Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 805: Tiến độ câu chuyện

Ừm, quy tắc tự động thông hiểu ngôn ngữ... nghe hiểu ở cấp độ tâm linh... Điều này cho thấy quy tắc ở tầng đáy của toàn bộ thế giới trong sách có thể khác với bên ngoài. Nó do chính nguyên tác đặt ra, nhưng sự thay đổi dường như không thể vượt qua một giới hạn nhất định. Điểm này vẫn còn là một dấu hỏi, cần phải nghiệm chứng. Dù sao cũng không thể loại trừ khả năng tồn tại những thực thể như "Kẻ Khờ", dùng phương thức giao tiếp tâm linh để hoàn thành việc phiên dịch... Edwina quả thật rất sâu sắc, giỏi quan sát, phát hiện ra vấn đề chỉ thẳng vào bản chất của thế giới trong sách này... Trong khi suy nghĩ, Klein không nhanh không chậm tiến vào sơn động lớn âm u kia.

Về vấn đề các thành viên trong đội ngũ nhân vật chính kể lại lịch sử có phần kỳ quái, anh không hề kinh ngạc, thậm chí còn mong chờ những chi tiết như vậy xuất hiện.

Klein sớm đã biết các giáo hội lớn và các quốc gia ở Bắc Lục địa đã cố tình hủy diệt hoặc che giấu tài liệu, giấu đi lịch sử chân thật của Kỷ thứ Tư, Kỷ thứ Ba, thậm chí cả Kỷ thứ Hai. Nội dung được lưu truyền ở thế giới bên ngoài tự nhiên không giống với sự hiểu biết của các thành viên trong đội ngũ nhân vật chính, những người đã sống ở niên đại đó.

Và đây cũng là một trong những lý do Klein chấp nhận mạo hiểm để tiến vào thế giới trong sách!

Trong sơn động rộng lớn và thông thoáng, ba sinh vật hình người ngồi rải rác quanh một đống lửa trại đang tỏa ra ánh sáng và hơi ấm.

Một vị trong đó mặc trường bào màu trắng đơn giản tới cực điểm, đang đưa lưng về phía đống lửa, mặt hướng vào vách đá, mắt nhắm lại, chuyên tâm cầu nguyện. Đó là một người đàn ông trung niên có nếp nhăn nhưng trông không già, ông ta có mái tóc màu nâu, bả vai, cánh tay, bắp chân cùng hai bàn chân đều để trần, chằng chịt đủ loại vết sẹo cũ kỹ.

Bên cạnh ông ta có một người trẻ tuổi đang dựa vào tảng đá ngủ, mặc khôi giáp toàn thân màu đen trầm trọng cứng rắn, trong tay cầm một thanh kiếm thẳng màu đen lóe ra hàn quang. Ngũ quan của anh ta góc cạnh, mang đặc điểm rõ rệt của người Ruen.

Ngồi đối diện hai người này là một người đàn ông chừng ba mươi tuổi kỳ lạ, mang lại cho người ta cảm giác khó chịu. Đầu hắn đội một chiếc mũ màu đen nhọn hoắt, cúc áo khoác cài lộn xộn, vừa không đối xứng lại chẳng hài hòa.

Ngoài ra, hắn còn đi một đôi giày da mũi nhọn cong vút, trông khá giống một gã hề trong gánh xiếc.

Người đàn ông này có một gương mặt khá ưa nhìn, tóc màu nâu vàng, đôi mắt màu nâu sậm phối với sống mũi cao thẳng cùng đôi môi mỏng, dù chỉ ngồi yên cũng toát ra một vẻ cao ngạo.

Edwina chỉ vào hắn nói:

"Tử tước Mobet Zoroaster của Đế quốc Solomon, một quý ngài có thể lấy đi lý tưởng và cảnh trong mơ của người khác."

"Không cần phải nói giảm nói tránh như thế. Chào mọi người, tôi là 'Kẻ Trộm Giấc Mộng', Danh sách 5 của con đường 'Kẻ Ăn Trộm'." Mobet cười ha hả, hoàn toàn không có vẻ cao ngạo như khí chất toát ra.

Thành viên của Gia tộc Zoroaster... Lão gia gia ký sinh trong cơ thể Leonard cũng là một vị thiên sứ của gia tộc này, có lẽ ông ta sẽ biết chăng? A, mình đã biết tên của Danh sách 5 và Danh sách 4 của con đường 'Kẻ Ăn Trộm', nhưng vẫn chưa rõ lắm về Danh sách 7 và Danh sách 6 tương ứng... Klein mặt ngoài bất động thanh sắc nhưng trong đầu lại nảy ra đủ loại suy nghĩ.

Lúc này, Anderson đã nở nụ cười ấm áp hỏi thăm đối phương, với thái độ như đã quen biết từ lâu:

"Thẳng thắn mà nói, đây là lần đầu tiên tôi nghe tới 'Kẻ Trộm Giấc Mộng'. Tôi chỉ biết 'Kẻ Ăn Trộm' và 'Bậc Thầy Lừa Đảo', ở giữa còn thiếu hai Danh sách."

"Người phi phàm của con đường này đã hiếm tới mức này rồi sao? Chẳng phải Edwina biết à? Danh sách 7 là 'Học Giả Giải Mã Bí Mật', Danh sách 6 là 'Kẻ Trộm Lửa'. Ha ha, để tôi giới thiệu cho các cậu." Mobet nhiệt tình chỉ vào người đang quay lưng về phía mọi người cầu nguyện, "Khổ tu sĩ sùng đạo Snowman. Hắn tín ngưỡng vào Chúa Sáng Tạo Vạn Vật, vị Thần toàn trí toàn năng. Mọi người không cần để ý tới hắn, hắn hoàn toàn phong bế bản thân trong thế giới tín ngưỡng của mình, nhưng khi chiến đấu, hắn sẽ là một đồng đội cực kỳ đáng tin cậy. Ôi, này Snowman, anh nói câu gì đi chứ."

Mobet không được đáp lại, đành cười khổ sờ sờ cằm mình:

"Đây là sự đối đãi mà tôi thường xuyên gặp phải. Mọi người có lẽ rất khó tưởng tượng, lúc tôi vừa mới vào nơi này, tôi vẫn là một vị quý tộc cao ngạo, kín đáo và có giáo dưỡng, nhưng thời gian dài đã thay đổi tất cả. Ha ha, khi đồng đội của cậu là một Người Khổng lồ chỉ biết cười ngây ngô và hô khẩu hiệu..."

Khi hắn nói tới đây, Grossel đang ngồi trên một tảng đá bèn nở nụ cười hàm hậu, đưa tay gãi gãi gáy. Trong con mắt độc nhất dựng đứng kia lại không hề có sự hung tàn và bạo ngược như trong những lời đồn về Người Khổng lồ.

Mobet lắc đầu, chuyển sang chỉ vào khổ tu sĩ Snowman:

"Còn hắn thì mấy chục năm cũng chẳng nói một lời. Shatas lại là một người phụ nữ cực kỳ bạo lực, chỉ cần cảm xúc có chút dao động là sẽ cho tôi một trận. Haizz, trước kia tôi ngưỡng mộ cô ta bao nhiêu thì bây giờ, ừm, lại sợ hãi cô ta bấy nhiêu. Vì vậy, tôi chỉ có thể chủ động bắt chuyện, tìm họ nói chuyện, nếu không tôi chắc chắn sẽ phát điên mất!

"May mà sau đó Ronzel đã tới, cậu ta coi như còn biết nói chuyện. Này, Ronzel, mau tỉnh lại, có đồng đội mới rồi!"

Kỵ sĩ mặc giáp đen đang ngủ từ từ tỉnh lại, mở mắt nhìn về phía đám người Klein.

Bỗng nhiên, trong tiếng kim loại va chạm, hắn chợt đứng lên, nhìn chằm chằm vào Klein và nói:

"Người Ruen?"

"Đúng vậy." Klein thản nhiên gật đầu, phát hiện vị binh sĩ Ruen mất tích đã hơn 165 năm này không có chút già nua nào. Tóc đen rũ xuống, mắt lam sắc bén, khiến người ta bất giác muốn phục tùng.

Ronzel thoáng hoảng hốt, nhưng rất nhanh đã thu lại vẻ mặt:

"Anh có biết gia đình Edward ở Backlund không?"

"Backlund có rất nhiều gia đình Edward." Klein đơn giản đáp lại.

"Gia đình Edward sống ở... ở số 18 phố Delaher, khu Tây Bắc." Ronzel vội vàng truy hỏi.

Klein lắc đầu:

"Bây giờ đã không còn khu Tây Bắc nữa."

"Không còn khu Tây Bắc nữa..." Ronzel thấp giọng lặp lại lời của đối phương, giọng nói nhỏ dần.

Hắn im lặng vài giây, thở ra một hơi rồi nói:

"Tôi không biết bên ngoài đã trôi qua bao nhiêu năm, nhưng hẳn là đã rất nhiều năm rồi. Edwina có nói cho tôi năm tháng cụ thể, nhưng tôi hoàn toàn không nhớ rõ mình đã vào đây năm nào... Phần lớn thời gian tôi đều ngủ say, thời gian ở nơi này dường như đã ngưng đọng."

Mobet Zoroaster nghe vậy bèn cười khẽ một tiếng:

"Đó chỉ là do vận may của cậu không tốt thôi. Trước đây khi chúng tôi đi qua các thành thị và nông thôn, mọi thứ đều rất tốt đẹp."

Hắn nhìn về phía Klein, Anderson và Danis rồi nói:

"Thời điểm đó, chúng tôi ở những nơi có nhân loại và các chủng tộc trí tuệ, lần lượt kết hôn, rồi lại lần lượt nhìn vợ mình già đi, suy yếu rồi qua đời. À, trước khi có thành viên mới gia nhập, chúng tôi sẽ quên đi mục đích của mình, sống một cuộc đời bình thường nhưng vui vẻ, thoải mái trong mấy chục, mấy trăm năm. Điều duy nhất không tốt là không thể có con của riêng mình.

"Sau đó, Ronzel đến đây, chúng tôi tiến vào khu vực băng tuyết bao phủ này, săn bắn rất nhiều quái vật, nhưng dần dần bắt đầu ngủ say, rất ít khi tỉnh táo, cho đến khi gặp được Edwina."

Nói cách khác, thời gian trong thế giới sách vẫn trôi bình thường. Thứ duy trì tiến độ câu chuyện là một lực lượng nào đó tác động lên đội ngũ nhân vật chính. Trước khi có thành viên mới gia nhập, trước khi 'cuốn sách' lật sang trang mới, họ sẽ luôn dừng lại ở một nút thắt thời gian trước đó và làm những việc khác nhau... Điều này cũng tương tự như việc dùng cấp độ tâm linh để hỗ trợ dịch ngôn ngữ...

Đề xuất Hiện Đại: Tinh Tế: Nữ Vương Mạt Thế Oanh Tạc Phế Thổ
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện