Trên đường đi, anh ngang qua Nina và Hàng hải trưởng Autolov đang ngồi uống rượu bên một cột đá sụp đổ.
"Cô có muốn khi lớn tuổi hơn một chút, sẽ rời khỏi đoàn hải tặc, tìm một người đàn ông để kết hôn, tìm một nơi để định cư không? Tôi nghĩ chẳng ai muốn cả đời trôi dạt trên biển cả." Autolov tháo chiếc mũ mềm đỉnh nhọn của mình xuống, để lộ mái tóc đã hơi điểm bạc.
Ánh mắt và giọng điệu của ông ta như đang ngầm nói với Klein: Nếu cô muốn, có thể cân nhắc đến tôi không?
Ngài Hàng hải trưởng, tuổi của ông đã đáng làm cha của Nina rồi, ông nên lo cho sức khỏe của mình thì hơn... Klein đi ngang qua, nghe được đoạn đối thoại, không nhịn được lẩm bẩm.
Nina nốc một ngụm rượu, nhìn bâng quơ về một hướng rồi nói:
"Không, đó không phải cuộc sống mà tôi muốn."
"Trước khi gia nhập cùng mọi người, tôi từng thử đến định cư ở bờ biển phía Đông của Fossack, không làm hải tặc nữa, nhưng tôi hoàn toàn không thể chịu nổi sự nhàm chán đó. Mỗi ngày chỉ có vác gỗ, dời thứ này thứ kia, buổi tối thì phải ở trong nhà, không được đến quán bar, không được đi săn bắn ngoài trời, không có chút thay đổi nào! Còn phải chịu đựng đủ loại chỉ trích, chịu đựng những tên đáng ghét, muốn đánh cho chúng một trận lại phải lo lắng đến cảnh sát!"
"Ở trên thuyền vẫn tốt hơn. Tuy phần lớn thời gian cũng rất nhàm chán, nhưng lại thường xuyên được đến những nơi khác nhau, chứng kiến những chuyện khác nhau. Ha ha, ngay cả những lúc nhàm chán nhất, tôi cũng có thể hành hạ mấy tên này, huấn luyện chúng thành những hải tặc đủ tư cách, rồi nói với chúng rằng, tên nào biểu hiện tốt nhất mỗi tháng sẽ được qua đêm trong phòng của tôi. Sau đó nhìn chúng nó vô cùng hưng phấn và kích động hưởng thụ sự tra tấn. Đương nhiên, qua đêm và lên giường là hai chuyện khác nhau, có được 'lên cấp' hay không còn phải xem tâm trạng của tôi."
Đúng là một nữ hải tặc thực thụ... Ước mơ của mỗi người quả là không giống nhau... Klein thầm đánh giá, nhưng cũng không cho rằng suy nghĩ của Nina là sai lầm.
Mình không phán xét lựa chọn của cô ấy, nhưng nếu cô ấy thường xuyên giết người phóng hỏa cướp bóc, mình cũng không ngại nhân lần nào đó gặp lại mà dùng đầu cô ấy đổi lấy tiền thưởng... Klein thu hồi tầm mắt, đi tới nơi nghi là lối vào của cụm kiến trúc màu đen và tháp cao.
Theo bản năng, anh nghiêng đầu liếc nhìn, chỉ thấy bóng đen trong góc nhìn vẫn như bình thường, nhưng cảm giác lại không giống.
"Người vô huyết" Heath Doyle? Ngay cả trong mơ mà hắn cũng trốn trong bóng tối sao? Dựa trên kiến thức tâm lý học mà mình có, đây là biểu hiện của việc cực kỳ thiếu cảm giác an toàn... Klein đẩy cánh cửa cao gần mười mét ra.
Trong tiếng kèn kẹt, ánh mắt anh bỗng ngưng lại.
Phía sau cửa chính là một đại sảnh rộng lớn, được chống đỡ bởi hai hàng cột đá tráng kiện.
Trong đại sảnh không có ánh nến, cực kỳ tối tăm, nhưng khi cánh cửa mở ra, ánh sáng bên ngoài chiếu vào, khiến nơi này trở nên rõ ràng hơn.
Klein thấy trên tường và trên trần nhà có những bức bích họa màu sắc tươi sáng, chủ yếu là màu vàng. Chúng nối liền với nhau không một kẽ hở, tạo cho nơi này một cảm giác thần thánh to lớn.
Cốp! Cốp! Cốp!
Một bóng người quay lưng về phía Klein, tay cầm một chiếc rìu đang bổ một khúc gỗ dài, không biết đang làm gì.
Người này mặc áo sơ mi trắng, khoác ghi lê đen, trông không giống một gã hải tặc.
Một người khác ở vùng biển này sao? Hay là chủ nhân của ánh mắt thần bí đã nhìn mình chằm chằm trên boong tàu? Lòng Klein chùng xuống, anh bước chậm lại, cảnh giác đi vòng sang một bên để nhìn rõ dáng vẻ của người nọ.
Đó là một người đàn ông có vẻ ngoài trẻ tuổi, mái tóc ngắn màu vàng chẻ ba bảy, đôi mắt xanh biếc đang tập trung chuyên chú.
"Anh đang làm gì? Đây là đâu?" Klein cẩn thận lên tiếng.
Trực giác mách bảo anh rằng đối phương không phải là chủ nhân của ánh mắt thần bí kia.
Người đàn ông trẻ tuổi đưa tay sờ sờ dái tai, không quay đầu lại nói:
"Anh hỏi chuyện này làm gì? Thuyền của tôi chìm rồi, đang vội làm một chiếc thuyền độc mộc, không có thời gian nói chuyện với anh."
... Klein suy nghĩ một chút rồi lại hỏi:
"Anh là ai?"
"Tôi là ai ư? Tôi là Anderson xui xẻo. Kể từ khi nhìn thấy bức bích họa kia, tôi luôn bị vận rủi bám theo." Người đàn ông trẻ tuổi chỉ tay về một hướng.
Theo hướng tay chỉ của người nọ, Klein thấy một bức bích họa.
Phía trên bức bích họa là một vùng biển lửa đang cháy rực, nó tách ra làm đôi, chừa lại một con đường.
Trên con đường đó có một đoàn người rất dài, các thành viên hoặc thành kính cúi đầu, hoặc quỳ rạp trên đất, mục tiêu của họ là nơi sâu thẳm trong biển lớn.
Người dẫn đầu bọn họ là một người đàn ông cao gầy với mái tóc dài màu bạc, ngũ quan nhu hòa, mắt nhắm nghiền, sau lưng là những đôi cánh chim tầng tầng lớp lớp.
Cái này... Đồng tử của Klein đột nhiên co rụt lại.
Anh biết người dẫn đầu trên bức bích họa đó!
Đó là "Thiên sứ vận mệnh" mà "Mặt Trời" đã từng cho xem!
Đó là "Kẻ nuốt đuôi", Ululuth!
Sau khi nhận ra người dẫn đầu trên bích họa là ai, Klein theo bản năng nghi ngờ đây là nội dung trong cảnh mơ của mình.
Tuy nhiên, anh nhanh chóng phủ định ý nghĩ này, bởi vì Anderson xui xẻo không phải là bất kỳ ai anh biết, cũng không phải người nào từng gặp mà để lại ấn tượng, nên có lẽ không thuộc về cảnh mơ của anh.
Mà Anderson lại nói rõ rằng bản thân trở nên xui xẻo vì đã thấy bức bích họa đó, có mối liên hệ mạnh mẽ với nó, cho nên, đây hẳn là một phần trong cảnh mơ của người này mới đúng!
Thu liễm tinh thần, cẩn thận xem lại, Klein nhanh chóng phát hiện bức bích họa ở đây có mấy điểm khác với bức bích họa mà "Mặt Trời" thấy trong thần miếu bỏ hoang của "Tạo vật chủ chân thật":
Bối cảnh ở đây là biển lớn với ngọn lửa màu vàng thiêu đốt, còn cái trước là bình nguyên hoang vu tĩnh mịch.
Mục tiêu ở đây là nơi sâu thẳm trong biển lớn, còn cái trước là ngọn núi cao ở phía xa, trên đỉnh núi có một giá chữ thập khổng lồ và một người bị treo ngược.
"Thiên sứ vận mệnh" Ululuth ở đây chân đạp lên nước bùn màu đen và những đầu cá cắm trong đó, còn cái trước là một dòng sông uốn lượn tuần hoàn.
Không phải cùng một bức bích họa, mà giống như đang ghi lại những giai đoạn khác nhau của một cuộc hành hương... Klein vừa suy đoán vừa gật gù.
Trong đầu anh hiện ra một cảnh tượng như vậy:
Từ rất lâu trước đây, vào một thời kỳ nào đó của Kỷ Đệ Tứ, "Kẻ nuốt đuôi" Ululuth đã dẫn dắt một đội ngũ hành hương hoặc những tín đồ còn sót lại của "Tạo vật chủ chân thật", dưới sự truy đuổi của các loại cường địch, ngồi thuyền đến vùng biển này.
Vì một lý do nào đó, họ đã bỏ thuyền, dựa vào sự trợ giúp của "Tạo vật chủ chân thật" hoặc sức mạnh của bản thân, đi thẳng ra biển lớn, dẫn dắt những người trung thành đi qua nơi này, tiến vào "Nơi thần khí", bảo tồn mầm mống cho các tổ chức như "Hoa Hồng Cứu Rỗi" và "Hội Cực Quang".
Ở "Nơi thần khí", họ xuyên qua bình nguyên hoang vu, trên đường "hành hương" đã xây dựng nên từng tòa thần miếu, cũng chính là loại mà sau này nhóm người của "Mặt Trời" phát hiện.
Từ việc "Rắn thủy ngân" Will Onsetin bị buộc phải khởi động lại vòng tuần hoàn, nghịch chuyển thành phôi thai mà xem, "Kẻ nuốt đuôi" hẳn là vẫn còn sống... Điều này có phải cho thấy nhóm "người hành hương" được dẫn dắt cuối cùng đã đến được thánh sở mục tiêu của "Tạo vật chủ chân thật" không? Điều này có phải cho thấy thánh sở của "Tạo vật chủ chân thật" nằm ở đâu đó trong "Nơi thần khí" không? Nghĩ đến đây, Klein bỗng nảy sinh một vài cảm xúc khó tả:
Nếu suy đoán này của mình là đúng, vậy có nghĩa là bất kể "Thành Bạc Trắng" tự cứu và duy trì bằng cách nào, một khi "Tạo vật chủ chân thật" hoàn toàn tỉnh lại, hay nói cách khác là khôi phục trạng thái bình thường, họ đều sẽ không thể tránh khỏi việc bước đến diệt vong
Đề xuất Hiện Đại: Cha Tôi Cưới Bạch Nguyệt Quang
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ