Emlyn cũng không ngốc, qua ánh mắt của người pha chế, cậu nhận ra mình đã gọi món không nên gọi, bèn cẩn thận nhớ lại rồi nói:
"Một ly bia Nam xứ Wales."
"5 penny." Người pha chế rốt cuộc cũng đặt chiếc ly và khăn lau xuống.
Emlyn trực tiếp rút ra một tờ giấy bạc 1 saule, nói:
"Không cần thối."
"Cảm ơn." Người pha chế chỉ về phía bên trái. "Ian ở phòng bài số 1."
Emlyn bất giác mỉm cười, vừa vui sướng vừa kiêu hãnh vì đã tự mình giải quyết được một vấn đề nan giải. Cậu không cầm ly bia Nam xứ Wales, mà xoay người đi thẳng về phía phòng bài số 1.
Cốc, cốc, cốc! Cậu gõ cửa rất lịch sự.
"Mời vào." Một giọng nói có phần non nớt vọng ra.
Emlyn chỉnh lại cổ áo, đẩy cửa bước vào, phát hiện cảnh tượng bên trong không giống như cậu tưởng tượng.
Theo cậu nghĩ, đã là phòng bài thì chắc chắn phải có một đám người vây quanh bàn dài, chơi những trò như bài Texas. Ai ngờ, dù cũng có bảy, tám người nhưng lại không hề có cảnh tượng tương tự. Trước mặt mỗi người tham dự đều là một tờ giấy trắng, không biết đang viết gì lên đó. Ngoài ra, trên bàn chỉ có bút và những viên xúc xắc nhiều mặt.
Theo trực giác, Emlyn đưa mắt nhìn về phía người nhỏ tuổi nhất ở đây. Đó là một thiếu niên thanh tú với đôi mắt đỏ tươi, trông chỉ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi.
"Ian?" Emlyn lên tiếng xác nhận.
Ian gật đầu cười:
"Đúng vậy, thưa quý ngài, ngài có chuyện gì sao? Hay là ngài muốn tham gia trò chơi của chúng tôi?"
"Trò chơi?" Emlyn buột miệng hỏi lại.
Ian cười ha hả:
"Đúng, là trò chơi. Tôi không thích chơi bài, cũng chẳng thích bi-a, nhưng ngày nào cũng ở đây thì phải tìm chút chuyện để làm chứ. Tôi lấy cảm hứng từ truyện ký về Đại đế Russell, đó là tập hợp một nhóm người, ngồi lại với nhau và thử phiêu lưu trên giấy.
"Trong trò chơi này, chỉ cần tuân thủ quy tắc, ngài có thể trở thành bất cứ ai: một bác sĩ, một nhà thám hiểm thích ăn rau củ, một thám tử tư luôn mang theo cờ lê và tẩu thuốc bên mình, hoặc một nhà khảo cổ học thích đưa ra những ý tưởng táo bạo. Sau đó, chúng ta sẽ cùng nhau đến một tòa lâu đài cổ nào đó, tìm kiếm những câu chuyện ẩn giấu trong lịch sử và chiến đấu với đủ loại quái vật."
"Nghe có vẻ thú vị đấy." Emlyn bất giác cảm thấy trò chơi này rất hợp với mình.
"Ha ha, muốn tham gia không? Lần này chúng tôi đang vướng vào một âm mưu, sắp phải đối mặt với một ma cà rồng cổ đại hùng mạnh. Hắn có vẻ ngoài tuấn tú, nhưng dưới lớp da kia là máu đang sôi sùng sục." Ian nhiệt tình mời chào.
Huyết tộc, cảm ơn nhé! Da mặt Emlyn khẽ co giật một cách khó nhận ra, cậu nói thẳng:
"Tôi có chuyện muốn ủy thác cho cậu."
"Được thôi... Chúng ta sang phòng bên cạnh đi." Ian cầm lấy chiếc mũ tròn và cái túi đeo vai cũ kỹ của mình rồi đứng dậy.
Phòng bên cạnh là phòng bi-a, cũng không có ai ở trong. Thiếu niên với động tác thành thạo và dáng vẻ già dặn đóng cửa phòng lại, sau khi quan sát một vòng, cậu ta nhìn về phía Emlyn và nói:
"Tôi không quen ngài, không biết là ai đã giới thiệu ngài đến đây?"
Emlyn khẽ hất cằm, nở một nụ cười:
"Sherlock Moriarty."
Cậu vừa dứt lời, bỗng liếc nhìn trái phải rồi đưa tay lên day day mũi.
"Thì ra là đại thám tử Moriarty." Ian không hề che giấu mà thở phào nhẹ nhõm. "Vậy thì tôi yên tâm rồi. À phải, không phải anh ta đi vịnh Disi nghỉ phép sao? Khi nào thì anh ta về?"
Emlyn buông tay phải xuống, vẻ mặt không đổi đáp:
"Anh ta vẫn chưa về, tôi đã đến chỗ anh ta thuê để tìm rồi.
"Thẳng thắn mà nói, kỳ nghỉ phép thường sẽ kết thúc vào khoảng giữa đến cuối tháng 1, mà bây giờ đã là tháng 4."
"Anh ta... liệu có gặp phải chuyện gì bất trắc không?" Ian hỏi với vẻ hơi lo lắng.
Nghĩ đến năng lực và sự bí ẩn của Sherlock Moriarty, Emlyn lắc đầu:
"Có lẽ chỉ là vướng vào một vụ án phức tạp nào đó thôi."
Ian không nói thêm gì nữa, chuyển chủ đề:
"Tôi nên xưng hô với ngài thế nào? Ngài có ủy thác gì?"
"Cứ gọi tôi là ngài White." Emlyn rút ra một tờ giấy tương tự lệnh truy nã. "Giúp tôi tìm năm người này."
Ian nhận lấy, cẩn thận xem xét một lúc rồi nói:
"Một manh mối hữu hiệu giá 20 bảng, xác định được vị trí giá 150 bảng, ngài thấy được không?"
"Không thành vấn đề." Emlyn cảm thấy cái giá này quả thực rất phải chăng.
So với cái giá mà cậu đưa ra ở hội Tarot thì đúng là quá khoa trương.
Ian gấp tờ giấy lại, cuối cùng hỏi:
"Ngài White, nếu có manh mối, tôi nên đến đâu để tìm ngài?"
"Khu South Bridge, nhà thờ Harvest." Emlyn đã sớm nghĩ ra câu trả lời.
Nghe vậy, Ian ngạc nhiên quan sát cậu vài lần rồi nói:
"Ngài là tín đồ của 'Đại Địa Mẫu Thần' à? Ở Backlund cũng hiếm gặp thật."
"Không phải!" Emlyn quả quyết lắc đầu. "Tôi chỉ làm tình nguyện viên ở đó thôi."
Không đợi Ian mở lời, cậu hỏi trước:
"Mắt đỏ của cậu là di truyền từ ai vậy?"
Ngay từ lúc mới gặp Ian, cậu đã muốn hỏi vấn đề này. Bởi vì trong niên đại xa xưa, mắt đỏ là dấu hiệu đặc trưng của Huyết tộc. Tuy nhiên, vào Kỷ Đệ Tứ, nhân loại và Huyết tộc từng có một thời gian dài chung sống, đều là cư dân của đế quốc. Vì thế, họ đã xây dựng mối quan hệ hữu nghị rộng khắp và sinh ra không ít hậu duệ. Dần dần, những 'con lai' mắt đỏ ngày càng nhiều. Đặc điểm này di truyền qua nhiều thế hệ, trở thành một trong những màu mắt hiếm gặp của loài người.
Nói một cách đơn giản, mỗi người có đôi mắt đỏ đều có một tổ tiên là Huyết tộc.
Ian hơi ngẩn người, đáp:
"Từ cha tôi... Xa hơn nữa thì tôi không biết, vì tôi là một đứa trẻ lang thang."
Xem ra không thuộc loại vẫn còn liên hệ với Huyết tộc... Emlyn có chút thất vọng, bèn trả trước 20 bảng rồi xoay người rời khỏi phòng bi-a.
Đợi cậu đi xa, Ian không lập tức quay về phòng bài mà đóng cửa lại một lần nữa, rồi nói vào không khí:
"Thám tử Moriarty vẫn chưa trở lại Backlund, tôi hơi lo cho anh ta."
Trong khoảng không của phòng bi-a đột nhiên hiện ra một bóng người. Cô có sắc mặt tái nhợt, dung mạo thanh tú, đội một chiếc mũ mềm màu đen tinh xảo và mặc một chiếc váy dài kiểu cung đình Gothic. Đó chính là "Oan hồn" Sharon.
"Anh ta vẫn sống tốt." Sharon đáp lại với giọng đều đều không chút cảm xúc, bóng dáng cô chợt nhòe đi rồi biến mất không tăm tích.
"Lần nào cũng nói như vậy, chẳng lẽ cô vẫn luôn liên lạc với thám tử Moriarty sao..." Ian lẩm bẩm, tiện tay cầm lấy một chồng báo đặt ở góc phòng.
Trên cùng là tờ "Báo Torquack", dưới cùng là "Tin tức trên biển". Tờ báo này vốn chuyên đưa tin về tình hình ở các thuộc địa của vương quốc Ruen và những sự kiện xảy ra trên biển. Nhưng do điều kiện khoa học kỹ thuật hiện tại, tin tức trên biển truyền đến Backlund đều đã lỗi thời nghiêm trọng, không có nhiều tác dụng với những người cần nó, cho nên lượng tiêu thụ không tốt, số lượng xuất bản cũng khá ít.
Sau đó, dưới sự đề nghị của tổng biên tập mới, phong cách của tờ báo đã thay đổi. Họ thêm vào không ít lời đồn đại trên biển, cùng với các loại kỳ tích về hải tặc và nhà thám hiểm, khiến nó trông giống một tuyển tập truyện hơn là một tờ báo tin tức.
Ngoài dự đoán của mọi người, phong cách này lại khá được hoan nghênh. Hơn nữa, một số nội dung liên quan đến quỷ hồn, u linh, hải quái và kho báu đã trở thành chủ đề tán gẫu ưa thích trong các quán bar của những người phần lớn thất học, không biết nhiều chữ. Dù sao thì những chuyện này tuy nghe có vẻ rất hoang đường, nhưng lại đủ thú vị.
Ian lật giở các tờ báo một cách tùy tiện, không tìm thấy nội dung gì đáng chú ý, chỉ có một mẩu tin của "Tin tức trên biển" để lại ấn tượng sâu sắc:
"Nghe nói, vào chiều ngày 25 tháng 3, hạm đội của 'Vua bất tử' đã tập kích một con tàu khởi hành từ Đông Byron để trở về Fossack, cướp đi toàn bộ hàng hóa và tiền bạc. Và 'Kẻ đồ sát' Gilsey Ace, đúng như danh hiệu của hắn, đã hoàn thành một 'tang lễ' đẫm máu..."
Đề xuất Ngược Tâm: Xuân Phong Hữu Tín Hoa Vô Kỳ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ