Xem ra đã tìm được mục tiêu rồi... Klein thu hồi tầm mắt, sơ bộ đưa ra phán đoán.
Bởi vì không có tranh chân dung, mặt của nhà mạo hiểm đã chết lại bị cháy đen thui, Airland rõ ràng chưa nhận ra đây là một trong các mục tiêu. Sau khi quan sát tình hình và lắng nghe vài giây tiếng cười làm người ta nổi da gà, ông ta liền chỉ vào bốn nhân viên quân đội đang nằm bên ngoài căn nhà cách đó không xa, trầm giọng nói:
"Trước tiên đưa họ về, chờ các tiểu đội khác đến rồi mới phát động tấn công."
"Hoặc là..."
Ông ta do dự, ngẩng đầu nhìn về phía khinh khí cầu màu lam sẫm đang tiếp cận.
Airland không nói thêm gì nữa, cũng không chỉ huy Klein và Danis làm việc, mà tự mình chạy về phía các nhân viên quân đội mặt mày xanh tím, đã bất tỉnh vì giá lạnh.
Thịch, thịch, thịch... Càng đến gần, bước chân của ông ta càng lúc càng vô lực, chẳng mấy chốc, cơ thể đã trở nên cứng ngắc, mỗi một bước đi đều cực kỳ gian nan.
Là một thuyền trưởng hải quân hoàng gia giàu kinh nghiệm, Airland quyết định rất nhanh, không tiến về phía trước nữa mà chậm rãi xoay người, từng bước một trở về.
Ông ta càng đi càng thuận lợi, nhưng toàn thân vẫn không kìm được mà run lên, chân mày và thái dương đã giăng kín một tầng sương trắng nhợt nhạt.
Tốc độ đông cứng trái với lẽ thường... Một tai nạn giống như vùng cực hàn... Nhờ vào lần thử của Airland, Klein đã nắm được mức độ nguy hiểm của khu vực kia, và thản nhiên thầm cảm thán:
"Đáng tiếc, 'Ghim cài áo Mặt Trời' không thể tạo ra nhiệt độ thật sự, nó chỉ thuộc về kích thích tinh thần. Tuy cũng sẽ khiến cơ thể sinh ra phản ứng rõ ràng, nhưng nhiều nhất cũng chỉ giúp người ta chống đỡ thêm được ba bốn giây trong cái lạnh như vậy..."
Liếc nhìn Airland đang run đến độ răng va vào nhau lập cập, muốn nói mà không thể mở miệng, Klein nhìn về phía Danis.
Anh bỏ cây ba toong xuống, trầm giọng nói:
"Lửa."
Lửa? Danis ngẩn ra, nhưng rất nhanh đã hiểu ý của Hermann Sparrow.
Hắn cũng đã chứng kiến toàn bộ quá trình cứu người thất bại của Airland!
Lòng bàn tay phải của Danis ngưng tụ một ngọn lửa đỏ sậm không quá sáng, ném về phía cạnh một nhân viên quân đội cách đó không xa.
Hỏa cầu bay qua khoảng cách gần 20 mét rồi rơi xuống đất, không phát ra tiếng nổ mà chỉ lặng lẽ bùng lên một đốm lửa.
Cột lửa đỏ sậm này phát ra tiếng xèo xèo, không ngừng thu nhỏ lại rồi nhanh chóng lụi tàn.
Đột nhiên, nó chợt bùng lên, như thể đang giãy giụa.
Klein, trong chiếc áo khoác len màu đen, nhảy vọt ra từ bên trong ngọn lửa, đáp xuống ngay cạnh một nhân viên quân đội.
Anh cúi người, đưa hai tay ra bắt lấy quần áo đối phương.
Tiếp theo, anh ghìm chân, dùng sức hông, vung mạnh ra ngoài.
Nhân viên quân đội này bay vút lên trời, nhẹ nhàng bay ra xa, rơi xuống nơi cách đó hơn mười mét, thoát khỏi khu vực lạnh giá nghiêm trọng nhất.
Làm xong tất cả, Klein búng ngón tay, ngay trước khi hơi lạnh kịp ngấm vào da thịt, anh đã châm một que diêm chuẩn bị sẵn trong túi áo.
Ngọn lửa đỏ bùng lên như một dòng nước, nháy mắt bao phủ lấy anh.
Khi tất cả lụi tàn, Klein đã biến mất tại chỗ.
Từng đốm lửa nhảy nhót, lúc sáng lúc tối, Klein mượn lực từ hỏa cầu của Danis và ngọn lửa của chính mình, liên tục thoáng hiện trong khu vực cực hàn, dễ dàng ném hết các nhân viên quân đội ra ngoài.
Trải qua hai đến ba lượt di chuyển, anh đã mang theo nhân viên quân đội cuối cùng, trở về vị trí ban đầu.
Airland đã hoàn toàn hồi phục, giơ ngón tay cái lên nói:
"Tôi thật may mắn, cũng thật vinh hạnh, vì hôm nay đã quyết định mời cậu hỗ trợ."
Thuyền trưởng, tôi thích cách ông khen ngợi một cách khéo léo như vậy... Còn nữa, nhớ tăng thù lao đấy... Klein lễ phép gật đầu, xoay nửa người, nhìn về phía căn nhà với cửa sổ rộng mở, nghe tiếng cười bên trong ngày càng kỳ quái.
Danis thì ở bên cạnh bĩu môi, thầm mắng Airland:
"Chẳng lẽ ông không thấy cống hiến của tôi sao?"
"Tuy hỏa cầu của tôi trông như đạo cụ biểu diễn ma thuật, nhưng nó thật sự đã có cống hiến!"
"Người này có biệt hiệu là Airland Công Chính, nhưng thật ra chẳng công chính chút nào!"
Trong lúc hắn đang lẩm bẩm, một bóng đen đã bao phủ khu vực này, chiếc khinh khí cầu đã bay đến giữa không trung đối diện.
"Sơ tán người dân xung quanh!" một vị sĩ quan trên khinh khí cầu hô lớn từ xa.
Chờ Airland cùng hai tiểu đội lục tục kéo đến dọn dẹp mấy căn nhà phụ cận, khinh khí cầu liền hạ thấp độ cao, điều chỉnh họng pháo.
Oành! Oành! Oành!
Pháo liên tục khai hỏa, bắn về phía căn nhà có tiếng cười quỷ dị truyền ra.
Nghe những tiếng nổ vang, thấy ánh lửa kịch liệt lóe lên, Klein cầm cây ba toong, nhất thời có chút thổn thức.
Đây chính là chiến thuật "Hỏa lực bao trùm" mà anh hằng tôn sùng, từng đề xuất ở thành phố Tingen nhưng không thể thực hiện, còn hôm nay, quân đội thuộc địa hải ngoại đã cho anh thấy một cảnh tượng chân thật.
Trong tiếng pháo đinh tai nhức óc, nhóm người Airland chia nhau trấn giữ ở các vị trí khác nhau, phòng bị người hoặc quái vật bên trong phá vòng vây.
Căn nhà sụp đổ rất nhanh, khói súng từ đống gạch ngói gỗ ngổn ngang bốc lên nghi ngút, toàn bộ tuyết đọng và băng giá đều đã tan biến.
Đột nhiên, một tia chớp thô to sáng lên, giương nanh múa vuốt bổ thẳng vào khinh khí cầu.
Klein nhướng mày, thấy khinh khí cầu hoàn toàn im bặt, nghe được tiếng nồi hơi nước phát ra âm thanh khiến người ta ê răng.
Quái vật không trung được ngụy trang bằng màu lam sẫm kia có phần mất kiểm soát, bốc lên những làn khói không lớn nhưng cũng không nhỏ, bay chệch về một phía.
Xem ra có khoang cách ly đạn dược và lớp bảo vệ bên ngoài khí nang... Mình còn tưởng nó sẽ phát nổ, nổ tung chiếc khinh khí cầu thành nhiều mảnh... Klein dồn toàn bộ sự chú ý trở lại căn nhà đang sụp đổ.
Lúc ban đầu cảm nhận được cái lạnh, thấy nhà mạo hiểm nam bị thiêu rụi, anh còn tưởng rằng lại gặp một vị ma nữ nắm giữ ma dược "Vu Nữ". Anh đã tiếp xúc vài lần với nhóm ma nữ nên biết được người phi phàm của con đường này bắt đầu từ Danh sách 7 đã có thể khống chế băng sương và lửa đen.
Nhưng tia chớp vừa rồi đã khiến anh phủ định phán đoán này, tin rằng Laticia quả thật là người của "Hội Khổ Tu Morse" hoặc "Yếu Tố Bình Minh", và 100% là nữ.
Klein vừa dứt dòng suy nghĩ, đống gạch ngói gỗ kia chợt bị hất tung, một bóng người hỗn tạp giữa màu đỏ tươi và màu cháy đen dùng khuỷu tay chống đất bò ra.
Người này là nữ, mơ hồ có thể nhận ra dáng vẻ ban đầu của Laticia, điều này làm nhóm người Airland kinh ngạc phát hiện đã tìm được mục tiêu. Nhưng so với trước đây, trạng thái hiện tại của Laticia vừa khủng bố, lại vừa thê thảm.
Trên người cô ta mọc đầy những mụn nhọt màu đen, bị đạn pháo xé rách thành từng lỗ hổng đỏ tươi, bên trong là những mô trắng đang ngọ nguậy như có sinh mệnh của riêng mình.
Đầu của cô ta vỡ toác, óc chảy ra ngoài, dính trên mặt, trông như những bàn tay trẻ con đang chồng chất lên nhau.
Ánh mắt màu xám xanh của cô ta mất đi tiêu cự, một đồng tử ẩn chứa lửa, một đồng tử lóe lên điện quang.
Ở phần bụng, từ ngực trở xuống, được khảm hai cái đầu đang đau đớn rít lên, đó chính là hai nhà mạo hiểm nam còn lại.
Đề xuất Cổ Đại: Trọng Sinh Rồi, Ta Cùng Tiểu Sư Muội Hoán Đổi Sư Tôn
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ