Xè xè xè, một quả cầu sét khổng lồ chiếu sáng căn phòng chật hẹp không có chỗ né tránh, chợt cuốn theo Hermann Sparrow trong gương cùng biến mất.
Chẳng biết tại sao, Klein bỗng cảm thấy mình trở nên bình tĩnh đến lạ, tựa như bước vào "thời gian hiền giả".
Anh quay đầu, nhìn Leo Masterton lần nữa và hỏi:
"Rốt cuộc, tổ chức tôn giáo mà anh gia nhập tên là gì?"
Leo Masterton run rẩy trả lời:
"Hội Cực Quang..."
Hội Cực Quang? Klein ngạc nhiên, bất giác nhướng mày.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên một tiếng "Rầm!", cánh cửa sắt bị khóa trái dường như đã bị ai đó đá văng ra.
Thình! Thịch! Thịch!
Tiếng bước chân nặng nề như tiếng trống dồn, tiến thẳng về phía góc phòng, dường như đã phát hiện ra nơi ẩn náu của Klein và Leo Masterton.
Klein nghi ngờ rằng tiếng động từ cơn lốc sấm sét ban nãy đã khiến "Thánh giả đen" phát giác!
Hết cách ẩn nấp rồi... Klein tay cầm "Quyền trượng Hải Thần", tung một cước đá văng cánh cửa gỗ màu đen của phòng chứa đồ về phía "Thánh giả đen"!
Khi cánh cửa gỗ bay đi, anh đã nhìn rõ dáng vẻ của mục tiêu:
Gã kỵ sĩ mặc giáp đen toàn thân không biết đã đẩy tấm che mặt lên từ lúc nào, để lộ một khuôn mặt hằn sâu nếp nhăn, vài lọn tóc đen bóng và một vết sẹo cũ kỹ.
Dáng vẻ của hắn giống hệt Leo Masterton, ngay cả những đặc điểm nhỏ nhất cũng hoàn toàn trùng khớp!
Điểm khác biệt duy nhất là đôi mắt hắn ánh lên tia sáng đỏ thẫm.
Klein thoáng kinh ngạc, theo bản năng nghiêng người đi, không để lưng mình đối diện với Leo Masterton đang sợ hãi run rẩy trong phòng chứa đồ.
Anh không còn dám chắc "tù nhân" mặc áo vải gai này có vấn đề hay không nữa!
Lúc này, gã kỵ sĩ mặc giáp đen với khuôn mặt giống hệt Leo Masterton, đôi mắt rực lên ánh đỏ thẫm, giơ cao thanh đại kiếm u tối.
Thịch!
Hắn bước tới một bước, vung kiếm chém thẳng, tốc độ nhanh đến mức mắt thường của Klein gần như không thể bắt kịp.
Klein đang đứng chếch về phía hắn, theo bản năng giơ "Quyền trượng Hải Thần" lên, khiến viên bảo thạch màu lam trên đỉnh quyền trượng đồng loạt sáng rực.
Vù!
Một cơn lốc vô hình nhưng hữu chất dựng lên, tầng tầng lớp lớp bao bọc lấy Klein, bảo vệ anh ở vị trí tâm bão.
Xoẹt! Một luồng sáng đen chém tới, cơn lốc phòng hộ vỡ tan từng tầng, bắn ra bốn phía, khiến cả đại sảnh rung chuyển dữ dội.
Ầm!
Dưới sức mạnh của thanh đại kiếm, cơn lốc nổ tung, hóa thành sóng xung kích càn quét khắp nơi, hất văng toàn bộ đống tạp vật lên không trung.
Vụ va chạm kịch liệt rõ ràng đã làm chấn động mộng cảnh, tinh thần Klein bỗng hoảng hốt, bất giác lăn hai vòng trên mặt đất.
Bịch!
Anh ngã từ trên giường trong phòng mình xuống sàn tàu, cú ngã khiến anh choàng tỉnh.
"Thánh giả đen" quả thật rất mạnh... Hay nói đúng hơn, mình không thực sự sử dụng "Quyền trượng Hải Thần" ở thế giới thực, nên trong mơ không thể tái hiện toàn bộ uy lực của nó... Khoan đã! Vẫn còn là ban đêm! Klein đột nhiên nhận ra một vấn đề:
Lúc này, ngoài cửa sổ không hề có ánh nắng trưa chiếu vào!
Nguyên nhân anh tỉnh giấc là do cuộc đối đầu kịch liệt trong mộng cảnh, chứ không phải một sự thay đổi tự nhiên!
Nói cách khác, anh phải ngủ lại ngay lập tức, nếu không rất có thể sẽ biến mất trong bóng đêm này, không ai tìm được nữa!
Trong lúc suy nghĩ lóe lên, Klein chống tay phải xuống đất, bật người bay về phía giường ngủ, vững vàng nằm xuống.
Sau đó, anh quán tưởng vô số quả cầu ánh sáng chồng lên nhau, nhanh chóng tiến vào mộng cảnh.
Trong quá trình này, Klein liếc mắt qua cửa sổ, mơ hồ thấy bên ngoài là một màn đêm sâu thẳm, tĩnh lặng và yên bình, không có chút hơi thở tà dị nào.
Cùng lúc đó, anh mơ hồ cảm nhận được ở một nơi xa xa có một vùng sương mù bao phủ mặt biển. Bên trong sương mù, có một nhà thờ đỉnh nhọn mang phong cách kiến trúc cực kỳ cổ xưa. Toàn thân nó một màu đen kịt, không có gác chuông, trên đỉnh có một con quạ đen đang lượn lờ, như thể đang tế lễ hay ai điếu cho điều gì đó.
Xung quanh nhà thờ này có không ít công trình kiến trúc: những ngôi nhà dân hai tầng bình thường, những căn nhà gỗ đơn sơ, một tiệm bánh mì, một xưởng xay bột màu xám trắng chạy bằng guồng nước... Từng bóng người lờ mờ qua lại trên các con phố lớn ngõ nhỏ, khó mà nhìn rõ.
Ảo ảnh? Nguồn cơn của sự nguy hiểm ban đêm? Tất cả những người mất tích đều mất đi lý trí và đi đến nơi đó sao? Klein tỉnh táo lại trong mơ, những nghi vấn tích tụ trước đó bất giác hiện lên trong đầu.
Ngay sau đó, anh lập tức dẹp bỏ những suy nghĩ lan man, rút "Quyền trượng Hải Thần" ra từ "không gian linh giới đặc thù"!
Anh nhớ rõ rằng trước khi thoát khỏi mộng cảnh, mình đang kịch chiến với "Thánh giả đen"!
Ánh hoàng hôn mờ ảo chiếu vào mắt Klein, mọi thứ trở nên quang đãng.
Thứ anh nhìn thấy không phải là gã kỵ sĩ cao lớn mặc giáp đen, cũng không phải Leo Masterton trong bộ áo vải gai, mà là một dãy cửa sổ sát đất đang phản chiếu ánh chiều tà.
Những ô cửa sổ cực kỳ sạch sẽ, ánh nắng bên ngoài chiếu xuyên qua, tạo nên một vẻ đẹp trong suốt khó tả.
Bên cạnh cửa sổ là những chiếc bàn dài bằng gỗ nguyên khối và những chiếc ghế bành màu nâu. Xa hơn một chút là từng hàng giá sách, bên trên bày đủ loại sách.
Thư viện? Kho sách? Mỗi lần tiến vào thế giới trong mơ này đều sẽ ngẫu nhiên đến một nơi khác nhau trong một phạm vi nhất định sao? Klein cẩn thận quan sát xung quanh, xác nhận nơi này tạm thời an toàn, không có "Thánh giả đen" hay bất kỳ sinh vật tà ác kỳ quái nào.
Anh nắm "Quyền trượng Hải Thần", đi đến trước cửa sổ sát đất, nhìn ra khung cảnh bên ngoài.
Thứ đầu tiên đập vào mắt anh là một quần thể kiến trúc rộng lớn bao trùm ngọn núi đối diện. Những cung điện nguy nga, những ngọn tháp hùng vĩ và những bức tường thành cao ngất đều ngưng đọng trong ánh hoàng hôn, tạo nên một cảnh tượng vô cùng chấn động thị giác.
Dù đây không phải là lần đầu tiên nhìn thấy, Klein vẫn nín thở, lặng lẽ thưởng thức khung cảnh kỳ vĩ này trong vài giây.
Anh chợt dời tầm mắt về phía vách núi, thấy bức tường cao của Tu Đạo Viện màu đen, thấy tảng đá lớn bên cạnh gốc cây khô héo, nhưng vì góc nhìn bị che khuất nên không thể xác nhận "Thượng tướng Sao" Capella có còn ở đó hay không.
Quả nhiên, vẫn ở trong phạm vi nhất định, không hề rời khỏi khu vực này... Chẳng lẽ mình đã xâm nhập vào Tu Đạo Viện màu đen? Klein vừa suy nghĩ vừa thu hồi ánh mắt, từng bước tiến đến bên giá sách.
Anh tạm thời không có thời gian để nghĩ xem rốt cuộc chuyện về "Thánh giả đen" và Leo Masterton trong mộng cảnh trước đó là thế nào, vì điều trước tiên cần làm là xác nhận tình hình hiện tại.
Sau khi đến gần giá sách, Klein phát hiện những cuốn sách trên đó đều có tên rõ ràng, không phải loại mờ ảo không rõ chữ như trong những giấc mơ thông thường.
"Linh Tính Sinh Mệnh", "Sách Phù Chú", "Đóa Hoa Nội Tâm", "Trong Ngoài Vũ Trụ và Tinh Không Chân Thật"... Đây đều là sách về lĩnh vực thần bí học... Klein cẩn thận đưa tay, rút cuốn "Sách Phù Chú" ra.
Anh lật xem qua, phát hiện mình đã nắm vững phần lớn nội dung trong sách, nhưng vẫn có một phần nhỏ thuộc về những kiến thức anh chưa từng tiếp xúc.
Có thể khẳng định, đây không phải là do mộng cảnh của mình tạo ra... Cô gái "Ẩn giả"? Lẽ nào những tri thức đang truy đuổi cô ấy cũng được thể hiện trong thư viện của Tu Đạo Viện màu đen này sao? Klein không vội vàng đi ra ngoài thăm dò, anh cầm cuốn "Sách Phù Chú" trở lại bên cửa sổ sát đất, tìm một chỗ ngồi xuống, dựa vào ánh hoàng hôn còn sót lại để tập trung đọc.
Ở trong mơ mà cũng có thể học được cơ đấy! Anh vừa tự lẩm bẩm vừa lấy giấy bút ra, hí hoáy viết vẽ.
Đề xuất Huyền Huyễn: Xé Toạc Mặt Ả Công Chúa Thỏ Tộc Mạo Danh Tổ Long Phu Nhân
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ