Sắc mặt đỏ bừng của hắn dịu đi, hắn hỏi mà như không cười:
"Toàn bộ sao?"
"Chỉ bị bẩn thôi, áo khoác giũ một cái là sạch." Klein suýt nữa bật cười trước vẻ mặt vừa tức vừa nghẹn của đối phương, thầm nghĩ đây là đãi ngộ mà Danis đáng phải nhận sau khi cướp bóc những người vô tội.
Trong vali là quần áo anh thay ra sau khi tắm tối qua, vì hơi lười nên anh mới chỉ giặt tạm chiếc quần lót.
Bình tĩnh, không được mất kiểm soát, bình tĩnh, không được mất kiểm soát... Danis liên tục tự nhủ, rồi đi tới bên vali của Hermann Sparrow, mở ra và lấy quần áo cần giặt.
Hắn vừa mới bắt đầu bận rộn trong phòng tắm thì chợt nghe tiếng chuông cửa leng keng vang lên.
Klein ra mở cửa, phát hiện là hai chị em Donna và Denton.
"Chú Sparrow, cháu không làm phiền chú chứ?" Donna đảo mắt lia lịa.
"Không có." Klein né người nhường đường.
Hai đứa trẻ vào phòng, kinh ngạc khi thấy Danis đang giặt quần áo.
"Người hầu đâu ạ?" Denton buột miệng hỏi.
"Không mang theo." Klein trả lời thay cho Danis.
Donna hơi ngơ ngác nói:
"Nhưng khoang hạng nhất có hầu gái chuyên giặt ủi mà, chỉ cần tính vào phí dịch vụ là được."
Cô bé còn chưa dứt lời, Danis đã cứng đờ người.
Lúc nãy hắn tức đến mức quên cả chuyện này.
Danis vẩy vẩy nước trên tay, xoay người lại, nặn ra một nụ cười gượng gạo nói với Hermann Sparrow:
"Tôi có thể nhờ hầu gái giặt ủi hỗ trợ không?"
Klein không có ý định hành hạ đối phương đến cùng, cười nói:
"Tôi chỉ quan tâm đến kết quả."
Phù, Danis thở phào nhẹ nhõm.
Màn đối đáp của hai người khiến Donna nhận ra có gì đó không đúng, cô bé nghi ngờ hỏi:
"Chú Sparrow, hai người không phải là bạn bè sao? Anh ta, sao bộ dạng của anh ta lại không giống lúc nãy vậy!"
Klein tìm một chiếc ghế ngồi xuống, cũng không che giấu mà thản nhiên nói:
"Nói cho đúng thì hắn là tù binh của chú."
"Tù binh?" Denton ngơ ngác nhìn qua nhìn lại, không nhớ ra hai người này đã từng xảy ra xung đột gì.
Donna đầu tiên là nghi hoặc, sau đó lòng chợt lóe lên, vui vẻ hỏi:
"Hắn là, hắn là hải tặc?"
"Ừm." Klein khẽ gật đầu.
"Băng hải tặc Red Skull cũng do chú Sparrow dọa chạy ạ?" Donna hưng phấn hỏi dồn.
Klein liếc nhìn Danis, đáp lại với vẻ mặt bình thản:
"Cũng có thể coi là vậy."
Mọi thắc mắc được giải đáp khiến Donna vô cùng thỏa mãn, cô bé nhìn Danis, bất giác hạ thấp giọng:
"Chú Sparrow, hắn có danh hiệu không? Không, hắn có lệnh truy nã không ạ?"
Không! Không thể để người ta biết mình đã gặp phải chuyện này! Danis vội mở miệng, giành trả lời trước:
"Tôi tên là Ziege!"
Lúc này, Klein nhẹ nhàng nói một từ:
"Danis."
"Danis..." Donna và Denton liếc nhau, cũng không hỏi nhiều nữa.
Hai chị em nhanh chóng cáo từ rời đi, bọn họ luôn cảm thấy ánh mắt của tên hải tặc kia rất hung dữ.
Trở lại phòng 305, thấy cha và chú Crivis vẫn đang bàn tán, Donna giả vờ ngây thơ xen vào:
"Vừa rồi có nhiều người bàn về hải tặc, có nhắc đến ai tên Danis, hắn lợi hại lắm ạ?"
"'Liệt Hỏa' Danis, hắn là thuộc hạ của 'Trung tướng Núi Băng', thủy thủ trưởng trên 'Tàu Golden Dream'..." Crivis giải thích đơn giản.
Nói đến đây, anh ta bỗng im bặt, ánh mắt co lại, dường như đang hồi tưởng điều gì.
Thuộc hạ của tướng quân hải tặc... Donna tò mò hỏi tiếp:
"Hắn bị truy nã bao nhiêu tiền ạ?"
Crivis trở lại bình thường, trầm giọng nói:
"3.000 bảng."
Ba, ba nghìn bảng? Donna và Denton há hốc miệng, suýt nữa thì quên khép lại.
Thuyền trưởng của băng Red Skull mới bị truy nã 900 bảng, mà cái tên vừa rồi trông như người hầu kia lại có giá đến 3.000 bảng? Hai chị em nhìn nhau, không nói nên lời.
...
Sáu giờ chiều, tàu White Agate lại cập cảng.
"Cảng Bansi? Vương quốc Loen thật cẩn thận..." Danis đứng bên cửa sổ, nhìn bến cảng đã nhá nhem tối và ngọn hải đăng cao vút.
Không đợi Klein đáp lại, hắn tự cười nói:
"Nơi này hình như có vài truyền thuyết không hay ho lắm."
Klein đã bước đầu nắm được tính cách của Danis, nên không chủ động hỏi là truyền thuyết gì, vẫn ngồi trên ghế, bình tĩnh nhìn đối phương.
Danis không bị ngắt lời, lắc đầu nói:
"Truyền thuyết kể rằng hơn 300 năm trước, khi quân đội Ruen lần đầu tiên chiếm hòn đảo này, hơn 500 binh sĩ đã mất tích một cách kỳ lạ sau một trận sương mù. Không lâu sau, rất nhiều xương trắng xuất hiện trên bờ biển và trên núi. Chuyện tương tự đã xảy ra vài lần, cho đến khi Giáo hội Bão Táp xây dựng một nhà thờ ở đây và cử Giám mục đến."
Mặc dù các học giả lịch sử chính thống cho rằng thời đại thực dân bắt đầu khi Russell cử hạm đội tìm ra tuyến hàng hải an toàn đến Nam Lục, nhưng trên thực tế, từ rất lâu trước đó, các quốc gia ở Bắc Lục đã thăm dò vùng biển xung quanh và lần lượt chiếm một số hòn đảo nhỏ làm thuộc địa, chỉ là những hành động này chưa đủ quy mô, chưa thành hệ thống.
Mất tích kỳ lạ trong sương mù... Xương cốt xuất hiện trên bờ biển và trên núi... Klein bất giác nghĩ tới "Vùng đất bị Thần ruồng bỏ". Theo mô tả của "Mặt Trời", nơi đó không có mặt trời, chỉ có sấm chớp và đêm tối, và khi con người bị bóng tối không một tia sáng "bao trùm", họ sẽ gặp phải những chuyện hoặc quỷ dị hoặc khủng bố.
Danis nhìn ngọn hải đăng cực kỳ nổi bật trong ánh chiều tà, nói tiếp:
"Mà căn cứ vào các ngôi mộ và bích họa được khai quật trên đảo, thổ dân ở đây dường như có tục ăn thịt người."
"Hòn đảo này nằm trong vành đai khí hậu biến đổi khắc nghiệt, thường xuyên gặp động đất, bão và sương mù, liên tục mang đến tai ương cho thổ dân. Để sống sót, họ bắt đầu hiến tế cho 'thần thời tiết' tự bịa ra, mỗi năm cử hành bốn lần nghi thức. À, nội dung nghi thức là giết chết người được thần lựa chọn, chia nhau máu và thịt của người đó, đồng thời chôn đầu vào tế đàn."
"Tuy nhiên, truyền thống tương tự đã sớm bị nghi thức tế lễ của Giáo hội Bão Táp thay thế, ngôn ngữ nguyên bản của thổ dân cũng đã biến mất."
Thần thời tiết... Một hòn đảo bị chinh phục, từng có truyền thống hiến tế người sống... Klein đưa ra phán đoán sơ bộ.
Danis thu hồi tầm mắt, thuận miệng nói:
"Chính vì truyền thuyết này mà cảng Bansi có hai phong tục độc đáo. Một là, vào những đêm sương mù và thời tiết khắc nghiệt, phải đóng chặt cửa, không ra ngoài, không đáp lại tiếng gõ cửa."
"Hai là, họ thích máu tươi của các loại động vật, và học được từ tinh linh cách cho thêm muối vào để máu đông lại thành những khối kỳ lạ, ăn kèm với vài loại gia vị cay đặc sản bản địa, vừa mềm vừa thơm."
Đây không phải là tiết canh sao? Klein ngẩn ra một giây, biến sự nghi hoặc thành một cái nhíu mày:
"Tinh linh?"
Theo ấn tượng từ kiếp trước, tinh linh phải là những kẻ tao nhã theo chủ nghĩa ăn chay, sao lại nghiên cứu kỹ thuật chế biến món tiết canh này?
"Đúng vậy, nghe đồn rất nhiều tinh linh vẫn thích món máu đông này." Danis dang tay đáp. "Tiếc là bây giờ khó mà gặp được loài sinh vật giỏi nấu nướng này nữa."
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 80: Mỹ Nhân Yêu Kiều Cùng Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Rồi
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ