"Cách giáo dục của Trung tướng Băng Sơn đối với thuyền viên lại đạt đến trình độ này, không chỉ dạy tiếng Fossack cổ thông dụng mà còn dạy cả tiếng Tinh linh có thể dẫn động sức mạnh tự nhiên... Biết đâu chừng tiếng Người khổng lồ và tiếng Hermes cổ cũng nằm trong chương trình giảng dạy trên tàu Golden Dream... Đúng là một hải tặc vừa có tri thức vừa có ước mơ. Nhưng mà thuyền trưởng à, cô làm vậy có hơi quá không, màn thể hiện của Danis cũng thất bại trên nhiều phương diện... Cũng phải, với một hải tặc xem việc săn tìm kho báu là nhiệm vụ chính thì quan trọng nhất chính là nắm vững các ngôn ngữ cổ..." Klein phớt lờ lời cảm thán của Danis, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lúc này, bầu trời vẫn còn u ám, dường như một cơn mưa lớn có thể trút xuống bất cứ lúc nào, khiến người ta bất giác cảm thấy áp lực.
Klein khẽ gật đầu, trong lòng thầm thả lỏng:
"Tìm được Laticia và biết về di tích cổ của Tinh linh trên đảo Simium, Giáo hội Gió Bão và quân đội hẳn sẽ sớm tận dụng di tích này để liên lạc với nơi ẩn náu của Cavitewa, tìm ra tên 'Hải thần' ngày càng điên cuồng này, hoặc lợi dụng chính di tích đó để đẩy nhanh sự sụp đổ của hắn.
"Như vậy, ngoài những tín đồ cuồng tín và trung thành nhất của 'Hải thần' sẽ phải chết, những người còn lại về cơ bản sẽ không phải chịu tổn thương gì..."
Klein vốn định dùng phương pháp định vị trong linh giới, sau khi 'Hải thần' Cavitewa sụp đổ, lẻn vào nơi ẩn náu của hắn trước khi người phi phàm của chính phủ tìm thấy để lấy đi kho báu. Nhưng kế hoạch này còn chưa bắt đầu đã đứng trước bờ vực thất bại vì sự xuất hiện của "Sách Thiên Tai".
Haiz... Cũng chẳng sao cả. Vật phẩm chỉ tồn tại trong tưởng tượng thì chưa bao giờ thuộc về mình, không có thì thôi vậy... Mình thậm chí còn không biết sẽ thu được gì... Chuyện này được giải quyết như vậy là tốt nhất rồi... Klein thu lại ánh mắt quan sát thời tiết, tâm trạng bình tĩnh và thư thái, chỉ có chút mất mát không thể tránh khỏi.
Ngày hôm đó, anh và Danis nghe theo lời khuyên của Airland, không ra ngoài nữa mà chỉ hoạt động trong khách sạn.
Trong thành phố Bayam, tiếng súng và tiếng nổ lẻ tẻ vẫn thường xuyên vang lên, mãi đến tối mịt mới hoàn toàn lắng xuống.
...
Sáng sớm hôm sau, Klein thức dậy đúng giờ, phát hiện mây trên trời vẫn giăng kín, sắc trời vẫn âm u như cũ.
Điều này cho thấy cuộc đối đầu giữa Hồng y giáo chủ của Giáo hội Gió Bão, chấp sự cao cấp "Kẻ Trừng Phạt" Yann Courtman và 'Hải thần' Cavitewa vẫn đang tiếp diễn.
Klein cảm thấy bụng dưới quặn đau, định lấy tờ báo rồi vào nhà vệ sinh.
Nhưng khi thấy Danis đang nhai một mẩu bánh mì trắng, nằm dài trên ghế bành nhàn nhã đọc báo, anh lại từ bỏ ý định này.
Ngồi bồn cầu đọc báo không phù hợp với hình tượng của Hermann Sparrow!
Tuy việc này sẽ rất nhàm chán, nhưng không thể lơ là việc sắm vai... Ài, lại tìm ra một điểm khác biệt thực sự nữa giữa mình và thân phận ngụy trang khi đưa ra lựa chọn hành vi... Klein lặng lẽ tổng kết, rồi đi vào nhà vệ sinh.
Kéo quần xuống, ngồi lên bồn cầu, anh gần như ngẩn người nhìn vào bức tường trắng nhạt phía trước, như thể muốn đọc ra chữ từ trên đó.
Đúng lúc này, anh đột nhiên có linh cảm.
Anh vội gõ hai hàm răng vào nhau, mở linh thị.
Hai cây xương trắng to khỏe, cao lớn xuất hiện trước mặt anh, chính là đôi chân của tín sứ.
Tín sứ đứng sừng sững ở đó, đầu xuyên qua cả trần nhà, nhưng ngọn lửa đen ngòm trong hốc mắt vẫn có thể nhìn thấy rõ.
Nó hơi cúi đầu, nhìn xuống Klein đang ngồi trên bồn cầu.
Klein ngẩng đầu lên, sững sờ mất hai giây, trong đầu toàn những ý nghĩ khó hiểu:
Mình nên làm như các cô gái, vội vàng che hạ bộ, hay là cứ bình thản, chẳng có gì phải sợ hãi...
Trước khi anh kịp đưa ra quyết định, tín sứ đã thả lá thư xuống, rồi "xoạt" một tiếng, băng giải thành những mảnh xương trắng rơi lả tả như mưa, biến mất dưới sàn nhà.
Klein ngơ ngác đón lấy lá thư hồi âm của ngài Azcot, một lúc lâu sau mới hoàn hồn.
Tín sứ này càng ngày càng vô lễ! Không thấy mình đang ở trong nhà vệ sinh sao? Cũng không biết gõ cửa trước, hoặc là nhét thư qua khe cửa! Klein vừa bực mình vừa buồn cười thầm mắng.
Nghĩ kỹ lại, anh lại thấy việc nhét thư qua khe cửa có hơi làm khó tín sứ, con quái vật cao gần bốn mét này phải nằm rạp xuống mới với tới được vị trí đó.
Cảnh tượng ấy nghĩ thôi đã thấy hài hước... Ừm, lần sau viết thư phải thêm một đoạn, nhờ ngài Azcot dạy dỗ lại tín sứ, để nó hiểu lễ phép... Klein mở thư ra, đọc lời hồi đáp của Azcot:
"...Dựa trên những kiến thức mà tôi có thể nhớ lại, tôi có thể cung cấp hai phương pháp. Phương pháp thứ nhất có một điều kiện tiên quyết, đó là cậu hoặc người khác phải sở hữu một vật phẩm từ chỗ 'Hải thần' Cavitewa, nhờ đó có thể dùng bói toán để định vị một cách dễ dàng... Một điều kiện tiên quyết khác là cậu phải có thể tiến vào linh giới, về phương diện này tôi có đủ kỹ xảo, dưới đây là ba phương pháp thường dùng...
"Phương pháp thứ hai là lợi dụng 'Nghi thức mật khế', cầu nguyện tới 'Hồng Quang' Ayer Morea, người tượng trưng cho quyền lực và ý chí, nắm giữ một trình độ tri thức nhất định về các sinh vật và địa điểm trong linh giới..."
Thì ra 'Hồng Quang', một trong bảy đạo tịnh quang, tên là Ayer Morea... Nguyên lý của nghi thức mật khế là điều chỉnh trạng thái bản thân, thả lỏng thể xác và tinh thần để bản thân dần dần tương thích với mục tiêu cầu nguyện, cuối cùng đạt đến trạng thái trùng lặp một phần để thu được kiến thức tương ứng. Nhưng sự tương thích và trùng lặp này là hai chiều, trong lúc mình thu được kiến thức thì bí mật của bản thân cũng sẽ bị phơi bày trước mục tiêu cầu nguyện... Mình không thể tin tưởng 'Hồng Quang'... Mình có quá nhiều bí mật... Phản ứng đầu tiên của Klein là loại bỏ phương pháp thứ hai.
Còn phương pháp thứ nhất cũng thiếu tính khả thi, Klein không hề có vật phẩm nào thuộc về nơi ẩn náu của 'Hải thần' Cavitewa.
"Trừ khi có thể thông qua quân phản kháng để đưa thứ gì đó cho Cavitewa, hoặc tìm được chủ nhân ban đầu của vật phẩm mà tín đồ đã hiến tế cho 'Hải thần', hơn nữa còn phải là vật chuyên dụng... Đưa thứ gì đó cho Cavitewa..." Nghĩ đi nghĩ lại, Klein bỗng nảy ra một ý.
Anh tập trung tinh thần, cân nhắc đi cân nhắc lại vài lần, cho rằng ý tưởng này có xác suất thành công nhất định.
Sau khi đi vệ sinh xong, Klein rửa tay, rồi đi ngược bốn bước tiến vào không gian trên sương mù xám, tự mình thử bói toán, kết quả nhận được là một gợi ý cho thấy có nguy hiểm nhất định nhưng chỉ cần xử lý thỏa đáng là có thể chấp nhận được.
Làm xong tất cả, anh trở lại phòng khách, đi tới bên cạnh ghế bành.
Danis giật mình ngồi bật dậy, cười gượng hỏi:
"Có chuyện gì?"
"Cậu có biết câu cầu nguyện của 'Hải thần' không?" Klein hỏi với giọng đều đều.
Danis dang tay ra, rồi đột nhiên hít một hơi đau đớn.
"Chết tiệt..." Hắn chửi thầm cánh tay bị thương một câu rồi chuyển sang cười nói, "Biết chứ, tôi từng thấy quân phản kháng cử hành nghi thức vài lần. Ừm... Cụ thể là, 'Kẻ được biển cả và linh giới ưu ái, người bảo hộ quần đảo Roth, kẻ thống trị sinh vật đáy biển, người nắm giữ sóng thần và bão tố, Cavitewa vĩ đại'. Đúng rồi, phải niệm bằng tiếng Tinh linh hai lần mới có hiệu quả."
Kẻ được biển cả và linh giới ưu ái... Tư thế cũng thật thấp... có khác biệt về bản chất so với tôn danh của mình... Cũng phải, mình là hàng nhái của bảy vị Chân Thần... Klein khẽ gật đầu nói:
"Cậu có biết ở đâu có nhà kho không người hay nhà hoang không?"
"Đương nhiên! Mỗi đại hải tặc đều nắm giữ một ít." Danis không chút do dự đáp.
Klein lập tức xoay người, đi về phía giá treo áo cũ:
"Đưa tôi đi."
Đi làm gì? Danis tuy nghi hoặc nhưng không dám hỏi.
...
Khu cảng, bên trong một nhà kho cũ kỹ và bẩn thỉu.
Danis nhìn Hermann Sparrow lấy ra ba ngọn nến cùng nhiều chai lọ kim loại, cuối cùng không nén được tò mò, mở miệng hỏi:
"Anh, anh định làm gì vậy?"
Klein không quay đầu lại, đáp cực kỳ bình tĩnh:
"Hiến tế."
"Hiến tế cho ai?" Danis hứng thú hỏi dồn.
Klein bố trí xong tế đàn, lấy ra một hộp thuốc lá bằng sắt, giọng điệu bình thản nói:
"Cavitewa."
Phương pháp định vị mà anh nghĩ ra chính là trực tiếp tặng đồ cho 'Hải thần' Cavitewa!
Chỉ cần Cavitewa nhận lấy, anh có thể dùng thuật bói toán để tìm ra nơi ẩn náu của đối phương!
Về việc Cavitewa có nhận hay không, anh đương nhiên đã suy xét, cho rằng việc này tồn tại khả năng nhất định. Bởi vì trạng thái hiện tại của Cavitewa là gần như sắp chết, cực kỳ điên cuồng, về cơ bản không còn lý trí, chỉ hành động theo bản năng, mà hắn có lẽ sẽ có khát khao mãnh liệt đối với khí tức của sương mù xám.
Vì vậy, Klein chuẩn bị hiến tế một hộp thuốc lá bằng sắt thường xuyên được đặt trên sương mù xám để thử xem Cavitewa có nhận hay không. Nếu không nhận, anh cũng chẳng mất gì, cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra.
Hiến tế cho 'Hải thần' Cavitewa? Trong khoảnh khắc này, Danis cảm thấy đầu óc mình có chút không đủ dùng, hoàn toàn không thể hiểu nổi suy nghĩ của Hermann Sparrow.
"Anh điên rồi sao? Hắn làm sao có thể nhận hiến tế của anh? Cho dù có nhận thì có ý nghĩa gì? Hắn sắp chết rồi! Hơn nữa việc này rất nguy hiểm!" Danis buột miệng hỏi.
Rồi hắn thầm bồi thêm một câu trong lòng:
Không, Hermann Sparrow không điên, bởi vì hắn vốn đã điên sẵn rồi...
Klein liếc nhìn hắn, nói ngắn gọn:
"Ở lĩnh vực này, tôi là chuyên gia."
Lĩnh vực nghi thức hiến tế, mình là cấp chuyên gia! Klein không hề khiêm tốn về điều này.
Đề xuất Huyền Huyễn: Độc Bộ Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ