, nhưng thao tác sẽ cực kỳ phiền phức."

Con mèo lông ngắn màu lam không trả lời ngay mà trầm thấp cười nói:

"Tôi chỉ cần mượn ông một căn phòng không người và ba ngọn nến."

"Không thành vấn đề." Isengard Stanton không hỏi nhiều, ông chuyển giọng, "Lần này, chuyện chuyển nhượng cổ phần công ty có giá trị 12.000 bảng vàng, người mua là con gái của Bá tước Hall - Audrey. Ừm, thuê một đội luật sư, phí đăng quảng cáo tổng cộng là 600 bảng, ngoài ra, phải nộp 0.5% thuế giao dịch và thuế thu nhập loại D là 20%, còn lại là 8.940 bảng."

Thuế loại D là thuế thu nhập áp dụng cho ngành thương mại, tài chính và các ngành sản xuất đặc biệt.

Còn phải nộp thuế sao... một lần mất đi hơn 2.000 bảng... Gương mặt của con mèo lông ngắn màu lam thoáng chốc đờ đẫn.

Klein trước kia là Kẻ Gác Đêm, tiền lương không cần nộp thuế thu nhập cá nhân. Sau này làm thám tử tư, thu nhập khó bị giám sát nên anh cũng không chủ động khai báo thuế. Tiếp đó, anh trở thành nhà mạo hiểm, vì tiền thưởng nhắm vào hải tặc có ưu đãi, không cần nộp thuế, nên anh cũng không có ý thức về phương diện này. Do đó, cho dù Isengard Stanton đã đề cập đến vấn đề thuế má lần trước, anh cũng chẳng mấy để tâm, không biết sẽ tốn bao nhiêu, kết quả là thực tế đã cho anh một cái tát phũ phàng.

Về phần lý do giao dịch cổ phần lần trước không phải nộp thuế, là vì chính phủ Ruen khuyến khích đầu tư vào các phát minh đang trong giai đoạn phát triển nên có chính sách miễn giảm tương ứng.

Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, ria mép của con mèo lông ngắn màu lam động đậy:

"Được, ông đưa tiền mặt cho tôi, ừm, đến căn phòng không người."

"Tiền mặt không có vấn đề gì chứ?"

"Tôi đã kiểm tra rồi, bọn họ sẽ không động tay động chân vào phương diện này đâu, đó là công khai sỉ nhục chỉ số thông minh của tôi." Isengard cầm tẩu thuốc đứng dậy nói, "Sau đó nhớ gửi cho tôi một bản thư xác nhận giao dịch có ký tên qua đường bưu điện."

"Nó đang trên đường tới rồi." Con mèo lông ngắn màu lam đáp lại như đã có chuẩn bị từ trước.

Isengard lập tức đi tới két sắt trong phòng ngủ, dùng mật mã và chìa khóa mở ra, sau đó rút ra từng xấp tiền mặt, nhét chúng vào các túi công văn khác nhau.

Tiếp theo, ông ta cầm các túi công văn rời khỏi phòng ngủ, tiến vào phòng khách đối diện.

"Cậu đếm đi." Isengard vừa đặt đống túi công văn chất đầy tiền mặt xuống, vừa nói với con mèo lông ngắn màu lam.

"Tôi tin tưởng ông." Con mèo lông ngắn màu lam nhìn lướt qua rồi đáp.

Isengard gật đầu, chỉ vào ngăn tủ nói:

"Bên trong có nến."

Nói xong, ông ta lui ra ngoài, mỉm cười nói:

"Thật sự tò mò không biết cậu sẽ rời đi như thế nào... Tôi nghĩ đây nhất định là một loại ‘Ma thuật’."

Cạch một tiếng, Isengard Stanton khép cửa phòng lại, để cho phòng khách một lần nữa trở nên yên tĩnh.

Bên cạnh con mèo lông ngắn màu lam nhanh chóng hiện ra một bóng người mặc áo khoác đỏ sậm cũ kỹ, chính là bí ngẫu của Klein, "Oan hồn" Senol.

Hắn nhảy ra từ trong ngọn nến, nhanh chóng bố trí một tế đàn đơn sơ, bỏ qua toàn bộ các bước chuẩn bị, trực tiếp dùng tiếng Tinh Linh thì thầm bằng giọng điệu trầm thấp:

"Kẻ chi phối biển cả và linh giới, người bảo hộ quần đảo Roth, kẻ thống trị các sinh vật dưới đáy biển, chủ nhân của sóng thần và bão tố, Cavitewa vĩ đại."

Đề xuất Huyền Huyễn: Mang Theo Hệ Thống Gia Viên Xuyên Đến Tiên Giới
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện