Thân hình Klein hơi chúi về phía trước, anh đan hai tay vào nhau rồi nói:
"Ông ấy nói có lẽ mình sẽ chết trên biển, và nhờ tôi nói với cô rằng, ông ấy chết do tai nạn, tất cả hung thủ đều đã bị trừng phạt, cô không cần phải hận thù ai nữa.
"Ông ấy còn nói, ông ấy rất yêu cô, và ông ấy xin lỗi."
Nina im lặng vài giây, chớp chớp mắt rồi nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh, khẽ "ừm" một tiếng với vẻ mặt khó tả:
"Tôi biết rồi..."
Klein nhìn cô thật sâu, đoạn thong thả đứng dậy nói:
"Tôi đã chuyển lời xong, tôi phải đi đây."
Đáp lại anh là sự im lặng, chồng của Nel nhẹ nhàng gật đầu tỏ ý cảm ơn.
Klein xoay người, đi về phía cửa phòng sách. Khi anh vừa vặn tay nắm cửa, sau lưng bỗng vang lên giọng nói đã trở nên trầm khàn của Nel Raymond:
"Ông cho rằng, ông ấy là người thế nào?"
Klein lặng đi một giây, rồi quay đầu lại, nhếch mép mỉm cười:
"Một người thủ hộ."
Anh không dừng lại nữa, kéo cửa phòng sách ra và đi về phía treo mũ.
Khi anh đội chiếc mũ phớt, rời khỏi số 67 phố Red Indus, một tiếng khóc nức nở cố hết sức kìm nén bỗng vang lên, vọng vào tai anh.
Lặng lẽ lắc đầu, Klein rời khỏi khu phố, tiến vào một nhà thờ của Nữ Thần Đêm Tối.
Đi qua lối đi sâu và yên tĩnh, anh ngồi xuống hàng ghế thứ bảy từ dưới lên, đối diện với thánh huy màu đen sẫm có hình nửa vầng trăng đỏ và những ngôi sao lấp lánh. Anh bỏ mũ xuống, cúi đầu, hai tay đan vào nhau đặt trước miệng, giống như phần lớn tín đồ ở đây.
Trong sự yên tĩnh và thanh bình, thời gian trôi qua rất nhanh. Klein từ từ mở mắt, nhẹ nhàng đứng dậy.
Nơi anh vừa ngồi có để lại một vật được gói trong giấy.
Klein đi dọc theo lối đi, ra khỏi đại sảnh cầu nguyện rồi tiến đến cửa nhà thờ.
Anh quay lưng vào trong, đội mũ phớt lên, giơ tay phải và búng một cái.
Bốp!
Mẩu giấy ở chỗ anh ngồi ban nãy bỗng nhiên bốc cháy, thu hút sự chú ý của một vị mục sư. Khi ông chạy tới, ngọn lửa đã sắp tàn, để lại một khối vật chất đen sẫm, trông như đá quý.
"Đây là..." Tuy vị mục sư không rõ khối vật chất này rốt cuộc là gì, nhưng linh tính mách bảo ông rằng nó rất quan trọng!
Khi ông và các mục sư khác đuổi ra khỏi nhà thờ, vị quý ông mặc vest, đội mũ phớt cao ban nãy đã biến mất không thấy tăm hơi.
Sáng hôm sau.
Klein dùng thân phận mới có được từ chợ đen để đi tới ga xe lửa hơi nước.
Một tay anh cầm vé xe hạng hai trị giá 18 saule cùng giấy tờ tùy thân, tay kia xách một chiếc vali da màu đen, đứng trên sân ga chờ chuyến tàu đến Backlund.
Ngoại hình hiện tại của anh là một người đàn ông trung niên gần 40 tuổi, cao khoảng 1m8, mái tóc đen xen lẫn vài sợi bạc, đôi mắt xanh lam sâu thẳm như mặt hồ về đêm, ngũ quan khá ưa nhìn, toát lên vẻ chững chạc và khí chất nho nhã.
Cúi đầu nhìn giấy tờ tùy thân trong tay, đôi mắt Klein phản chiếu cái tên hiện tại của mình:
"Dwayne Dantes."
Suy nghĩ một lát, anh đặt chiếc vali xuống trước mặt, mở ra rồi cất giấy tờ tùy thân vào trong.
Bên trong vali có một chiếc hộp gỗ nhỏ màu đen, chứa tro cốt của cựu binh sĩ Ruen, Ronzel Edward.
Klein vừa sắp xếp lại vali, bên tai đã vang lên tiếng còi u u. Một đoàn tàu hơi nước nhả ra từng cuộn khói trắng, loảng xoảng tiến vào sân ga, chạy chậm dần rồi dừng hẳn.
Anh ngẩng đầu, đưa mắt nhìn về phía trước, lặng lẽ quan sát một lúc rồi thì thầm với chiếc vali:
"Phải trở về rồi..."
Anh đứng thẳng người, xách hành lý lên, từng bước đi về phía cửa toa xe đã mở.
...
Backlund, khu JoWod, số 26 phố Kingster.
Benson vừa cởi mũ và áo khoác, đưa cho người hầu gái, vừa nhìn cô em gái Melissa đang chăm chú đọc sách trong phòng khách và nói:
"Tháng sáu là kỳ thi tuyển sinh rồi, cuối cùng em cũng có thể trải nghiệm nỗi đau học hành của anh ngày trước."
Melissa không ngẩng đầu, vẫn chăm chú đọc sách, đáp lại:
"Ngày nào em cũng đang tập trung học hành."
"Hài hước một chút đi, Melissa, hài hước một chút đi. Người không biết hài hước thì có khác gì khỉ đầu chó chứ?" Benson cười nói.
Melissa thờ ơ liếc nhìn anh trai một cái rồi nói:
"Trước đây anh đâu có nói như vậy."
Cô không buồn thắc mắc sự khác biệt giữa người và khỉ đầu chó là gì, bèn chuyển chủ đề:
"Nhân viên chính phủ tan làm muộn thế sao?"
"Không, chỉ là gần đây có nhiều việc thôi. Em có biết không, à, chắc em không biết đâu, trong thời kỳ biến động lớn thế này, việc bàn giao công việc, các mối quan hệ khác nhau, đều cực kỳ phiền phức." Benson liếc qua tấm gương trong phòng khách, không nhịn được đưa tay vuốt tóc, vẻ mặt không vui nói tiếp, "Tuy anh chỉ là một nhân viên quèn trong Bộ Tài chính, nhưng không có nghĩa là anh ít việc. Điều an ủi duy nhất là, cuối cùng anh cũng qua được kỳ thực tập chết tiệt, sắp tới anh sẽ được nhận lương tuần 3 bảng!"
Melissa đặt sách xuống, vừa đi về phía phòng ăn vừa nói với Benson:
"Đến giờ ăn tối rồi."
Cô dừng lại một chút, nói một cách nghiêm túc:
"Lúc trước em đọc báo, thấy nói có một loại gọi là nhựa cây Donningsman, có hiệu quả mọc tóc rất tốt."
Vẻ mặt của Benson chợt trở nên vô cùng phức tạp.
...
U!
Trong tiếng còi, đoàn tàu hơi nước dài loảng xoảng tiến vào Backlund.
Klein xách vali, một lần nữa bước chân lên mảnh đất được mệnh danh là "Thủ đô của mọi thủ đô", "Nơi hy vọng" này. Anh phát hiện sương mù đã loãng hơn trước rất nhiều, không còn màu vàng nhạt đặc trưng nữa. Vì trời còn sớm nên đèn khí gas trên sân ga chưa được thắp sáng để xua đi vẻ âm u, tăm tối.
Nhìn quanh một vòng, Klein rời ga xe lửa, bắt tàu điện ngầm rồi xe ngựa, đi thẳng đến một nghĩa trang của Giáo hội Gió Bão bên ngoài khu tây.
Sau đó, anh bỏ ra một ít tiền, đặt hũ tro cốt của Ronzel Edward vào trong một ngăn tủ.
Lúc này, đã hơn 165 năm kể từ ngày người lính Ruen này rời khỏi Backlund.
Lùi lại một bước, chăm chú nhìn một hồi, Klein biến một tờ giấy thành sắt, khắc lên cửa ngăn tủ:
"Ronzel Edward."
Anh nhắm mắt lại, viết thêm:
"Mỗi một cuộc lữ hành đều có điểm cuối."
Mưa rơi tí tách, sương mù lãng đãng, những ngọn đèn đường cố soi rọi chút ánh sáng mờ ảo và những cỗ xe ngựa thỉnh thoảng lướt qua ngã tư, tất cả đã dệt nên cảnh đêm quen thuộc nhất của Backlund.
Ngoài những điều đó, Klein đứng sau cửa sổ, chú ý tới một vài thay đổi đáng mừng.
Đinh linh linh!
Trong tiếng chuông trong trẻo, một cỗ máy kỳ lạ chỉ có hai bánh xe nhanh chóng lướt đi dọc mép đường, hướng về đầu kia của con phố. Toàn thân nó màu đen, nhưng vài chỗ lộ ra màu xám trắng của thép, dưới ánh đèn khí gas ướt đẫm nước mưa, lóe lên vẻ đẹp của kim loại.
Một người đàn ông mặc đồng phục nhân viên bưu chính đang ngồi trên cỗ máy đó, hai chân không ngừng đạp, trông rất tốn sức. Phía sau yên xe có buộc một chiếc hòm gỗ sơn xanh lục.
"Phát triển rất tốt..." Klein trong bộ áo sơ mi trắng và ghi lê đen, với vẻ ngoài chững chạc, nhìn cảnh này và lặng lẽ cảm thán.
Trong vài giờ trở lại Backlund, anh đã gặp rất nhiều cỗ máy kỳ lạ tương tự trên đường. Đây chính là xe đạp mà anh đã đầu tư và thúc đẩy
Đề xuất Xuyên Không: Mạt Thế: Nữ Chính Cầm Hàng Tỷ Vật Tư, Điên Cuồng Càn Quét
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ