Các quý ông có mặt bắt đầu tìm kiếm bạn nhảy cho điệu đầu tiên, còn Klein thì một lần nữa cầm ly rượu sâm banh, nhàn nhã đánh giá các khách mời.
Ồ, phu nhân Mary cũng ở đây... Anh vừa liếc mắt đã nhận ra một người quen: phu nhân Mary, đại cổ đông của công ty Cowim, với gia sản lên đến mấy vạn bảng, người từng ủy thác Sherlock Moriarty điều tra một vụ ngoại tình.
Bà ấy là thành viên của Ủy ban Điều tra Ô nhiễm Không khí, nên việc thân quen với vị hạ nghị sĩ ủng hộ dự luật này cũng là điều dễ hiểu... Klein không định đến mời đối phương khiêu vũ, bởi vì anh hiện tại là Dwayne Dantes, vốn dĩ không hề quen biết bà.
Anh thu hồi ánh mắt, nhìn về hướng khác và trông thấy Herrell Macht đang cầm một ly rượu vang, đứng ở một góc khuất. Cô nở một nụ cười có phần xa cách, quan sát các quý ông đang tìm kiếm bạn nhảy.
Vị tiểu thư này sở hữu một dung mạo vô cùng xinh đẹp, vừa quý phái lại vừa yêu kiều, đáng lẽ phải là ngôi sao của vũ hội, là đối tượng được mọi người tranh nhau mời nhảy. Thế nhưng, vẻ mặt kẻ cả cùng thái độ cao ngạo của cô đã khiến các quý ông phải chùn bước.
Loại ánh mắt này mình từng thấy ở những người phi phàm khác, những kẻ tự cho rằng bản thân đã thoát tục và luôn có cảm giác ưu việt mãnh liệt khi đối diện với người thường... Ha ha, xem ra tiểu thư Herrell cũng là một người phi phàm... Cũng phải, nếu không phải người phi phàm, sao cô ấy dám một mình đi vào cống ngầm... Cô ta thuộc con đường "Kẻ Trộm"? Nhưng mà, với dáng vẻ cao ngạo này thì làm sao sắm vai "Kẻ Trộm" và "Bậc Thầy Lừa Gạt" được? Thật khó tưởng tượng... Thấy vũ hội do vợ chồng ngài nghị sĩ tổ chức sắp kết thúc phần dạo đầu, Klein bắt đầu nghiêm túc cân nhắc việc có nên mời cô gái này khiêu vũ hay không.
Dwayne Dantes đã ngoài bốn mươi, nếu điệu nhảy đầu tiên lại mời một cô gái trẻ măng như vậy thì có phần không thích hợp, trừ khi đó là con cháu trong nhà. Hơn nữa, điệu nhảy đầu tiên của các phu nhân thường sẽ dành cho chồng mình... Ừm, tốt nhất vẫn nên mời một người quen hoặc chủ nhân của buổi vũ hội... Klein đảo mắt một vòng, chỉ tìm thấy một người mà Dwayne Dantes quen biết, đó chính là cô giáo lễ nghi Vahana.
Mời cô ấy ư? Không, mình đã âm thầm giúp đỡ trước đó, hẳn cô ấy cũng biết. Nếu lúc này lại mời cô ấy nhảy điệu đầu tiên sẽ rất dễ gây hiểu lầm, không chừng còn ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng họ, đồng thời mang lại những phiền phức không cần thiết cho thân phận Dwayne Dantes này... Mình không phải Đại Đế, không có sở thích với vợ người khác, không, ông ta thì ai cũng mê, không chừa một ai. Tóm lại, chuyện gì nên tránh thì cứ tránh... Klein vừa dời tầm mắt thì nhận ra điệu nhạc đã thay đổi, từ du dương, êm dịu chuyển sang một giai điệu nhanh và vui tươi hơn.
Đây là một điệu nhạc phổ biến ở vùng nông thôn Ruen, rất được giới quý tộc yêu thích và thường được dùng cho điệu nhảy mở màn.
Khi giai điệu thay đổi, các quý ông đều tiến về phía vị tiểu thư hoặc phu nhân mình đã chọn. Klein để ý thấy không một ai đến gần Herrell Macht.
Cô ấy là một trong những chủ nhân của buổi vũ hội... Hơn nữa đây cũng là cơ hội tốt để quan sát gần hơn... Ha ha, nếu cô ta thật sự là người phi phàm thuộc con đường "Kẻ Trộm", vậy thì chứng tỏ sương xám cũng có "lực hút" nhất định đối với con đường "Nhà Bói Toán"... Klein nở một nụ cười hiền hòa, không nhanh không chậm bước về phía cô gái cao ngạo.
"Tiểu thư Herrell, tôi có thể mời cô nhảy một bản được không?" Dwayne Dantes cúi chào một cách chuẩn mực rồi nói.
Herrell nhìn anh, im lặng vài giây rồi đáp:
"Đây là vinh hạnh của tôi."
Cô đưa tay ra.
Klein lịch sự nắm lấy tay cô, tiến vào sàn nhảy, rồi nhẹ nhàng chuyển động theo điệu nhạc vừa vang lên.
Nhìn khuôn mặt xinh đẹp nhưng vô cảm của đối phương, Klein lên tiếng dò hỏi:
"Tôi để ý thấy có rất nhiều chàng trai trẻ muốn mời quý cô khiêu vũ, nhưng dường như không ai có đủ dũng khí."
Herrell ngẩng đầu lên:
"Ngài Dantes, đây không phải là chủ đề mà một người lịch sự nên hỏi."
... Klein lập tức lặng đi, không biết nên nói tiếp thế nào.
Mình còn tưởng cô ta sẽ khinh miệt nói rằng không thích những kẻ tầm thường, hoặc ngầm tỏ ý chướng mắt người thường, ai ngờ cô ta đến cả trả lời cũng không thèm... Cái cảm giác ưu việt này mạnh quá, rất dễ mất kiểm soát sau khi thăng cấp... Klein không nhịn được mà thầm phàn nàn vài câu.
Theo nhận thức của anh, người phi phàm cũng chỉ là những con người sở hữu thêm năng lực đặc biệt, tương tự như việc có nhiều tiền hay địa vị cao. Về bản chất, họ vẫn là người, không thể tách rời khỏi xã hội. Phải đến Sequence 4, cấp độ Bán Thần, thì sự biến đổi về chất mới thực sự diễn ra.
Hơn nữa, đại đa số Bán Thần đều hoạt động trong xã hội loài người, ngay cả Sequence 1 "Rắn Vận Mệnh" Will Auceptin cũng phải chấp nhận làm một bào thai chưa chào đời... Có lẽ chỉ khi đạt đến trình độ như "Kẻ Báng Bổ Thần Linh" Amon, người ta mới có thể thực sự dùng ánh mắt của một vị "Thần" để nhìn nhận thế giới... Klein nghĩ vậy, rồi chủ động mở lời:
"Thật xin lỗi, tôi từng là một thương nhân thường xuyên đi lại giữa hai lục địa Bắc và Nam, vì vậy không có nhiều kinh nghiệm tham dự các buổi vũ hội, ha ha, ý tôi là những buổi vũ hội trang trọng như thế này."
"Không sao." Herrell bình thản đáp, dường như chẳng hề quan tâm đối phương sẽ nói gì tiếp theo.
Nếu là người khác, lúc này hẳn đã không biết làm sao để tiếp tục cuộc trò chuyện với cô gái cao ngạo này, chỉ đành tập trung vào điệu nhảy. Nhưng Klein với kiến thức uyên bác, kinh nghiệm phong phú, lại am hiểu sâu sắc về thế giới thần bí và những người phi phàm khác, sau khi xin lỗi liền mỉm cười nói:
"Buổi vũ hội này là một thử thách lớn đối với tôi, cũng không khác gì một chuyến ra khơi là mấy. Cả hai đều có phong cảnh mỹ lệ, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn hiểm nguy. Đương nhiên, trên biển cả còn lưu truyền đủ loại câu chuyện về kho báu. Có những câu chuyện rõ ràng là bịa đặt, nhưng cũng có những chuyện nghe qua thì rất thật, song lại chẳng cách nào kiểm chứng, ví như truyền thuyết về ‘Chìa khóa Tử Thần’ được xếp hạng đầu tiên chẳng hạn."
"Chìa khóa Tử Thần?" Herrell ngẩng đầu, nhìn ngài Dwayne Dantes cao hơn mình không ít.
Quả nhiên, những người phi phàm có cảm giác ưu việt mãnh liệt như cô ta luôn hứng thú với những chuyện thần bí... Klein thầm cười, khẽ gật đầu:
"Phải, tương truyền rằng ở một nơi bí ẩn giữa Biển Cuồng Bạo..."
Anh kể lại truyền thuyết từng nghe được trên tàu White Agate, đồng thời thêm thắt nhiều chi tiết hơn so với phiên bản mà người thường được nghe.
Trong lúc kể, anh không quên nhắc đến "Bốn Vua Hải Tặc" và bảy vị đô đốc hải tặc.
Herrell rõ ràng đã bị thu hút, cuối cùng cũng đáp lại Klein, thỉnh thoảng còn đặt câu hỏi, khiến cho bầu không khí trở nên cởi mở hơn. Cứ như vậy, điệu nhạc bất giác đã đi đến hồi kết.
Klein kể xong câu chuyện liền hỏi:
"Cô muốn trở về chỗ cũ hay qua bên kia dùng chút đồ ăn?"
Sau khi nhảy xong, quý ông phải hỏi ý kiến của cô gái và đưa cô đến nơi cô muốn, không nhất thiết phải là chỗ cũ.
Herrell hé miệng, dường như muốn hỏi thêm điều gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi, chỉ gật đầu:
"Về chỗ cũ."
He he, cô ta rõ ràng muốn nghe tiếp chuyện trên biển... Cũng chỉ là một cô nhóc non nớt thôi, một khi nắm được tính cách thì cũng không khó đối phó lắm... Klein cố nén cười, đưa Herrell về lại mép sàn nhảy, đúng vị trí cô đã đứng lúc đầu.
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Ta Chết, Thê Tử Làm Ngỗ Tác Vì Tình Đầu Mà Tráo Mạng Thoát Tội
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ