Sharon lặng lẽ nhìn quanh một vòng rồi nói:
"Nó rất xảo quyệt, sẽ không để lại manh mối rõ ràng như vậy đâu."
Cũng phải, đặc tính phi phàm bên ngoài phòng phong ấn rõ ràng chưa đến Danh sách 4, đối với một ác linh từng là Vua Thiên Sứ thì chẳng có chút sức hấp dẫn nào, lá bài "Linh Mục Đỏ" cũng vậy... Nó lấy đi đồ vật trong phòng thì có thể hiểu, nhưng tại sao ngay cả một chút cặn bã cũng không chừa lại? Chuyện này cứ như đang nói với người khác: "Ha ha, ta lừa các ngươi rồi, ta đã thoát khốn thành công, có giỏi thì đến bắt ta đi"... Khoan đã, biết đâu đây chính là ý nó muốn thể hiện thì sao! Klein ngẫm nghĩ, bỗng thấy hơi buồn cười, bèn nói qua miệng con rối Senor:
"Không, xảo quyệt không có nghĩa là không để lại manh mối.”
"Danh sách 8 của con đường 'Thợ săn' là 'Kẻ Khiêu Khích'."
Giờ phút này, hình ảnh "Thiên Sứ Đỏ" trong đầu anh chồng lên bóng dáng của Anderson Hood.
Sharon im lặng nghe xong, môi khẽ nhếch nhưng không nói gì.
Tương tự, Klein cũng im lặng một hồi, cảm thấy người phi phàm của con đường "Thợ săn" thật sự quá có phong cách.
So ra thì, Elaine tóc đỏ quả thật không giống người của gia tộc Solon chút nào.
Nhưng mà, trong việc khiêu khích "Trung tướng Bệnh Tật", cô ta vẫn rất có thiên phú... Ừm, tổ tiên nhà Solon cũng từng chọc giận vị đại đế kia đến chết khiếp... Klein im lặng thở hắt ra, thầm phàn nàn hai câu.
Bầu không khí im lặng nhanh chóng bị Klein phá vỡ. Con rối Senor của anh nhìn hai bên, nói đùa:
"Có lẽ đây chính là lý do họ bị bắt đến đây."
"Ai đang giúp đỡ Yalista Tudor?" Thân hình Sharon trở nên trong suốt hư ảo, cô hỏi, nhưng dường như không trông mong câu trả lời.
"Có thể là sáu vị thần..." "Klein" nhớ tới sáu pho tượng thần trong đại sảnh bên ngoài.
Nhưng anh nhanh chóng dao động:
"Tuy nhiên, bảy vị thần ủng hộ đế quốc Trensoest, mà Solon và Einhorn đều là đại quý tộc của đế quốc này."
"Dĩ nhiên, không loại trừ khả năng họ ủng hộ Tudor trước, sau đó vì hắn phát điên mà trở mặt."
Nếu không phải sáu vị thần, chẳng lẽ còn có thần linh khác ủng hộ Yalista Tudor, sẽ là ai đây? Klein lặng lẽ thầm nghĩ.
Sharon không dừng lại, thân hình lơ lửng trên mặt đất, di chuyển về phía gốc đại thụ.
Klein thu hồi oan hồn của Senor, để nó chui vào đồng kim tệ bên trong hộp thiếc đựng thuốc lá, sau đó thuận miệng hỏi:
"Thật ra tôi vẫn luôn tò mò, ác linh và oan hồn thuần túy không có đặc tính phi phàm của riêng mình, vậy nguồn gốc sức mạnh của chúng ở đâu?"
"Linh giới." Sharon đáp lại đơn giản.
Đặc tính phi phàm là bất biến, nhưng nguồn gốc của sức mạnh phi phàm thì không nhất định phải vậy sao? Ừm, cũng có khả năng bản thân linh giới chính là kết quả của một vài đặc tính phi phàm... Klein gật đầu, nhìn bùn đất dưới chân rồi nói:
"Tôi sẽ tiếp tục điều tra tung tích của ác linh, nếu có thu hoạch sẽ báo cho cô biết."
Anh dự định lát nữa sẽ hỏi "Ma kính" Arodes một chút.
Nói đến đây, anh thuận thế lấy ra bút máy và giấy ghi chú, viết ra phương pháp triệu hồi người đưa tin của mình, sau đó đưa qua:
"Nếu cô có chuyện gì, có thể viết thư cho tôi."
Sharon nhận lấy tờ giấy, chăm chú nhìn một lúc rồi nói:
"Tôi ở quán bar Brave.”
"Thư có thể gửi đến số 12 phố Garde, khu Hilston, người nhận là bà Maria."
"Tốt." Klein cất bút máy vào, ở trước mặt Sharon dùng dao găm bạc tạo ra một bức tường linh tính, một lần nữa che đi hộp thiếc.
Sau đó, anh rất ra dáng quý ông mà đi sang con phố khác đón một chiếc xe ngựa, đưa Sharon một mạch về khu vực cầu Backlund.
Làm xong tất cả những việc này, anh mới trở về khách sạn xa hoa ở khu Hilston mà mình đã thuê, trên đường đi có thay đổi hình dạng và đổi xe ngựa.
...
Bayam, bên trong quán bar Hải Tảo.
Sau một thời gian phiêu lưu trên biển, Danis một lần nữa đặt chân đến "Thành phố Hào Phóng", chuẩn bị phối hợp với quân kháng chiến làm một việc.
Hắn kéo thấp mũ lưỡi trai, ngồi ở góc quầy bar, định bụng nghe ngóng chút tin đồn gần đây, để tránh vì tình báo lỗi thời mà bị hạ tiền thưởng.
Đúng lúc này, hắn nghe một nhà mạo hiểm bên cạnh nói với bạn:
"Anh nói xem, Hermann Sparrow có tìm người đi lĩnh thay tiền thưởng của 'Thượng Tướng Máu' không nhỉ?"
Hả? Danis vô thức ngẩng đầu, mờ mịt nhìn về phía người nói chuyện.
Tại sao tên điên Hermann Sparrow này lại muốn tìm người nhận thay tiền thưởng của "Thượng Tướng Máu"? Không đúng, tại sao hắn có thể nhận tiền thưởng của "Thượng Tướng Máu"? Danis bỗng nhiên tỉnh táo lại từ trong mê hoặc và hỗn loạn, nắm được trọng điểm của vấn đề.
Hắn lại cúi đầu, không để ánh mắt mình để lộ vẻ kinh ngạc và mờ mịt.
Đám nhà mạo hiểm bên cạnh thì tiếp tục nói:
"Sao có thể? Không ai dám đi nhận thay đâu!"
"Đúng vậy, trừ phi muốn gánh chịu cơn thịnh nộ của Giáo hội Bão Tố, hoặc là bán đứng Hermann Sparrow!"
"Bốn mươi hai nghìn bảng... Nếu tao mà lấy được số tiền thưởng đó, tao sẽ đến Backlund ngay lập tức, làm một phú ông!"
"Ha ha, không phải là đến 'Nhà Hát Đỏ' hưởng thụ nửa năm sao?"
"Hay là Hermann Sparrow có thể đi nhận tiền thưởng của Intis, Fossack hoặc Feineibote, tuy không nhiều bằng bốn mươi hai nghìn bảng nhưng tuyệt đối không ít..."
...
Mấy nhà mạo hiểm nói xong, bắt đầu ảo tưởng về cuộc sống của mình sau này với 42.000 bảng, thậm chí còn vì lý tưởng không hợp mà tranh cãi đến đỏ mặt.
Không thể nào... Ý của bọn họ là Hermann Sparrow đã giết chết "Thượng Tướng Máu"? Không, tuy tên điên ấy vẫn có suy nghĩ này, nhưng hắn thiếu sự trợ giúp cần thiết, cần phải hợp tác với thuyền trưởng... Anderson Hood? Danis đứng dậy, kéo sụp mũ lưỡi trai, cúi thấp đầu, vội vã đi về hướng phòng bi-a và phòng đánh bài, những nơi đó thường đặt vài tờ báo.
Hắn vừa rời đi, những nhà mạo hiểm lúc nãy liền nhìn về phía bóng lưng hắn, nhỏ giọng bàn tán:
"Bọn mày có nhận ra hắn không? Lén lén lút lút, vừa nhìn đã biết có vấn đề!"
"Không thấy rõ mặt, nhưng tao cảm thấy hẳn là người của hải tặc, đến Bayam dò hỏi tình báo."
"Có muốn..." Một nhà mạo hiểm vung tay làm động tác cắt cổ.
"Có lẽ là kẻ chúng ta không thể trêu vào, đợi qua khoảng thời gian này rồi hãy nói." Một nhà mạo hiểm khác ngăn cản đồng bạn.
Danis tiến vào một phòng bi-a trống, đi tới góc phòng, cầm lấy một tờ báo, lật xem rất nhanh. Dần dần, biểu cảm của hắn trở nên có chút vặn vẹo.
"Tên điên kia rốt cuộc đã làm cái gì? Hắn thật sự đã giết chết 'Thượng Tướng Máu' ư? Mới có mấy tháng mà thực lực của hắn đã nâng cao tới mức này! Hơn nữa, hơn nữa trên báo hoàn toàn không đề cập đến Anderson Hood..." Danis vừa kinh ngạc vừa may mắn, cảm thấy sâu sắc rằng việc mình luôn chọn khuất phục khi đối mặt với Hermann Sparrow từ đầu đến cuối là một quyết định vô cùng sáng suốt, bằng không, người khác đã sớm thấy tin hắn bị săn treo thưởng trên báo rồi.
Không, không, lúc đó, cái chết của mình còn không có tư cách lên báo... Hít hà, Hermann Sparrow thật sự là thành viên của một tổ chức tà ác... Nghĩ đi nghĩ lại, Danis đột nhiên sững người, như biến thành tượng đá.
Bởi vì, hắn dường như cũng có thể xem là một thành viên của cái tổ chức tà ác kia...
Đề xuất Hiện Đại: Ngày Đầu Khai Giảng, Tôi Và Nam Thần Trường Học Trở Thành Oan Gia
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ