Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 634: Kẻ xảo ngôn (2)

Dưới sự dẫn dắt của một thành viên xã hội đen, Misol tiến vào căn phòng, thấy Elaine mặc đồ nam đang ngồi bên giường. Đôi mắt cô lúc thì né tránh, lúc thì quật cường trừng lại, hàm răng khẽ cắn môi, vừa phẫn nộ vừa sợ hãi, vừa tuyệt vọng lại kiên cường.

"Là cô ta không sai, nhưng tao không dám chắc, vì cô ta trang điểm đậm quá. Phụ nữ một khi đã trang điểm đậm thì rất khó nhìn ra dáng vẻ thật. Lau sạch mặt nó đi, để tao xem lại cho kỹ. À này, sao tụi mày không còng tay nó lại? Tụi mày không biết con nhỏ này nguy hiểm lắm à?" Misol cẩn thận xem xét một lượt rồi cảnh giác lùi lại hai bước.

"Nó bị chuốc thuốc rồi, chẳng còn chút sức lực nào, với lại giờ cũng không phản kháng. Nhưng nếu mày đã yêu cầu..." Kairat hất cằm về phía một gã thuộc hạ.

Gã thuộc hạ nọ tìm một chiếc còng tay, đi tới, bẻ quặt hai tay Klein ra sau lưng rồi còng lại.

Klein vẫn biểu lộ những cảm xúc phức tạp như trước, cố hết sức diễn tròn vai: không ngừng giãy giụa trong bất lực.

Tiếp đó, một thành viên xã hội đen khác lấy nước sạch tới, dùng một chiếc khăn mặt thô ráp lau mặt cho anh.

May là đồ trang điểm ở thời đại này phần lớn đều không chống nước... Klein lợi dụng lúc chiếc khăn che mặt, bắt đầu điều chỉnh lại đường nét và hình dáng khuôn mặt mình.

Không lâu sau, Misol nhìn thấy gương mặt ướt sũng của Elaine, chỉ cảm thấy trong trạng thái này, cô ta có một vẻ yếu đuối và xinh đẹp hơn hẳn bình thường, đôi mắt xanh biếc lộ ra hận ý nồng đậm cùng sự mơ màng khó tan.

Tiếc thật, cô ta là của thuyền trưởng... Yết hầu của Misol khẽ động.

Là một hải tặc, hắn thường ảo tưởng cảnh "Trung tướng Bệnh tật" Tracy và Elaine Tóc Đỏ cùng lúc nằm trong vòng tay mình, nhưng cũng chỉ dám nghĩ vậy mà thôi.

Ánh mắt này thật kinh tởm... Klein suýt thì buồn nôn.

Dù anh biết ánh mắt đó nhắm vào Elaine Tóc Đỏ, không liên quan gì đến mình, nhưng anh vẫn không nhịn được mà nổi hết cả da gà.

Giờ khắc này, anh lại càng hiểu rõ hơn về bản thân, nhận ra có những chuyện mình tuyệt đối không thể chấp nhận được.

"Đúng là cô ta rồi." Misol quay đầu nói với Kairat, "Đây là tiền thưởng của tụi mày."

Hắn ném chiếc túi da nhỏ trong tay qua.

Kairat kiểm tra qua loa rồi đưa cho cấp dưới, trầm ngâm một giây rồi nói:

"Tụi tao còn cần các người viện trợ."

"Không vấn đề, đến lúc đó cứ tìm thẳng Ozl." Misol chỉ vào Elaine Tóc Đỏ trong phòng, nói: "Tao đưa cô ta đi được rồi chứ?"

"Được." Kairat lại tránh đường.

Klein không muốn bị Misol mang đi, bèn giả vờ như đã hồi phục một chút sức lực, lảo đảo bước ra ngoài.

Misol sợ "Trung tướng Bệnh tật" Tracy, chỉ đành đỡ lấy vai đối phương, dìu cô ta lên chiếc xe ngựa đậu sẵn bên ngoài.

Xe ngựa chạy một mạch rời đi, đến một cảng cá tư nhân. Misol đưa Klein đang ngụy trang thành Elaine Tóc Đỏ lên một chiếc thuyền đánh cá đã chuẩn bị sẵn, rồi nhân lúc đêm tối rời khỏi Bayam.

Sau gần một giờ di chuyển, họ thấy một con tàu đang bỏ neo dưới bóng của vách núi trên một hòn đảo nhỏ, trên tàu phấp phới một lá cờ lớn có hình đầu lâu màu trắng.

Cái Chết Đen!

Chỉ có một mình tàu Cái Chết Đen... Mấy con tàu khác sợ bị phát hiện, không kịp rút lui nên đã neo đậu ở vùng biển ngoài quần đảo Roth rồi chăng? Đây là một tin tốt... Klein thu hồi tầm mắt, cố tình cắn nhẹ môi để thể hiện sự bất an trong lòng.

Nhìn sườn mặt của Elaine, Misol châm đuốc, liên tục vẫy qua vẫy lại, ra tín hiệu với kỳ hạm.

Không lâu sau, một chiếc thuyền nhỏ được thả xuống, đưa hắn và Klein đang ngụy trang thành Elaine Tóc Đỏ trở về tàu Cái Chết Đen.

Khi chiếc thuyền nhỏ được kéo lên, Klein bước lên kỳ hạm của một vị tướng quân hải tặc, dưới sự dẫn dắt của Misol, tiến vào khoang tàu.

Phía trước có một thị nữ tóc vàng đang chờ sẵn, cô ta lạnh lùng liếc Elaine một cái rồi chỉ vào căn phòng bên cạnh, nói:

"Vào trong đi."

Thái độ này rõ ràng là của tình địch gặp nhau... Sức quyến rũ của Trung tướng Bệnh tật này đúng là nam nữ đều thông sát mà... Klein nâng cao cảnh giác, tay vẫn bị còng, mặt không đổi sắc, theo chân thị nữ tóc vàng bước vào phòng.

Anh vốn tưởng sẽ được gặp Tracy ngay lập tức, có được cơ hội một chọi một, cả người đã vận sức chờ sẵn, nhưng căn phòng trải thảm nhỏ hẹp này ngoài tủ quần áo, sô pha và một chiếc gương toàn thân ra thì chẳng có gì khác.

Chẳng lẽ Tracy đang cố tình tỏ ra lạnh nhạt để thể hiện sự phẫn nộ của mình? Klein nhớ lại những cuốn tiểu thuyết ngôn tình và mấy bộ phim truyền hình cẩu huyết mình từng xem, phỏng đoán dụng ý của "cô nàng bệnh tật".

Thị nữ tóc vàng liếc nhìn Elaine trong bộ đồ nam, một vẻ đẹp trung tính không hề bị lu mờ bởi cách ăn mặc, rồi nhanh chân bước tới, mở tủ quần áo ra, chỉ vào đống quần áo bên trong nói:

"Thuyền trưởng không thích bộ dạng hiện tại của ngươi, thay bộ khác đi."

Cái đệch... Klein thầm chửi trong lòng.

Anh cứ tưởng bộ dạng nam trang này của Elaine có thể gặp thẳng "Trung tướng Bệnh tật" Tracy, may mắn là mình không cần phải cảm thấy quá xấu hổ mà vẫn đạt được mục đích, ai ngờ vẫn không thoát khỏi cái khâu mà anh không muốn đối mặt nhất.

Thấy Elaine ngây người ra đó, thị nữ tóc vàng trừng mắt:

"Ngươi chỉ có hai lựa chọn, tự mình thay, hoặc là ta giúp ngươi thay!"

Klein bắt chước điệu bộ của Elaine Tóc Đỏ mà anh từng thấy, hít một hơi đầy tức giận nói:

"Mở còng tay cho tôi."

Anh xoay nửa người, hất cằm về phía cửa:

"Sau đó ra ngoài."

"Mẹ kiếp..." Thị nữ tóc vàng chửi khẽ một tiếng, dùng chìa khóa Misol đưa cho để mở còng tay cho Elaine.

Chờ cô ta rời khỏi phòng và đóng sập cửa lại, Klein đi tới trước tủ quần áo, đứng ngây ra đó gần 20 giây.

Bỗng nhiên, anh nhắm mắt lại, vươn tay phải ra.

Không biết bao lâu sau, anh đi đến trước gương toàn thân, thấy Elaine Tóc Đỏ với mái tóc buông xõa, mắt xanh lấp lánh, đang mặc một chiếc váy dài màu vàng đỏ. Dây lưng được thắt thành một đóa hoa, siết rất chặt, tôn lên vòng eo thon thả.

Gương mặt dịu dàng của Elaine thoáng ửng hồng, môi mím lại, vẻ mặt trầm ngâm, trông rất giống với bức ảnh chụp trước đó.

Klein thấy mình biến thành hình tượng này, một là có chút xấu hổ, nhưng trong lúc thay đồ vừa rồi đã bắt đầu thích ứng, vượt qua được giai đoạn ban đầu, hơn nữa ở đây cũng không có ai khác; hai là anh dần tìm thấy một cảm giác là lạ.

Điều này không có nghĩa là anh dần thích thú với chuyện này, mà là trong quá trình vượt qua rào cản tâm lý đó, ý thức của bản thân dường như được tách ra, giống như linh hồn đã thoát ra khỏi thể xác, lấy tư thế của một người ngoài cuộc, bình tĩnh quan sát "Elaine" mặc đồ nữ, soi gương chỉnh sửa, xem đây là một thủ đoạn cần thiết cho nhiệm vụ, xem việc này chẳng có gì đáng xấu hổ hay kỳ quặc.

Klein không hiểu sao lại thấy cảm giác này rất quen thuộc, anh cố gắng hồi tưởng, cố gắng so sánh, cố gắng nắm bắt nó một cách rõ ràng.

Rất nhanh, anh đã tìm ra nguồn gốc. Cảm giác này giống hệt như khi mình chơi game nhập vai, chọn nhân vật nữ, rồi chọn khuôn mặt, lựa chọn trang phục, để cho vẻ đẹp của nhân vật làm hài lòng chính mình.

Ở phương diện này không có thành phần nào đáng khinh hay xấu hổ cả. Một bên là góc nhìn của Thượng Đế qua màn hình với thái độ siêu thoát, một bên là thật sự nhập vai, đắm chìm vào cốt truyện. Hai thứ này dung hợp một cách hoàn hảo, tuy hai mà một, sẽ không vì chơi loại game này mà mang đến rào cản tâm lý hay nhận thức.

Đề xuất Xuyên Không: Với Tài Năng Vô Hạn Ở Cấp Độ SSS, Tôi Là Một Vị Thần!
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện