Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 785: Thì ra mày cũng ở trong này

Đợi cho trận đấu tạm thời lắng xuống, đám vệ sĩ và thuộc hạ quay đầu nhìn về phía ông chủ, chỉ thấy ánh mắt Mosona có phần đờ đẫn, hai tay đặt ở một vị trí kỳ lạ, tựa như vẫn còn đang đắm chìm trong trận quyền Anh, lo lắng chờ đợi kết quả cuối cùng.

Khóe mắt của vị đại lão xã hội đen này rơm rớm nước, hắn cố gắng thả lỏng năm ngón tay, muốn để điếu xì gà rơi xuống đất nhằm gây sự chú ý.

Nhưng hắn tuyệt vọng phát hiện, tư duy của mình ngày càng chậm chạp, cứng nhắc. Một động tác đơn giản dường như cũng phải mất hơn một phút mới có thể hoàn thành, mà ngón tay hắn lại đang chống đối lại ý nghĩ của chính mình!

Bốp!

Điếu xì gà đang cháy cuối cùng cũng rơi xuống sàn, nước mắt của Mosona lăn dài trên má, chảy xuống cổ.

Mấy vệ sĩ vừa phát hiện ra điều này, định hỏi sếp có phải quá kích động vì trận đấu hay không thì Mosona bỗng nhiên nhoài người tới, vừa lau mặt vừa nhặt điếu xì gà lên.

"Trận đấu này không tệ! Thưởng thêm cho kẻ thắng cuộc!" Mosona búng điếu xì gà, sửa lại áo, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.

Hắn không nói cụ thể thưởng bao nhiêu, vì Klein hoàn toàn không biết giá thị trường, nên chỉ có thể ra lệnh một cách mơ hồ.

Đúng vậy, Mosona của "Đảng New Ruen" đã trở thành con rối của hắn!

Bởi vì vị đại lão xã hội đen này chỉ là người thường, cường độ linh thể thậm chí còn yếu hơn cả người bình thường khỏe mạnh, cho nên hắn chỉ tốn hai phút mười lăm giây!

Nếu thời gian lâu hơn một chút, anh cần phải phân tâm dùng ảo thuật để tạo ra hỗn loạn, khiến đám vệ sĩ chỉ lo bảo vệ Mosona mà không kịp phát hiện sự bất thường của hắn.

"Đánh chết nó!"

"Đánh chết nó!"

...

Tiếng hô hào của khán giả đột nhiên trở nên đồng thanh, trận đấu trên võ đài đã đi đến hồi kết, Mosona cũng ra hiệu cho đám vệ sĩ tiếp tục xem trận đấu.

Đợi cho một quyền thủ ngã gục bất tỉnh, Mosona rút điếu xì gà ra nói:

"Về phòng.

Tao muốn nghỉ ngơi một chút."

"Vâng, thưa sếp." Đám vệ sĩ và thuộc hạ của hắn lập tức vây quanh, đưa hắn vào hành lang tầng hai, giúp hắn mở cửa phòng nghỉ.

Sau khi dặn dò đám vệ sĩ canh giữ các vị trí trọng yếu và không được vào làm phiền mình, Mosona thong thả đi đi lại lại vài bước, mở két sắt, tìm thấy một số tài liệu liên quan đến loại thuốc phiện mới, rồi lựa ra vài tập quan trọng nhất.

Tiếp theo, hắn bỏ mấy tập tài liệu này cùng tờ giấy ghi địa chỉ cắt từ báo ra, tính cả 758 bảng tiền mặt vào một chiếc cặp tài liệu.

Két một tiếng, hắn mở cửa phòng, gọi một thuộc hạ tới:

"Ném cái túi này xuống dưới gốc cây đèn đường thứ ba ở góc phố."

"Vâng, thưa sếp." Thuộc hạ của hắn không hỏi lý do.

Đây là quy tắc!

Một lần nữa đóng cửa phòng lại, Mosona tìm ra ba ngọn nến cùng vật phẩm có linh tính, dùng giấy trắng và bút máy vẽ ra huy hiệu đặc biệt tượng trưng cho "Kẻ Khờ", được tạo thành từ một nửa là "Mắt không đồng tử" đại diện cho sự bí ẩn và nửa còn lại là "Dây vặn vẹo" đại diện cho sự biến hóa.

Sau đó, vị đại lão xã hội đen đã thành con rối này đốt nến, dùng nước hoa thay cho tinh dầu và nước cất, tiến hành nghi thức cầu xin ban cho.

Hắn thấp giọng niệm tôn danh "Kẻ Khờ", dùng tiếng Hermes cổ nguyên bản mà không cần phải niệm chú văn tương ứng, tiếp theo cầm lấy vật phẩm linh tính, để nó hòa vào trong gió, cùng với ánh nến đang biến ảo để dựng nên một cánh cửa hư ảo. Nếu không tìm được vật phẩm giàu linh tính, Klein vốn định dùng máu tươi của Mosona, vì máu của con người vốn là một vật mang linh tính!

Trong nhà vệ sinh tầng một, Klein chớp lấy cơ hội này, đi ngược bốn bước, trở về không gian phía trên sương mù xám.

Anh không dùng lá bài "Hoàng Đế Đen", trực tiếp dẫn động một chút sức mạnh của không gian thần bí này, kết nối chúng với hình nhân giấy, đưa vào cánh cửa của nghi thức hiến tế và ban cho.

Hình nhân giấy lập tức hóa thành một thiên sứ với mười hai đôi cánh, bay qua cánh cửa hư ảo thần bí, xuyên qua khoảng không tối tăm sâu thẳm để đến chỗ Mosona.

Đây là để gây nhiễu cho những khả năng bói toán, tiên tri hay các năng lực phi phàm khác có thể dùng để điều tra sau này!

Ngay sau đó, Klein cầm lấy "Mấp Máy Đói Khát", ném nó vào cánh cửa nghi thức!

"Mấp Máy Đói Khát" mượn nghi thức cầu xin ban cho để đến với thế giới thực, đến trước mặt Mosona, nó đã lâu không được "ăn" nên nhất thời trở nên xao động!

Lúc này, Klein cũng quay về nhà vệ sinh, từ khoảng cách mấy chục mét, điều khiển Mosona, người trước đó vẫn đang cứng đờ, ngậm chặt miệng, cầm lấy chiếc găng tay trên "tế đàn".

Chính giữa chiếc găng tay lập tức nứt ra một khe hở, bên trong là hai hàm răng hư ảo, trắng ởn!

Cảm giác mà Klein nhận được từ con rối nhanh chóng yếu đi, anh quyết đoán giải trừ khống chế.

Sự phản phệ nhỏ khiến đầu anh hơi choáng váng, nhưng đã nhanh chóng hồi phục.

Sau đó, anh như thể chưa có chuyện gì xảy ra, rời khỏi nhà vệ sinh, quay lại quầy bar, tiếp tục uống nốt ly bia mạch nha còn dang dở.

Cùng lúc đó, anh mượn "Dây Linh Thể" để tìm một con chuột ở tầng hai, chưa đến hai phút đã biến nó thành con rối của mình.

Con chuột này di chuyển có chút không tự nhiên và thiếu thuần thục, phải mất một lúc mới tìm được một cái lỗ dưới giá sách để tiến vào phòng nghỉ của Mosona.

Lúc này, trên mặt đất chỉ còn lại một chiếc găng tay mỏng manh như làm từ da người, còn Mosona thì đã biến mất không còn lại cả quần áo.

Con chuột leo lên bàn, cắn lấy tờ giấy có phù hiệu tượng trưng cho "Kẻ Khờ", ném nó vào ngọn nến đang cháy.

Tờ giấy nhanh chóng bắt lửa, hóa thành tro tàn.

Sau khi thổi tắt ba ngọn nến và đặt chúng về vị trí cũ, con chuột đi đến bên cạnh "Mấp Máy Đói Khát", cắn lấy chiếc găng tay.

Sau đó, nó quay lại đường cũ, rời khỏi phòng nghỉ của Mosona.

Nó lén lút đi một mạch ra ban công tầng hai rồi lặng lẽ leo xuống.

Tầng một, tại quầy bar.

Klein uống nốt ngụm bia cuối cùng, đặt ly xuống, chậm rãi đứng dậy.

Anh ấn vành chiếc mũ phớt lụa, hai tay đút vào túi chiếc áo vest đuôi tôm màu đen, bước những bước không nhanh không chậm lướt qua đám con bạc say xỉn, đi ra đường.

Dưới ánh đèn đường khí gas, anh đi với tốc độ bình thường đến góc phố, vừa rút ra một hình nhân giấy, vung lên cho bắt lửa, vừa nhặt chiếc cặp tài liệu dưới cột đèn đường thứ ba lên.

Lúc này, một con chuột xám ngậm chiếc găng tay da người mỏng manh từ trong bóng tối nhảy ra.

Klein mặt không cảm xúc cúi người, cầm lấy "Mấp Máy Đói Khát".

Sau đó, con chuột xám kia tự động lùi ra xa, chui vào một thùng rác rồi nằm im ở đó, hoàn toàn mất đi hơi thở.

Mà Klein, giữa màn đêm đã buông xuống, dưới ánh đèn đường khí gas, đứng đó, không chút do dự xòe năm ngón tay, đeo "Mấp Máy Đói Khát" vào tay trái.

Anh cử động các khớp ngón tay để làm quen với chiếc găng, cất cặp tài liệu đi, băng qua "Quán bar Oak" vẫn náo nhiệt và tràn đầy sức sống như cũ, rồi biến mất ở ngã tư đường.

...

Sau khi bỏ các tài liệu quan trọng vào một phong bì, viết địa chỉ và dán tem, Klein ném nó vào hòm thư ở góc đường, rồi biến trở lại thành Hermann Sparrow, ngồi xe ngựa đến một quán bar khác ở bến cảng.

Đó là một quán bar có khá nhiều hải tặc mà Anderson đã cung cấp thông tin!

Vào quán bar, Klein đảo mắt một vòng, thu hết khung cảnh bên trong vào tầm mắt.

Đột nhiên, anh thấy một bóng người quen thuộc.

Bóng người này có vóc dáng trung bình, đôi môi tím tái, trong đôi mắt nâu ẩn chứa ác ý mãnh liệt đến đáng sợ, chính là thuyền phó thứ hai của "Vua Bất Tử" Agarito, "Kẻ Đồ Sát" Gilsey Ace với tiền thưởng 9.500 bảng

Đề xuất Cổ Đại: Liễm Tài Nhân Sinh
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện