Khu Tây, số 2 Đại lộ Quốc Vương, Bảo tàng Vương quốc.
Tuy không phải cuối tuần nhưng lúc Klein đến, trước cửa đã xếp một hàng dài.
Dựa theo những gì báo chí và tạp chí miêu tả, hắn biết phương thức giải trí của giai cấp trung lưu ở thế giới này khá ít ỏi. Ngoài đọc báo, đọc tiểu thuyết, nghe opera, chơi tennis và banh tường, thưởng thức các loại kịch, tổ chức hoặc tham gia yến tiệc, vũ hội, thì chỉ còn lại ba hoạt động là đi công viên, xem triển lãm và du ngoạn. Hơn nữa, do ảnh hưởng của Đại đế Russell, kỳ nghỉ đông đã trở thành một hiện tượng khá phổ biến trong tầng lớp này.
9 giờ đúng, Klein đội mũ dạ lụa, tay cầm ba toong màu đen, mặc bộ vest đuôi tôm, cầm vé vào cửa, đi theo dòng người, từng bước tiến vào bảo tàng.
Bên trong được chia thành nhiều luồng, mỗi hướng dẫn viên dẫn một nhóm du khách đi theo những lối riêng.
Klein cùng mấy chục người đi theo một cô gái có dung mạo ưa nhìn, nghe cô giới thiệu về cuộc đời của Russell.
Đối với Klein, một bán học giả Lịch sử, điều này chẳng có ý nghĩa gì, thế nên hắn nhàm chán kiểm tra lại vị trí ví tiền của mình.
Bởi vì tài sản tăng vọt, đạt tới 952 bảng, chỉ cách mốc 1000 bảng một bước chân, ví da của hắn không chứa nổi nhiều tiền mặt đến thế. Hắn chỉ có thể chọn mang theo một phần, số còn lại vì lo lắng không an toàn khi để ở nhà nên Klein đã đặt cả lên không gian sương xám.
Đi một lúc, họ tiến vào gian triển lãm đầu tiên, cô hướng dẫn viên cất giọng đầy hứng khởi:
"Thưa các vị, đây đều là những vật dụng sinh hoạt thường ngày của Đại đế Russell."
"Mọi người xem, đó là chiếc chăn lông thiên nga của ngài, đó là bộ dụng cụ bằng thủy tinh nạm vàng mà ngài dùng để uống rượu vang."
"Kia là chiếc bồn cầu tự hoại mà ngài từng sử dụng, chiếc bồn cầu tự hoại đúng nghĩa đầu tiên."
...
Ngay cả bồn cầu đã dùng qua cũng đem ra triển lãm sao? Klein bỗng cảm thấy có chút đồng cảm với Russell.
Sau đó, hắn nhìn chiếc bồn cầu tự hoại phía sau tấm kính, phát hiện nó đang lóe lên ánh vàng rực rỡ, bề mặt của nó dường như được dát một lớp vàng lá và điêu khắc nhiều hoa văn phức tạp đầy tính nghệ thuật.
Đúng là xa xỉ thật... Klein không còn đồng cảm với Russell nữa.
Ngay cạnh chiếc bồn cầu là trang phục thường ngày của Russell, bao gồm cả những chiếc áo sơ mi có cổ và tay áo được trang trí viền ren.
Có thể thấy, cô hướng dẫn viên này khá tán thưởng văn hóa trang phục của Intis.
Sau "Phòng triển lãm vật dụng hàng ngày" là những bản thảo của các văn kiện quan trọng mà Russell đã ban hành, bao gồm cả văn vật lịch sử có giá trị to lớn như “Luật Dân sự”.
Đúng lúc này, cô hướng dẫn viên chỉ vào một tủ trưng bày và nói:
"Đây là một quyển bút ký mà Đại đế Russell để lại, bên trên sử dụng những ký hiệu thần bí độc đáo do chính ngài sáng tạo, đến nay vẫn chưa ai giải mã được. Các nhà sử học và khảo cổ học đều cho rằng, quyển bút ký này ghi lại bí mật mà Đại đế Russell không muốn cho ai biết nhất."
"Là một người lãng mạn, tôi cũng có suy đoán của riêng mình, có lẽ đây là những ký hiệu mà Đại đế Russell đã ước định với người phụ nữ ngài yêu nhất. Họ dùng chúng để trao đổi thư từ, nhưng lại vĩnh viễn không thể thực sự ở bên nhau."
Cô rất thích hợp đi viết tiểu thuyết... Khóe miệng Klein giật giật, tầm mắt thuận thế chuyển hướng sang quyển bút ký đang mở trong tủ trưng bày. Trên đó là thứ tiếng Trung giản thể mà hắn quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn:
“Ngày 3 tháng 6, mẹ kiếp, ăn đồ ăn ở đây đến táo bón luôn rồi!”
“Ngày 17 tháng 3, mấy bà phu nhân ở Intis ai cũng thoáng thế à? Rốt cuộc là mình chơi họ, hay họ chơi mình đây? Cứ thấy là lạ thế nào ấy.”
“Ngày 22 tháng 3, đến lúc chọn tín ngưỡng rồi, một bên là Giáo hội Mặt Trời Vĩnh Hằng, một bên là Giáo hội Thợ Thủ Công.”
“Lựa chọn của mình không hề nghi ngờ, ca ngợi Người, hỡi Thần Vạn Năng!”
“Một ngày nào đó, mình sẽ khiến Giáo hội Thợ Thủ Công đổi tên thành Thần Giáo Máy Móc.”
... Đúng là lãng mạn thật... Lãng mạn đến mức táo bón luôn... Đây là nhật ký thời kỳ đầu mới xuyên không của Đại đế Russell, chẳng có chút thông tin giá trị nào... Ông ta còn “đen tối” hơn cả mình... Klein thu hồi ánh mắt, tặc lưỡi vài tiếng.
Đương nhiên, hắn chỉ thấy được hai trang đang mở, còn lại nội dung gì thì không thể biết được.
Không biết hệ thống canh gác ở đây thế nào, liệu có cơ hội lẻn vào lật xem một lần không... Klein nhìn quanh bốn phía, phát hiện nhân viên an ninh bên ngoài khá đông.
Có lẽ còn có người phi phàm của Giáo hội Thần Hơi Nước và Máy Móc... Hắn thầm nghĩ, rồi đi theo cô hướng dẫn viên, hòa vào đám đông tiến vào gian triển lãm tiếp theo, nơi có tên là "Sự ấm áp của Russell".
"Đây là bức thư tình đầu tiên Đại đế Russell viết, đây là bài thơ tình đầu tiên ngài sáng tác, ‘Khi em già đi’..." Cô hướng dẫn viên mắt sáng rực, chỉ vào bản thảo trong tủ trưng bày.
Vô sỉ! William Butler Yeats chắc phải đội mồ sống dậy mất! Klein không khỏi thầm oán trong lòng.
"Đây là chiếc vòng tay do chính ngài chế tác... Đây là bản thảo tiểu thuyết ngài viết..." Cô hướng dẫn viên tiếp tục giới thiệu với giọng điệu cực kỳ sùng bái.
... Klein cố gắng không để vẻ mặt mình có bất kỳ biến hóa nào.
Đương nhiên, hắn cũng tin rằng Đại đế Russell với con đường phi phàm "Thợ thủ công" chắc chắn có năng lực rất mạnh về phương diện này.
"Đây là sách giáo khoa giáo dục cơ sở mà ngài cải tiến để giáo dục nữ giới, mỗi một từ đều có hình minh họa tương ứng... Đây là trò chơi nhỏ mà ngài phát minh cho các con mình, tương tự như cờ vua Intis, nhưng không hiểu sao lại không được lưu truyền rộng rãi... Đây là món đồ chơi xếp hình bằng gỗ ngài phát minh, cũng là cho các con mình..." Giọng cô hướng dẫn viên bất giác trở nên dịu dàng hơn.
Đây không phải là cờ vua sao... Hơn nữa, Lego mà biết chuyện này chắc phải tìm ông đòi phí bản quyền mất! Klein chỉ có thể nhếch mép để che giấu cảm xúc của mình.
Hắn liếc mắt một cái, phát hiện một cô gái cao khoảng 1m7 đang đứng trước tủ trưng bày này.
Cô gái có mái tóc màu nâu dài đến hông, tỷ lệ cơ thể rất chuẩn, không mập cũng không gầy.
Cô mặc chiếc váy dài màu vàng đầy nữ tính, nhưng lại đội một chiếc mũ mềm màu đen có phần chững chạc, phủ một lớp voan mỏng che khuất gương mặt.
Cô đứng trước tủ trưng bày, cứ nhìn mãi những vật phẩm bên trong, đứng rất lâu không rời đi.
Đến khi đám người Klein đi theo hướng dẫn viên sang gian triển lãm sau, cô vẫn không thay đổi tư thế.
Qua thêm vài gian triển lãm, cô hướng dẫn viên chỉ về phía trước nói:
"Tiếp theo mọi người sẽ thấy là thư phòng của Đại đế Russell đã được phục dựng lại nguyên trạng."
"Đương nhiên, chỉ là một phần trong đó thôi."
Trong lúc nói chuyện, đám người Klein tiến vào gian triển lãm, không gian trước mắt bỗng trở nên thoáng đãng.
Nơi này gần như biến thành một thư viện, bốn phía là từng hàng giá sách cao tới tầng hai. Bên dưới chúng có thang, ở giữa có lối đi, tạo thành một thiên đường sách ba chiều.
"Có thể tưởng tượng, chủ nhân của nơi này đã từng men theo những chiếc thang này, tìm kiếm cuốn sách mình muốn đọc..." Người hướng dẫn viên miêu tả một khung cảnh sống động.
Không, Russell chắc chắn sẽ để người hầu đi tìm chứ không phải bản thân ông ta... Klein lặng lẽ phản bác.
Giữa các giá sách có một cái bàn, ghế dựa, đèn bằng đồng thau và một số vật dụng khác. Tất cả đều được đặt trong lồng kính, không tiếp xúc với bên ngoài.
Klein liếc mắt một cái, liền phát hiện một xấp bản thảo có giấy đã ố vàng.
Xấp bản thảo đó không được mở ra, khiến người ta chỉ có thể nhìn thấy nội dung trang đầu.
Trên đó miêu tả một vật phẩm hình chữ nhật, có thuyết minh chi tiết:
"Đây là một ứng dụng thu nhỏ di động của máy điện báo, có thể thông qua nó kết nối với người đang giữ vật phẩm tương tự, thu phát tin tức muốn trao đổi, thậm chí là trò chuyện trực tiếp."
"Cái này cần định vị rất tốt, tôi nhận thấy chúng ta có thể mạnh dạn hướng tầm mắt lên bầu trời, nơi đó không có trở ngại, có thể truyền tín hiệu rất tốt."
...
Đại đế, ngài ngay cả điện thoại di động cũng không tha... Klein không nhịn được đưa tay che mặt.
Lúc này, người hướng dẫn giới thiệu về xấp bản thảo đó:
"... Chúng ghi lại những ý tưởng kỳ diệu của Đại đế Russell, ghi lại những phát minh mà ngài chưa kịp hiện thực hóa, ghi lại hào quang của nền văn minh nhân loại!"
Klein không nghe những lời tâng bốc này, tùy ý xem xét những thứ khác.
Bỗng nhiên, hắn phát hiện trong một cuốn sách bìa cứng trên bàn có một thẻ đánh dấu trang.
Phần thẻ lộ ra bên ngoài có nét vẽ trông như một đứa trẻ vẽ nguệch ngoạc.
Đại đế Russell cũng không am hiểu hội họa... Klein vừa thầm chế nhạo một câu, đột nhiên nhớ ra một chuyện:
Russell từng ngụy trang một tấm “Thẻ Báng Bổ” thành thẻ đánh dấu trang, kẹp vào trong một cuốn sách nào đó!
Lẽ nào là tấm này? Klein không để lộ dấu vết, cẩn thận quan sát vài giây nhưng không phát hiện ra manh mối gì.
Cũng phải, Đại đế từng nói “Thẻ Báng Bổ” có khả năng chống lại bói toán và tiên tri, trong tình huống bình thường, căn bản không thể phát hiện ra sự đặc biệt của nó... Nếu có thể nhận ra dễ dàng như vậy, Giáo hội Thần Hơi Nước và Máy Móc chắc chắn đã lấy nó đi từ sớm... Klein dời tầm mắt, đánh giá những cuốn sách khác, phát hiện không ít sách có kẹp thẻ đánh dấu trang, mà hình dạng và cấu tạo của chúng đều không giống nhau.
Hắn trầm ngâm một chút, dùng năng lực “Tên Hề” để kiểm soát cơ mặt, tò mò hỏi:
"Đây đều là những cuốn sách mà Đại đế Russell đã đọc qua sao?"
"Thật xin lỗi, ý tôi là, đây đều là bản gốc sao?"
Cô hướng dẫn viên gật đầu khẳng định:
"Đúng vậy, đây đều là những vật phẩm trong thư phòng của Đại đế Russell lúc trước, bao gồm sách báo, bản thảo, thẻ đánh dấu trang, đèn, lọ mực, vân vân... Tuy nhiên, rất nhiều thứ đã bị phá hủy trong vài cuộc xung đột."
Klein khẽ gật đầu, lại xem kỹ những tấm thẻ đánh dấu trang.
Russell từng đề cập trong nhật ký, ông ta sẽ kẹp “Thẻ Báng Bổ” vào một cuốn sách rất có giá trị, để người ta không thể ngờ rằng thứ giá trị nhất trong cuốn sách đó thực ra lại là một chiếc thẻ đánh dấu trang không mấy bắt mắt... Ừm, sách nào mới là rất có giá trị đây? Klein nhớ lại các chi tiết trong nhật ký để tiến hành loại trừ.
“Thời Đại Huy Hoàng”, không giống...
“Lịch Sử Vương Quốc Intis”, không giống...
“Địa Lý Bắc Lục Địa”, cái này có khả năng, nhưng không cao...
“Nguyên Lý Cải Tiến Máy Hơi Nước”, cũng giống như cái trên...
Klein lướt qua từng cuốn một, ánh mắt bỗng nhiên dừng lại trên xấp bản thảo đã nhìn thấy lúc đầu.
Nơi đó ghi lại các vật phẩm từ Trái Đất mà Russell muốn phát minh nhưng không có điều kiện để thực hiện.
Nơi đó cũng có một tấm thẻ đánh dấu trang, bên trên vẽ hình dáng của Russell trong trang phục hoàng đế.
Đề xuất Cổ Đại: Tuyển Tập Đoản Thiên Tạp Chí
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ