Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 789: Nghi thức khó lòng hoàn thành (1)

Suy nghĩ một hồi vẫn không có đáp án, nhưng vì không cảm nhận được điềm báo nguy hiểm nào, Klein bèn thu hồi thanh tinh thể máu, rồi cúi xuống quan sát Gilsey Ace, kẻ đã mất nửa cái đầu nhưng vẫn còn trong trạng thái ác ma hóa.

"Không biết thế này có lĩnh thưởng được không, và được bao nhiêu... Mình lại không quen nhân viên liên lạc của quân đội ở đây. Gửi điện báo cho Os Kent ư? Cứ qua lại như vậy, cộng thêm thời gian hắn xử lý từ xa, chắc chắn phải mất ba bốn ngày, mà mai mình đã phải đi rồi... Hơn nữa, cũng không thể thiếu hoa hồng cho người trung gian." Anh lẩm bẩm, đi sang bên, nhặt chiếc mũ dạ lụa có vết cháy xém rõ rệt lên đội lại vào đầu.

Sau đó, anh kéo cái xác ác ma nặng trịch và khổng lồ, từng bước đi về phía cửa rồi đưa tay mở ra.

Vù… Gió lạnh thổi vào, sự yên tĩnh trong phòng tức thì biến mất.

Klein dùng ngón tay ngắt “Dây Linh Thể”, tiếp tục kéo lê cái xác ác ma gớm ghiếc, đi qua hành lang, dọc theo cầu thang, xuống tận tầng một.

Lúc này, trong quán bar đã chẳng còn mấy người, bàn đổ ghế nghiêng, mảnh vỡ vương vãi khắp sàn, một cảnh tượng hỗn loạn.

Klein đi qua cầu thang đã hư hỏng nặng để vào đại sảnh, nhìn quanh một vòng rồi tìm thấy ông chủ đang mặt mày rầu rĩ trốn sau quầy bar. Mấy gã vệ sĩ ông ta thuê về chẳng còn lại bao nhiêu, đứng tản ra bốn phía.

Cộp, cộp, cộp... Klein từng bước tiến lại, cái xác ác ma bị kéo lê phía sau làm đổ không ít bàn ghế.

"Anh, anh muốn làm gì?" Ông chủ lùi lại một bước, lớn tiếng hỏi.

Đám vệ sĩ của ông ta run rẩy tụ lại, ánh mắt lảng tránh, cơ thể mỗi người đều hướng về một phía, dường như chỉ cần có biến là sẽ lập tức bỏ chạy.

Klein dừng bước, quăng cái xác của Gilsey Ace ra phía trước.

Sau đó, anh trầm giọng nói:

"Ông có thể thay mặt tôi lĩnh thưởng không?"

Ông chủ ngây người một giây, ánh mắt bất giác hạ xuống, nhìn rõ cái xác ác ma khổng lồ vẫn còn vương vấn vài ngọn lửa màu lam.

Hắn và đám vệ sĩ đồng thời hít một hơi khí lạnh, cảm giác như mình đang gặp ảo giác, không còn ở thế giới thực nữa.

Đây lại là một con ác ma thật sự!

Ngoại trừ việc không có cặp sừng dê cong vút, nó giống hệt như ác ma được miêu tả trong các điển tịch của giáo hội và những câu chuyện truyền thuyết!

Đối với những người bình thường sống ở thiên đường của hải tặc, việc nhìn thấy sức mạnh siêu nhiên không phải là chuyện quá hiếm lạ. Về mặt này, kiến thức của họ rõ ràng vượt xa dân chúng ở thuộc địa phía tây Olavi và các vương quốc bản địa. Tuy nhiên, với tư cách là chủ quán bar và đám vệ sĩ, họ chưa bao giờ được thấy một con ác ma thật sự, thậm chí còn từng nghi ngờ đây chỉ là chiêu trò của giáo hội nhằm bôi nhọ những người phi phàm không thuộc chính phủ.

Ông chủ khó khăn dời tầm mắt, nhìn về phía nhà mạo hiểm có vẻ mặt lạnh lùng trong bộ quần áo rách rưới, nói:

"Có thể, họ, họ hẳn là có cách xác nhận đây là Gilsey Ace."

"Hắn là Gilsey Ace à?"

Klein thầm thở phào nhẹ nhõm, lặng lẽ gật đầu.

Ông chủ đắn đo hai giây, nặn ra một nụ cười đầy sợ hãi:

"Nhưng không thể lấy được toàn bộ, ngài cũng biết đấy, quá trình trung gian này cần tốn một ít chi phí, khoảng 30%. Nếu không thì ngài sẽ phải đợi rất lâu, 9.500 bảng không phải là con số nhỏ. Đối với cảng Tuscany mà nói, cũng phải mất ít nhất một tuần. Mà đây là vì nơi này thường có hải tặc lui tới, các nhà mạo hiểm cũng thường xuyên lĩnh thưởng nên mới có quỹ dự trữ, chứ ở đảo Olavi hay những nơi khác, có khi phải mất hai tuần, thậm chí cả tháng."

9.500 bảng quả thực không phải là con số nhỏ. Klein nhớ rất rõ, khi còn ở thành phố Tingen, ngân sách hàng tháng của tiểu đội Kẻ Gác Đêm cũng chỉ khoảng 1.000 bảng, mà đó còn là do giáo hội và sở cảnh sát cùng chia sẻ.

Anh ngẫm nghĩ rồi nói với ông chủ quán bar:

"Ông biết tôi không?"

"Biết." Ông chủ gật đầu lia lịa.

Klein liếc nhìn mọi người một lượt, hỏi tiếp:

"Ông có thể tra ra tôi ở đâu không?"

"Có thể, có thể." Ông chủ không dám nói dối.

Klein "ừm" một tiếng, nói bằng giọng đều đều:

"Trước trưa mai, mang 6.000 bảng tiền thưởng đến chỗ tôi."

6.000 bảng? Con số này còn ít hơn 70%, thiếu hơn 600 bảng... Ông chủ ngẩn ra, không ngờ nhà mạo hiểm điên cuồng này lại có thể chủ động giảm giá.

"Làm được không?" Klein hỏi lại.

650 bảng kia coi như là tiền anh đền bù cho quán bar, dù sao tình hình ở đây cũng khá thảm. Có điều, lời này không thể do chính miệng gã mạo hiểm giả điên cuồng nói ra được. Anh tin rằng ông chủ quán bar cũng chẳng phải nhà từ thiện gì, chắc chắn sẽ không trả lại tiền thừa.

Ông chủ suy nghĩ một chút rồi đáp:

"Có thể!"

Cho dù quy trình của chính phủ thật sự không nhanh như vậy, hắn cũng không lo lắng. Bởi vì hắn tính sẽ vay trước một phần tiền, cộng với tiền tiết kiệm của bản thân, để trả đủ số tiền thưởng mà Hermann Sparrow yêu cầu.

Làm ăn một lần có thể kiếm được mấy trăm bảng không phải là chuyện thường, tuyệt đối không thể bỏ qua!

Klein gật đầu, không nói gì thêm, xoay người đi về phía cửa chính của quán bar.

Khi đến gần cửa, anh lấy từ trong túi áo ra mấy đồng xu vàng óng, ném chúng lên một chiếc bàn tròn nhỏ còn chưa bị đổ ở bên cạnh.

Keng keng, những đồng xu xoay tít rồi nằm im, tổng cộng 8 penny.

Trong suốt quá trình đó, Klein trong bộ vest đen không hề dừng bước hay chậm lại, bóng lưng anh nhanh chóng biến mất sau cánh cửa.

"Hắn, hắn làm gì vậy?" Ông chủ vừa kinh ngạc vừa mờ mịt hỏi.

Phần lớn vệ sĩ cũng mang vẻ mặt tương tự, lắc đầu ra hiệu mình cũng không hiểu Hermann Sparrow ném tiền xu như vậy là có ý gì.

Chỉ có một vệ sĩ vốn gác ở cửa chính nhíu mày suy nghĩ, rồi không chắc chắn lắm nói:

"Lúc nãy khi ngài ấy mới vào, có lấy một ly bia của người khác ném vào Gilsey Ace."

"Đây là tiền trả cho ly bia đó sao?"

Quán bar lại một lần nữa chìm vào im lặng. Ông chủ và mấy gã vệ sĩ tuy không thể chấp nhận lời giải thích này, nhưng lại cảm thấy nó vô cùng phù hợp với phong cách của nhà mạo hiểm điên cuồng Hermann Sparrow.

...

Lại hỏng một bộ quần áo, bộ này chắc cũng mất 9 bảng... May mà thu nhập lần này rất hậu hĩnh... Ừm, mai lại sắm bộ khác... Sau khi rẽ vào một con hẻm, Klein dừng bước, kiểm tra lại trạng thái của bản thân.

Anh không vội quay về khách sạn mà đi theo tài liệu do lão đại Mosona của "Đảng New Ruen" cung cấp, tìm một cảnh sát bị thuốc phiện khống chế, kẻ đã làm rất nhiều chuyện xấu cho xã hội đen, thậm chí còn ngụy tạo tình tiết để sát hại nhân chứng. Anh dùng thuật thông linh để xác nhận tội của đối phương, sau đó để cho "Mấp Máy Đói Khát" hưởng thụ bữa đại tiệc thật sự của ngày hôm nay.

Làm xong việc này, Klein bắt xe ngựa trở về khách sạn, tiến vào phòng mình.

Sau khi bố trí sơ qua, anh dùng nghi thức đưa "Mấp Máy Đói Khát" và thanh tinh thể máu lên trên màn sương xám.

Ngồi ở vị trí đầu chiếc bàn dài bằng đồng, Klein không chút do dự cầm lấy đôi găng tay, phóng ra linh hồn của "Linh Mục Ánh Sáng".

Vị cường giả Danh sách 5 này là một ông lão có khuôn mặt gầy gò, khí chất nho nhã, cử chỉ hiền hòa. Ông ta khoác trên mình chiếc áo choàng trắng đơn giản của thánh chức giả, cúi đầu chào về phía tồn tại thần bí được bao phủ trong sương mù xám để tỏ lòng cảm tạ.

Klein khẽ gật đầu đáp lại, rồi trực tiếp biến ra giấy bút, viết câu bói toán tiếp theo:

"Công thức ma dược Danh sách 7 trở lên của con đường 'Mặt Trời'."

Tựa lưng vào ghế, anh bắt đầu dùng phương pháp "Bói toán trong mơ" để thông linh.

Đề xuất Đồng Nhân: Xuyên Việt Chi Nhất Phẩm Tiên Phu
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện