Trên mặt biển cuộn sóng dập dềnh, bên trong một chiếc thuyền buồm cổ kính và tối tăm.
Arges Wilson đang đứng bên cửa sổ, suy tính xem lần trở về đảo Passo này báo cáo công việc cần chú ý những gì, thì trước mắt anh ta chợt hiện ra màn sương xám vô tận cùng bóng người cao vời vợi ngự trên tất cả.
Anh ta chợt thấy hào quang đỏ thẫm lóe lên, thấy một bóng người mơ hồ mà anh ta đoán là "Thế giới", và bên tai vang lên giọng nói bình thản của đối phương.
Lắng nghe xong, đôi mắt Arges từ từ mở to, trong lòng dâng lên niềm vui khó kiềm nén, xen lẫn với sự kinh ngạc và sửng sốt tột độ.
Anh nhớ rất rõ, trong buổi tụ họp Tarot lần trước, "Thế giới" chỉ hứa sẽ giúp "Mặt Trời" lấy được phối phương ma dược "Công Chứng Viên" trong vòng ba ngày, hoàn toàn không đề cập đến chuyện liên quan đến "Hải Dương Ca Giả". Kết quả là mới qua mấy ngày, người này đã lấy được phối phương Sequence 5 vốn rất hiếm, lại còn thu hoạch được cả vật liệu chính!
"Rốt cuộc thì người này đã làm gì?" Arges thầm lẩm bẩm, trong đầu bất giác hiện lên dáng vẻ lạnh lùng, cứng cỏi của Hermann Sparrow, càng cảm thấy đối phương khiến mình không tài nào nhìn thấu.
Đây là lợi ích khi trở thành quyến giả sao? Ừm, mình vừa nhận được tin tức ngày hôm qua, Hermann Sparrow đã lên "Tàu Tương Lai" ở Nass vào tuần trước. Điều này một mặt chứng tỏ "Thượng tướng Ngôi Sao" quả thực là "Ẩn Giả", mặt khác cũng cho thấy "Thế giới" tuần trước có lẽ cũng có việc cực kỳ quan trọng cần làm, ví dụ như tiến vào vùng biển nguy hiểm phía đông để lấy thứ gì đó, nên mới phải tìm kiếm sự giúp đỡ của "Ẩn Giả"? Nhờ vậy mà người này đã được thăng cấp, trở thành cường giả Sequence 5?
Điều này có thể giải thích được vì sao người này chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã lấy được phối phương ma dược và vật liệu chính của "Hải Dương Ca Giả"... Nhưng rốt cuộc hắn đã làm gì? Chẳng lẽ người này đã đi giết một vị chức sắc cấp cao của giáo hội nào đó sao? Arges không khỏi nhíu mày.
Anh ta nhanh chóng ổn định lại tâm trạng, chuyển trọng tâm sang một vấn đề khác:
Tuy việc nhận được phối phương và vật liệu chính trong một lần khiến bản thân vô cùng vui mừng và kích động, đồng thời cảm thấy từ tận đáy lòng rằng việc trở thành thành viên của "Hội Tarot" là bước ngoặt của cuộc đời mình, nhưng đổi lại, mình cũng phải trả một cái giá tương xứng!
"Mình có thể đưa cho 'Thế giới' thứ gì đây..." Arges chìm vào trầm tư, buồn bã nhận ra trên người mình không có vật phẩm hay tiền bạc nào đồng giá.
Anh ta bất giác đi đi lại lại, lòng vòng ngay tại vị trí cửa sổ.
...
Phía trên sương xám, "Thế giới" bận rộn đã biến mất, Klein đưa mắt nhìn về phía cuốn "Du Ký Của Grossel" vừa được mang lên không gian này.
Cuốn sách được đóng từ những tấm da dê màu nâu vàng này lặng lẽ nằm trên mặt chiếc bàn dài bằng đồng, không có chút gì kỳ lạ, bình thường đến mức chỉ những người đam mê nghiên cứu lịch sử mới chú ý đến nó.
Klein biến ra giấy bút, cẩn thận viết xuống câu bói toán đầu tiên:
"Đây là Tính Duy Nhất của con đường 'Người Quan Sát'."
Anh lo lắng nhất chính là điểm này, bởi vì nó đồng nghĩa với việc không thể phong ấn bản "Du Ký" này phía trên sương xám. Nó rất có khả năng sẽ mang đến những sự cố không thể lường trước, còn nếu mang theo bên người, Klein không biết lúc nào mình sẽ lại bị hút vào trong sách, cực kỳ phiền phức.
Tháo con lắc ở cổ tay áo bên trái xuống, Klein ổn định tâm trạng rồi thử bói toán.
Khi anh mở mắt ra, con lắc thạch anh đang quay ngược chiều kim đồng hồ.
Kết quả là phủ định.
"Xem ra cuốn sách kỳ quái này không phải là Tính Duy Nhất của con đường 'Người Quan Sát', mình không cần phải quá sợ hãi..." Klein suy nghĩ vài giây, lại thử bói toán xem "Du Ký Của Grossel" có phải là vật phẩm tương ứng với Sequence 1 hoặc Sequence 2 của con đường "Người Quan Sát" hay không, nhưng không ngờ lại nhận được kết quả thất bại.
Ừm... Hắn trầm ngâm hồi lâu, viết xuống một câu bói toán mới:
"Lai lịch của nó."
Klein sở dĩ dám thực hiện một cuộc bói toán như vậy là vì anh biết rõ Sequence 0 của con đường "Người Quan Sát" đã sớm ngã xuống, còn Tính Duy Nhất thì gần như nằm trong tay "Hội Ẩn Sĩ Hoàng Hôn", khả năng tồn tại một Chân Thần tương ứng vào lúc này gần như có thể bỏ qua.
Đặt bút xuống, cầm lấy tờ giấy và cuốn sách, Klein dựa lưng vào ghế, vừa khẽ đọc thầm, vừa mượn sức mạnh của minh tưởng để tiến vào mộng cảnh.
Thế giới xám xịt bỗng nhiên vỡ ra, bầu trời trở nên vô cùng u ám, tựa như có cuồng phong đang cuốn những đám mây đen nhảy múa cuồng loạn.
Dưới khung cảnh tối tăm như vậy, một điểm sáng đầu tiên xuất hiện nơi chân trời, sau đó ngày càng lớn, ngày càng rõ ràng.
Đó là một lục địa trôi nổi!
Một lục địa có thể chứa cả một thành phố thông thường!
Lục địa này có màu xám trắng bên ngoài, từng khối nham thạch khổng lồ phô bày hình dáng của chúng, và trên đó, từng cột đá to lớn cao hàng chục đến hàng trăm mét sừng sững vươn lên. Chúng hoặc đứng trơ trọi một mình, hoặc chống đỡ những cung điện nguy nga cổ kính.
Từng con cự long hoặc màu xám trắng, hoặc đỏ sậm, hoặc như được đúc từ đồng thau, hoặc ngưng tụ từ tinh thể băng đang bay lượn trên lục địa, trên bầu trời của thành phố ngoại tộc này. Chúng khi thì hạ xuống đỉnh cột đá để nghỉ ngơi, phóng tầm mắt ra bốn phương, khi thì tiến vào những cung điện cao lớn rộng rãi, biến mất khỏi tầm mắt của Klein.
Trong số đó, con nhỏ nhất cũng có thể ngang hàng với "Vua Phương Bắc" Urisian, con lớn nhất dài tới cả trăm mét.
Hình ảnh nhanh chóng kéo lại gần, một tòa cung điện cao có lẽ vượt quá hai trăm mét bắt đầu chiếm trọn tầm nhìn của Klein.
Bên trong nó, những cột đá sừng sững chống đỡ mái vòm, không gian rộng lớn đủ để bất kỳ cự long nào cũng có thể tự do hoạt động.
"Màn ảnh" không ngừng tiến vào trong, Klein rất nhanh đã thấy một quyển sách được đóng từ những tấm da dê màu nâu vàng. Bìa sách còn trống, lơ lửng giữa không trung, nhỏ bé đến không tưởng so với môi trường xung quanh.
Phía sau cuốn sách, một bóng đen khổng lồ hiện ra.
Ngay khi hình dáng của cái bóng này vừa được phác họa, suy nghĩ và ý niệm trong đầu Klein lập tức nổ tung!
Hai mắt anh văng ra ngoài mang theo tia máu, vị trí hai tai chỉ còn lại hai cái hốc đen ngòm, từ trong miệng và mũi anh, những thứ sền sệt màu trắng sữa nhuốm đỏ tươi không ngừng tuôn ra.
Không gian thần bí phía trên sương xám lập tức khẽ chấn động, xóa đi tất cả những điều này. Klein nhanh chóng hồi phục lại như thường, nhe răng nhếch miệng đưa tay day trán:
"Đau! Thực con mẹ nó đau!
"Cái này không thua kém gì 'Mặt Trời Vĩnh Hằng', mình thậm chí còn chưa thấy rõ hình dáng, không thu được kiến thức gì...
"Đó là 'Rồng Không Tưởng' Angelwd à? Theo tài liệu của 'Mặt Trời', ngài ấy đã ngã xuống vào cuối Kỷ thứ hai. Mình chỉ liếc trộm một cái từ khoảng cách vài kỷ nguyên, cách hai ba nghìn năm, mà đã thê thảm đến mức này. Nếu không có sương xám ngăn cách và hỗ trợ, chắc chắn mình đã chết ngay tại chỗ... Cái ấn ký này cũng quá mạnh đi?
"Khó mà so sánh cụ thể được, vì tổn thương lần này không bằng lần đối mặt với 'Mặt Trời Vĩnh Hằng'. Nhưng một vị đã sớm tử vong, một vị thì vẫn còn sống sờ sờ, điều này không khỏi khiến người ta hoài nghi rằng các Cổ Thần có lẽ mạnh hơn một chút so với các Chân Thần hiện tại..."
Dành gần một phút để dịu đi cơn đau do bóng đen gây ra, Klein một lần nữa đưa mắt nhìn về phía "Du Ký Của Grossel", ngón tay khẽ gõ lên mép chiếc bàn dài loang lổ, lẩm bẩm không thành tiếng:
"'Tác giả' của cuốn sách này là 'Rồng Không Tưởng' Angelwd?
"Một cuốn sách do một vị Cổ Thần viết, có thể tự động suy diễn kết cục của câu chuyện?
"Mục đích là gì? Vào thời điểm cuốn sách này thành hình, 'Rồng Không Tưởng' có lẽ vẫn chưa gặp phải Thần Mặt Trời Viễn Cổ, chưa xảy ra vấn đề gì. Dù sao, cuốn sách muốn truyền từ 'Thành Phố Kỳ Tích' Livised đến 'Vương Đình Người Khổng Lồ' cũng cần một khoảng thời gian không hề ngắn, mà trước khi Grossel bị sách nuốt chửng, Vua Người Khổng Lồ rõ ràng vẫn còn khỏe mạnh."
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Gả Cho Đọa Giao Lại Hoài Thai Long Bảo, Muội Muội Phát Điên
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ