Sau khi phát hiện "Cá Mập Trắng" có thể liên lạc với nhân viên tình báo lão Quinn của "Thượng tướng Máu", kế hoạch của Klein cũng dần hoàn thiện. Kế hoạch đó chính là thu được nội dung mật mã và tần số sóng ngắn, nghe lén tình hình, nắm giữ hướng đi của mục tiêu, kết hợp với việc gây nhiễu bói toán, sau đó vào thời cơ thích hợp nhất, dùng tổ hợp vật phẩm thần kỳ mạnh mẽ và một nhà mạo hiểm yếu ớt làm mồi nhử, câu ra mấy con cá lớn.
"Vấn đề hiện tại là, mình không có thiết bị nghe lén... Trên biển thì cơ bản không mua được... Có thể dùng thân phận 'Thế Giới', nhờ cô 'Chính Nghĩa' hoặc 'Ma Thuật Sư' ở Backlund hỗ trợ mua một bộ, rồi dùng phương thức hiến tế để 'giao hàng'... Đây chính là ưu thế của hội Tarot!" Nghĩ đến đây, Klein không khỏi cảm khái.
Thấy tàu White Agate đã ở trong tầm mắt, bước chân anh bất giác nhanh hơn một chút, rồi phát hiện gia đình Donna và nhóm của Crivis cũng đang quay về từ một con đường khác.
Crivis gật đầu chào anh, rồi mới trầm giọng nói khi họ chính thức gặp mặt:
"Tôi nghe nói có người gây rối ở quán 'Phi Ngư và Rượu'?"
Tin tức của các người thật nhanh nhạy, xem ra rất quen thuộc cảng Damir... Khóe miệng Klein nhếch lên, anh bình thản đáp:
"Chỉ là dạy dỗ hai tên lừa đảo thôi."
Crivis khẽ nhíu mày, bỗng nhiên cảm thấy phán đoán của mình về Hermann Sparrow có chút sai lầm.
Qua những lần quan sát và tiếp xúc trước đó, hắn cho rằng nhà mạo hiểm trẻ tuổi này tuy có chút sắc bén, nội liễm và lạnh lùng, nhưng vẫn là một người biết mỉm cười, lễ phép và chừng mực. Nhưng hiện tại, hắn có chút không nắm bắt được, chỉ cảm thấy sâu trong nội tâm đối phương có lẽ ẩn giấu một ngọn lửa điên cuồng.
Lúc này, cha của Donna xen vào hỏi:
"Ngài Crivis, vị này là?"
"Một đồng nghiệp, Hermann Sparrow." Crivis giới thiệu cực kỳ đơn giản.
Klein lễ phép mỉm cười, đưa tay phải ra:
"Rất vinh hạnh được gặp ngài. Sau này nếu cần thuê người mà không tìm thấy nhóm của Crivis, ngài có thể cân nhắc đến tôi."
"Không vấn đề gì, hy vọng anh cũng mạnh mẽ và chuyên nghiệp như họ!" Cha của Donna tỏ vẻ nhiệt tình bắt tay với Klein và tự giới thiệu, "Urdiain Branch."
Klein vừa buông tay ra, linh cảm đột nhiên mách bảo, anh cảm thấy bên trong cái hộp mà mấy người hầu nhà Branch mang theo có sự bất thường rất nhỏ.
Anh lặng lẽ mở linh thị, phát hiện bên trong hộp chứa những miếng thịt muối, nhưng bề mặt miếng thịt muối đỏ ra đỏ, trắng ra trắng, đen ra đen, tựa như một vật thể đến từ linh giới.
Có khí tức linh giới, nhưng cơ bản không nguy hại... Thứ thịt muối này thật kỳ lạ... Klein thầm kinh ngạc.
Chú ý tới ánh mắt của anh, cha của Donna cười nói:
"Đây là đặc sản của cảng Damir. Ở trung tâm hòn đảo này có một ngọn núi lửa đã tắt, vài hang động xung quanh tồn tại những khe hở, có những luồng gió nóng tự nhiên thổi qua. Chế biến thịt muối ở đó sẽ tạo ra một hương vị tuyệt vời và độc đáo, rất thích hợp để làm quà tặng cho bạn bè."
"Ngài Sparrow, nếu anh muốn mua một ít thì bây giờ vẫn còn kịp."
Hương vị độc đáo? Vị của linh giới? Klein đã đại khái hiểu ra chuyện gì.
Theo lý luận thần bí học, linh giới hoàn toàn trùng lặp với thế giới thực nhưng không can thiệp lẫn nhau, phải dựa vào sức mạnh phi phàm mới có thể phá vỡ khoảng cách. Nhưng tình huống này cũng không phải tuyệt đối, trên thế giới vẫn tồn tại một số nơi mà linh giới quá mạnh, ảnh hưởng một cách mơ hồ đến hiện thực.
Trong những khu vực như vậy, người chết rất dễ biến thành thủy quỷ, cương thi, và nhà cửa cũng có khả năng cao xảy ra các sự kiện siêu nhiên.
Bên trong các hang động ở cảng Damir hẳn là có tình huống tương tự, nhưng không quá nghiêm trọng, chưa đến mức tạo ra dị thường, chỉ khiến cho thịt muối nhiễm phải hương vị độc đáo... Thứ này ăn nhiều một chút chắc cũng không có vấn đề gì... Klein mỉm cười đáp lại:
"Tôi không có hứng thú gì với thịt muối."
Đến tận lúc này, anh mới xác nhận miếng thịt muối mà người pha chế đưa ra trước đó thuộc loại bình thường, không phải loại đặc chế.
Đúng lúc này, cậu bé Denton chỉ vào vầng trăng trên trời và nói:
"Đỏ quá!"
"Ừm!" Donna gật đầu phụ họa.
Đỏ ư? Klein ngẩng đầu nhìn thoáng qua, chỉ cảm thấy trăng đỏ đêm nay không có gì khác với bình thường.
Vì linh hồn của trẻ con tương đối thuần khiết, sau khi ăn loại thịt muối này và nhiễm phải khí tức linh giới, chúng sẽ có được năng lực linh thị nhất định trong thời gian ngắn? Lẽ nào những đứa trẻ trên hòn đảo này cũng sẽ gặp tình huống tương tự? Ha ha, đây có lẽ chính là nguồn gốc của những truyền thuyết dân gian ở cảng Damir... Klein quan sát một hồi rồi tìm được đáp án.
Đoàn người tản bộ trở về thuyền, đi dọc theo cầu thang mạn thuyền lên boong tàu.
Klein cáo từ họ rồi đi về phía khu vực khoang hạng hai.
Đột nhiên, lòng anh chợt động, anh lại mở linh thị.
Anh thấy vị sứ giả xương trắng khổng lồ kia xuất hiện ngay trước mặt, cầm một lá thư đưa xuống.
Bốp!
Klein đưa tay ra, vừa vặn đỡ lấy lá thư có vẻ hơi nặng.
Vị sứ giả xương trắng khổng lồ không dừng lại, trực tiếp tan rã thành một dòng suối, từng khúc xương rơi xuống boong tàu rồi biến mất không thấy tăm hơi, như thể không muốn ở lại đây thêm một giây nào.
Klein cầm chắc lá thư nhưng vẫn không vội cúi xuống xem, mà theo trực giác tâm linh, anh bất giác quay người lại, nhìn về phía cầu thang gỗ dẫn lên khoang hạng nhất.
Anh thấy hai chị em Donna và Denton đang mắt trợn tròn, miệng há hốc, như muốn hét lên vì cảnh tượng vừa thấy nhưng chưa kịp phát ra âm thanh thì sự việc đã kết thúc, vì thế lại nghi ngờ rằng mình vừa gặp ảo giác.
Trẻ con ăn thịt muối đặc chế của cảng Damir sẽ có năng lực linh thị nhất định trong thời gian ngắn... Klein khẽ nhíu mày, giống như lúc đi săn người cá, anh nâng tay trái lên, đặt ngón trỏ lên môi, ra hiệu cho hai đứa trẻ vị thành niên kia giữ im lặng.
Donna, cô bé có thân hình hơi cao gầy, vội đưa tay lên bịt miệng mình, vừa sợ hãi vừa kích động gật đầu, ra hiệu rằng mình đã hiểu.
Cô bé nhìn sang bên cạnh, phát hiện em trai mình vẫn còn giữ vẻ mặt ngơ ngác, liền vội kéo tay em trai đặt lên miệng nó.
Crivis và Cecil nhận thấy sự khác thường của chúng, bèn dừng bước và nhìn về phía Klein, nhưng không phát hiện ra điều gì.
Đối mặt với ánh nhìn của họ, Klein bình thản gật đầu rồi tiếp tục đi về phòng mình.
Một đồng vàng không biết từ lúc nào đã xuất hiện trong tay anh, nhảy múa lên xuống, lượn qua lượn lại, tựa như có sinh mệnh.
Keng!
Đồng vàng được tung lên rồi rơi xuống, mặt số ngửa lên trên, biểu thị sự phủ định.
Điều này có nghĩa là chuyện vừa rồi sẽ không gây nguy hiểm gì cho Klein.
Thật là, sứ giả bây giờ thật chẳng biết phép tắc gì cả, không giống như trước đây, sẽ vỗ vai, cúi người để nhắc nhở trước, hoặc trực tiếp biến khu vực xung quanh thành linh giới để người thường không nhìn thấy... Klein lẩm bẩm một mình, lấy chìa khóa ra mở cửa phòng.
Anh ngồi xuống chiếc giường thấp, thắp sáng nửa cây nến còn lại, rồi mở lá thư hồi âm của ngài Azcot.
Rút vật phẩm bên trong ra, thứ đầu tiên đập vào mắt anh là lá bài "Hoàng Đế Đen".
Nhìn gương mặt khó ưa trên lá bài, Klein bất giác thở phào nhẹ nhõm, trút bỏ được nỗi lo trong lòng.
Đề xuất Hiện Đại: Cô Ấy Chọn Ánh Trăng Sáng, Tôi Buông Tay Nhưng Cô Lại Không Chịu
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ