Thấy ngài "Kẻ Khờ" chỉ cười khẽ không nói, đám người "Chính nghĩa" Audrey đành phải thu hồi ánh mắt, không hỏi thêm nữa.
Đối với kiểu nhắc nhở mà không giải thích này, họ cũng không thấy có vấn đề gì. Những tồn tại ở cấp thần linh thường có thói quen tương tự, đôi khi, đó thậm chí không phải là nhắc nhở, mà là một lời gợi ý.
Trong mắt một nhân vật lớn như ngài "Kẻ Khờ", chỉ một cái tên đã là đủ. Việc chúng ta không thể lý giải là do tầng cấp chưa đủ, cần phải dụng tâm nghiền ngẫm và thử nghiệm thêm nữa... "Chính nghĩa" Audrey càng thêm mong chờ vào tình huống sau khi mình trở thành "Bác sĩ tâm lý".
"... Tôi nhớ trong tòa thần miếu gần như bỏ hoang kia có văn tự tương tự 'Hoa Hồng Cứu Rỗi'?" "Người Treo Ngược" Arges nghiêng đầu nhìn về phía "Mặt Trời".
Dereck không chút do dự gật đầu:
"Đúng vậy, ở một góc của bức bích họa, được viết bằng loại văn tự diễn hóa từ tiếng Người Khổng Lồ. Chúng tôi đã mất một khoảng thời gian mới giải mã được."
"Văn tự diễn hóa từ tiếng Người Khổng Lồ..." "Người Treo Ngược" Arges lần trước không để ý đến chi tiết này, nhưng giờ lại không thể không có liên tưởng.
Đứa bé Jack kia có lẽ đã đi qua biển Sunia... văn tự diễn hóa từ tiếng Người Khổng Lồ... Arges cân nhắc rồi đưa ra thỉnh cầu, hiển thị một hàng chữ.
Hàng chữ này có nguồn gốc từ tiếng Fossack cổ, loại văn tự của các quốc gia ở Bắc Lục địa, thú vị là nó cũng có nghĩa là:
"Hoa Hồng Cứu Rỗi."
"Mặt Trời" Dereck cẩn thận quan sát, nhất thời có chút ngạc nhiên:
"Rất giống, chỉ có cách viết ở cuối từ là không hoàn toàn giống nhau."
"Ngài 'Người Treo Ngược', đây là văn tự ở chỗ các ngài sao?"
Nói xong, Dereck tái hiện lại từ ngữ trên bức bích họa.
"Đúng vậy," Arges đưa ra câu trả lời khẳng định. "Bản thân ngôn ngữ này cũng có quá trình diễn biến, loại mà các cậu phát hiện hẳn thuộc về một dạng thức sơ khai hơn."
Trong giới ngôn ngữ học, dạng tiếng Fossack cổ này được xem là đặc trưng của Đế quốc Solomon... Học giả lịch sử Klein thầm đưa ra đáp án chính xác nhất trong lòng.
"Người Treo Ngược" Arges dừng lại một chút rồi nói:
"Nội dung của bức bích họa tương ứng là gì?"
"Tôi không phụ trách khu vực đó, trước khi xuất phát cũng không nhìn kỹ..." "Mặt Trời" Dereck có chút xấu hổ.
Arges vẻ mặt không đổi, gật đầu:
"Tìm cơ hội tìm hiểu đi, phương diện này có lẽ cất giấu điểm mấu chốt."
"Vâng!" Dereck càng cảm thấy sự việc cũng không tồi tệ như mình nghĩ.
Thấy cậu đã thả lỏng hơn nhiều, "Chính nghĩa" Audrey có chút tò mò, có chút nghi hoặc hỏi:
"Ngài 'Người Treo Ngược', nếu đứa bé tên Jack kia thật sự là 'Kẻ lắng nghe' mà ngài miêu tả, tại sao nó có thể giao tiếp với nhóm người 'Mặt Trời'?"
Trải qua chuyện đối chiếu từ "Hoa Hồng Cứu Rỗi", cô hoàn toàn xác định ngôn ngữ mà Thành Bạc Trắng sử dụng khác với tiếng Ruen, cũng như ngôn ngữ thông dụng ở toàn bộ các quốc gia Nam và Bắc Lục địa.
Mà ở trên sương xám, mọi người có thể giao lưu với nhau một cách cực kỳ thoải mái, không hề có rào cản, tất cả là nhờ vào sức mạnh của ngài "Kẻ Khờ"... Audrey thầm ca ngợi trong lòng.
"Người Treo Ngược" Arges nhìn cô một cái, ha ha cười nói:
"Tiểu thư 'Chính nghĩa', cô chưa từng trải qua sự kiện siêu phàm nào sao?"
"Jack đã biến thành một con quái vật khủng bố như vậy, còn có gì không thể thay đổi? Tin tôi đi, đôi khi, việc học được một ngôn ngữ mới lại dễ dàng đến không ngờ, chỉ là chuyện của một hai giây thôi."
... Audrey chớp chớp mắt, cảm thấy mình lại để lộ ra vấn đề thiếu kinh nghiệm và kiến thức trong lĩnh vực thần bí.
Chuyện này đến đây là kết thúc, buổi tụ hội Tarot bắt đầu tiến hành theo các bước bình thường. "Chính nghĩa" Audrey nhìn về phía trên cùng bàn dài bằng đồng xanh, nói:
"Thưa ngài Kẻ Khờ, lần này lại có ba trang nhật ký Russell, tôi còn thiếu bảy trang nữa."
Nghe vậy, "Ma Thuật Sư" Fors cũng vội nói:
"Thưa ngài Kẻ Khờ, tôi cũng đã nhận được hồi âm, lần sau sẽ có nhật ký Russell mới."
"Tốt lắm." Klein cười khẽ lên tiếng.
"Mặt Trời" Dereck ở bên cạnh đột nhiên cảm thấy xấu hổ, vì bận tham gia tiểu đội thăm dò nên tuần trước cậu không có thời gian đến thư viện lật xem tư liệu, ghi nhớ các chi tiết lịch sử.
Sau quy trình đơn giản, Klein cầm lấy ba trang nhật ký được hiển thị ra, tràn trề mong đợi bắt đầu đọc:
"Ngày 8 tháng 8, lần đầu tiên được mời tiến vào cung White Maple, tham gia vũ hội do Quốc vương bệ hạ tổ chức.
"Quý tộc ở đây đúng là xa xỉ vãi chưởng, đồ ăn thì toàn theo đuổi mấy thứ mới lạ, nào là thiên nga quay, nào là dương vật dê...
"Không thể không nói, ban đầu mình cũng rất kinh ngạc, quý tộc ở thế giới này, à không, phải nói là chỉ giới quý tộc thôi, cực kỳ ưa sạch sẽ, tắm rửa thường xuyên, giấy vệ sinh cũng đã có hình thức sơ khai, hoàn toàn khác với quý tộc thời Trung Cổ trên Trái Đất.
"Mình vốn tưởng rằng đây là ảnh hưởng đến từ việc có Chân Thần tồn tại, nhưng sau đó có người nói cho mình biết, đây là sự cải tiến bắt buộc do một mối đe dọa nào đó. Người phi phàm ở một Danh sách nào đó có thể lợi dụng thói quen ở bẩn để truyền bá ôn dịch, cũng không biết là thuộc Con đường nào, Danh sách nào nữa.
"Ý nghĩ đầu tiên của mình lúc ấy là, đám quý tộc này bị úng não à? Nếu sợ ôn dịch lây lan, tại sao không xử lý những con đường ngập ngụa nước bẩn, tại sao không xây dựng hệ thống cống thoát nước hoàn thiện, tại sao không cải tạo khu ổ chuột?
"Cùng sống trong một thành phố, bên kia có ôn dịch, chẳng lẽ bên này có thể bình an vô sự sao?
"Ừm, trong trường hợp nguồn nước, thực phẩm, và các nhóm người được cách ly hoàn toàn hoặc chỉ lưu động một chiều, có lẽ thật sự có thể bình an vô sự...
"Nhưng mà, có những loại ôn dịch có thể lây lan qua không khí! Chờ mình ngồi lên địa vị cao, nhất định phải thúc đẩy việc xây dựng đô thị và vệ sinh môi trường, dù không xét đến ôn dịch, sống trong một thành phố hôi thối như vậy cũng chẳng dễ chịu chút nào!
"Đúng rồi, tối nay mình được Quốc vương bệ hạ triệu kiến.
"Mình đã nghĩ, bản thân đến từ Trái Đất, được hưởng nền giáo dục bình đẳng nên sẽ không kiêu ngạo cũng chẳng tự ti, sẽ giữ được vẻ lạnh nhạt và trấn định. Nhưng trên thực tế, mình vẫn rất căng thẳng, rất kích động, bất giác đã cong lưng, cúi đầu. Đương nhiên, mình biết về mặt nhân cách, mình và Quốc vương là ngang hàng...
"Đây chính là sức quyến rũ của quyền thế!"
Tuy cả một trang đều là chuyện thường ngày, nhưng Đại đế vẫn thành công chọc cười mình... Ông ta cũng là người có lý tưởng... Nói cho cùng, dù sinh ra ở xã hội hiện đại, khi đối mặt với người ở địa vị cao, đối mặt với người có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của mình, vẫn sẽ có cảm giác sợ hãi và muốn lấy lòng... Khóe miệng Klein nhếch lên, tâm tình thoải mái đi không ít.
Anh lật đến trang thứ hai, tiếp tục đọc:
"Ngày 11 tháng 11, sắp tấn thăng Danh sách 4, sắp trở thành Bán Thần.
"Sau lần này, chỉ cần không mất khống chế, tầng cấp sinh mệnh của mình sẽ có một bước nhảy vọt về chất, không còn là sinh vật có tuổi thọ ngắn ngủi nữa. Đương nhiên, những Con đường khác nhau, những Danh sách khác nhau sẽ có trạng thái khác nhau.
"Mình phải đối mặt với hai lựa chọn, một là 'Thuật Sĩ Luyện Kim' của Con đường 'Kẻ Thông Thức', hai là 'Học Giả Thần Bí' của Con đường 'Kẻ Nhìn Trộm Bí Mật'. Cuối cùng mình vẫn không thay đổi Con đường, bởi vì 'Hiền Giả Ẩn Nấp' là một tồn tại rất nguy hiểm. Tuy nhiên, mình vẫn luôn hoài nghi hắn không phải thần linh chân chính, có lẽ cấp bậc sẽ thấp hơn một chút.
"Sau khi trở thành 'Thuật Sĩ Luyện Kim', mình có thể chế tạo ra những vật phẩm được rót vào 'linh hồn', ban cho chúng một sự sống nhất định. Đây là một loại cảm giác như đấng tạo hóa, chắc chắn sẽ cực kỳ, cực kỳ ngầu. Đây cũng là lý do mình tiếp tục chọn Con đường phi phàm này.
"Sau khi thu được đặc tính phi phàm của Danh sách này, mình hẳn có thể hoàn thành nhiều ý tưởng hơn nữa. Một ngày nào đó, trên thế giới này sẽ lưu truyền câu nói 'Không phải chúng ta không cố gắng, mà là bị ép lên đến đỉnh cao', đó mới chính là đỉnh cao theo ý nghĩa chân chính!
"Vấn đề duy nhất là, nghi thức tương ứng của 'Thuật Sĩ Luyện Kim' sẽ hút cạn toàn bộ sinh mệnh lực trong một khu vực nhất định, đất đai sẽ hóa thành đất chết, hồ nước sẽ khô cạn... Điều này chẳng khác gì nghi thức hiến tế của tà giáo...
"Mình vẫn luôn cảm thấy, hệ thống ma dược và Danh sách này có quá nhiều góc khuất u ám và điên cuồng, đôi khi còn tà dị đến mức khiến người ta tuyệt vọng."
Đại đế cũng có cảm nhận tương tự... Đọc đến đây, Klein không nhịn được mà cảm thán một tiếng.
Đôi khi, anh cũng cảm thấy bối cảnh của thế giới này là một màu xám đen và điên cuồng.
Nào là đặc tính phi phàm bất diệt và định luật bảo toàn, nào là hiệu ứng tụ hợp của Con đường, nào là các Danh sách tương tự có thể trao đổi cho nhau, tất cả đều sẽ dẫn đến những diễn biến theo chiều hướng tàn nhẫn.
Danh sách "Thuật Sĩ Luyện Kim" này thật thú vị, luyện thành sinh mệnh vừa nghe đã biết là một lĩnh vực cấm kỵ và tiếp cận với thần linh... Không biết trước khi Đại đế bị ám sát, ông ta có leo lên đến đỉnh cao hay không... Chắc là không... Suy nghĩ của Klein nhất thời có chút lan man.
Anh vô cùng tò mò về nghi thức để trở thành Danh sách cao, trở thành Bán Thần, đáng tiếc là Russell không kể chi tiết, dù sao đây cũng là nhật ký, không phải bút ký.
"Học Giả Thần Bí" của Danh sách 4 "Kẻ Nhìn Trộm Bí Mật" nghe cũng rất tuyệt... Klein lật trang nhật ký thứ hai, để trang thứ ba hiện ra trước mắt:
"Ngày 23 tháng 4, đám quý tộc này thật sự quá loạn! Mình còn tưởng phu nhân Karen nhìn trúng nội hàm của mình nên mới lên giường với mình. Ai ngờ, chồng của cô ta, Bá tước Champagne, thế mà lại rình mò ở phòng bên cạnh, thậm chí còn tỏ ra rất hưng phấn, mẹ kiếp, hắn còn muốn chơi cả mình!
"Thật xin lỗi, mình thật sự không chấp nhận nổi, chỉ có thể đá hắn ra khỏi phòng.
"So với cả nhà bọn họ, mình đúng là một đứa trẻ thuần khiết!"
... Klein nhất thời không nói nên lời, chỉ cảm thấy đời sống cá nhân của Đại đế Russell thật sự rất đặc sắc, mà rất nhiều quý tộc Intis cũng thật quái dị.
Biết đâu có quý tộc nào đó thích tìm của lạ, tìm đến một con khỉ đầu chó nào đó, vậy thì một loại bệnh tật nào đó có lẽ sẽ ra đời... Klein chậc chậc lưỡi cảm thán rồi đưa mắt xuống dưới:
"Ngày 25 tháng 4, tu thân dưỡng tính, đi hồ thiên nga câu cá, hy vọng một ngày nào đó có thể câu được một nàng tiên cá từ biển trở về.
"Ài, gần đây có chút sa đọa, mình phải vực dậy tinh thần để phát minh ra nhiều thứ hơn nữa, không thể để lại khoảng trống! Đã xuyên không một chuyến, vậy thì phải để lại dấu ấn của mình lên thời đại này!"
... Đại đế, ngài cứ sa đọa như vậy có khi lại tốt hơn... Khóe miệng Klein hơi co giật, không muốn bình luận gì thêm.
Tiếp theo, anh bình tâm tĩnh khí nhìn về phía cuối cùng của tờ nhật ký:
"Ngày 26 tháng 4, Charles Latour đến nhà, mình cố ý tìm cơ hội hỏi một câu, thế nào là kỳ tích?
"Ông ta hỏi lại mình, cậu cảm thấy thế nào?
"Mình cảm thấy? Kỳ tích trong lòng mình chỉ có một loại, đó chính là kỳ quan văn minh! Ví dụ như, cung điện khổng lồ Dusk của Đế quốc Fossack, nơi Vua Người Khổng Lồ Olmir từng ở.
"Cuối cùng, Charles Latour cũng đưa ra câu trả lời trực tiếp.
"Ông ta nói: Thế nào là kỳ tích?
"Chết mà sống lại, đó chính là kỳ tích!"
Đề xuất Hiện Đại: Giá Lạnh Thấm Đẫm Áo
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ