Trong phòng trực bên ngoài cửa Chianese, nằm sâu dưới lòng đất của giáo đường Thánh Selina.
Leonard Mitchell ngả người ra chiếc ghế tựa, hai chân gác lên mép bàn, đôi mắt trống rỗng không chút tiêu cự.
Dù đã được chữa trị bằng nghi thức ma pháp, sắc mặt anh ta vẫn vô cùng tệ, hệt như một người bệnh nặng chưa có dấu hiệu thuyên giảm.
Giờ phút này, các cường giả mà Thánh Đường phái tới đang bố trí lại phong ấn phía sau cửa Chianese. Vì tro cốt Thánh Selina bị đánh cắp, bọn họ bắt đầu nảy sinh mâu thuẫn. Có người hy vọng dùng thánh vật mới để bù đắp sức mạnh bị khuyết thiếu, cũng có kẻ cho rằng không cần phiền toái như vậy, dù sao đối với toàn bộ giáo hội Nữ Thần Đêm Tối, thánh vật là thứ cực kỳ hiếm có. Ý kiến của bọn họ là giảm địa vị của tiểu đội Kẻ Gác Đêm ở thành phố Tingen xuống, dời những vật phẩm có đặc tính sống hoặc khó phong ấn về giáo đường Ninh Tĩnh hoặc giáo khu Backlund, chỉ để lại một bộ phận dễ trông coi.
Bọn họ định gửi điện tín thỉnh cầu Giáo hoàng triệu tập cuộc họp, để các Tổng giám mục và chấp sự cấp cao bỏ phiếu quyết định.
Đối với cuộc tranh luận này, Leonard hoàn toàn không có chút cảm nhận gì. Anh ta cảm thấy bản thân dường như đã biến thành một xác sống, không đau đớn, không bi thương, không kích động, không hưng phấn, chỉ còn lại sự chết lặng khác thường. Anh ta thậm chí không muốn đối mặt với ai, chỉ muốn một mình co ro trong góc tối.
Thi thoảng, anh ta lại có chút nghi ngờ, đó là vì sao "hung thủ" chỉ lấy đi đặc tính phi phàm của Klein mà lại để lại đặc tính phi phàm của đội trưởng Dunn Smith.
Cộp, cộp, cộp. Tiếng bước chân vang vọng trong hành lang, Syja Tron, với cánh tay phải quấn băng vải trắng, xuất hiện ở cửa phòng trực.
Khi đám người Dunn bao vây tấn công Megos hòng giải cứu thành phố Tingen, cô đang cùng Người Canh Giữ trong cửa Chianese đối kháng với một bộ phận vật phong ấn. Nếu không phải thành viên của Kẻ Trừng Phạt và Trái Tim Máy Móc đến kịp lúc, nếu không phải viện binh mà Thánh Đường phái tới cuối cùng cũng đến nơi, có lẽ cô cũng đã mất mạng ở đây rồi.
Nhưng dẫu vậy, vị Người Canh Giữ già nua kia cũng không thể trụ tới phút cuối, ông đã hy sinh ngay tại vị trí của mình.
"Leonard, tôi phát hiện trong phòng của đội trưởng còn một bức điện tín chưa giải mã, hẳn là Thánh Đường gửi tới lúc trước." Syja Tron lên tiếng.
Đôi mắt xanh biếc của Leonard chớp chớp, toàn thân như sống lại. Anh mang máng nhớ rằng lúc trước quả thực có nghe thấy tiếng báo điện tín, nhưng tình hình chiến đấu quá căng thẳng, anh ta và Klein không có tâm tư để ý tới.
"Nội dung là gì?" Leonard phát hiện giọng mình khô khốc lạ thường.
Syja Tron trả lời không chút do dự:
"Cẩn thận Ince Zangwill, cẩn thận vật phong ấn 0-08."
"Ince Zangwill, Tổng giám mục đã phản bội và bỏ trốn, thất bại trong việc thăng cấp lên 'Người Giữ Cưa'... Vật phong ấn 0-08, một chiếc bút lông chim trông rất bình thường..." Leonard ngơ ngác lẩm bẩm những gì mình nhớ được, rồi chợt nghiêng tai lắng nghe.
Anh ta đột nhiên nheo mắt lại, vẻ suy sụp và uể oải trên người lập tức tan biến không một dấu vết.
"Hóa ra là vậy..." Leonard bỏ chân xuống khỏi bàn, trong đôi mắt xanh biếc dường như có ngọn lửa hừng hực bốc cháy.
Anh ta nhìn Syja Tron và nói:
"Tôi định xin gia nhập 'Găng Tay Đỏ'."
'Găng Tay Đỏ' là danh xưng cho một đội ngũ tinh nhuệ trong hàng ngũ Kẻ Gác Đêm. Thông thường, các tiểu đội Kẻ Gác Đêm đều đóng quân tại địa phương, có khu vực quản lý riêng, không được phép và cũng không thể rời khỏi khu vực để truy bắt tội phạm. Trong khi đó, một số kẻ tà ác lại chuyên hoạt động theo kiểu bắn một phát rồi đổi chỗ khác, gây ra không ít phiền toái.
Vì thế, giáo hội Nữ Thần Đêm Tối đã đặc biệt thành lập "Găng Tay Đỏ" trong Kẻ Gác Đêm. Bọn họ là những người tinh nhuệ được tuyển chọn nghiêm ngặt, thậm chí còn nắm giữ một phần thánh vật. Nhiệm vụ của họ là tiếp viện cho các tiểu đội Kẻ Gác Đêm khi có tín hiệu, đồng thời được phép truy lùng và vây bắt những kẻ tà ác mà họ nhắm tới mà không bị bất cứ hạn chế nào.
Trong một số giới, họ còn được gọi là "Kẻ Truy Lùng Dấu Vết" và "Chó Săn".
"'Găng Tay Đỏ'? Nhưng yêu cầu thấp nhất của họ là danh sách 7... Vả lại, những hiểm nguy mà 'Găng Tay Đỏ' phải đối mặt cao hơn gấp mấy lần so với tiểu đội Kẻ Gác Đêm thông thường." Syja Tron nói với chút nghi hoặc xen lẫn lo lắng.
Leonard nở một nụ cười lạnh lùng: "Tôi sắp thăng cấp rồi."
Đôi mắt anh ta trở nên lạnh lẽo, anh ta nghiến răng lẩm bẩm: "Tôi muốn báo thù!"
Ince Zangwill, tốt nhất mày hãy sống cho tới lúc tao mạnh lên!
"Được rồi..." Syja dường như đoán được ý nghĩ của Leonard, bèn thở dài: "Thành viên của đội chúng ta sẽ có quá nửa, thậm chí phần lớn sẽ là những gương mặt mới. Dù là tiểu đội Kẻ Gác Đêm, sự thê thảm thế này cũng rất hiếm thấy..."
Đôi mắt Leonard tối sầm lại, anh ta cắn răng nói: "Xử lý xong thi thể chưa?"
"Rồi." Syja gật đầu nhẹ đến mức gần như không thể nhìn ra.
Leonard đột nhiên cất bước ra cửa:
"Tôi đi thông báo cho người nhà của họ."
Tôi đi đối mặt với cảnh tượng mà tôi không muốn đối mặt nhất.
Tôi đi...
...
Trong căn nhà số 2 phố Hoa Thủy Tiên, Melissa ngồi trên chiếc ghế sô pha đơn, lật đi lật lại ba tấm vé trong tay, săm soi từng dòng chữ, cùng với ngày và số ghế đã in sẵn.
Benson ngồi bên cạnh cô với dáng vẻ vô cùng thả lỏng, mỉm cười nhìn cô em gái đang chăm chú.
Bỗng nhiên, cả hai nghe thấy tiếng chuông cửa được kéo, vang lên từng tiếng coong coong, coong coong.
Melissa nhìn cô hầu gái Bella đang bận rộn trong bếp, bèn tiện tay cầm ba tấm vé, đứng dậy đi ra cửa với vẻ nghi hoặc.
Mái tóc cô trông đen bóng hơn trước rất nhiều, khuôn mặt không còn gầy gò mà đã hồng hào, đôi mắt cũng sáng và có thần hơn.
Cô vặn nắm đấm rồi mở cửa.
Melissa hơi sững người, bởi vì cô không nhận ra người tới là ai.
Đó là một người đàn ông trẻ tuổi có mái tóc đen và đôi mắt xanh biếc, trông khá đẹp trai, nhưng sắc mặt lại tái nhợt khác thường. Trong đôi mắt anh ta chất chứa nỗi buồn sâu đậm.
"Xin hỏi anh là?" Melissa ngơ ngác hỏi.
Leonard đặc biệt khoác một bộ âu phục màu đen bên ngoài áo sơ mi, nghe Melissa hỏi vậy thì khàn giọng trả lời:
"Tôi là đồng nghiệp của Klein, anh trai cô."
Trái tim Melissa đột nhiên thắt lại, cô theo bản năng liếc nhìn ra sau lưng Leonard, nhưng không thấy ai cả.
Cô chợt run rẩy hỏi: "Klein đâu rồi?"
Leonard nhắm chặt mắt, hít một hơi thật sâu rồi nói:
"Xin lỗi, anh trai Klein của cô vì cứu một số người, đã hy sinh trong tay một tên tội phạm hung ác. Anh ấy là một anh hùng, một vị anh hùng chân chính."
Melissa lập tức trợn to mắt, cơ thể khẽ lảo đảo, bàn tay buông thõng, khiến ba tấm vé trong tay rơi xuống đất.
Mặt chính của chúng ngửa lên, hiện ra tên của vở kịch "Bá tước trở về".
...
Trong phòng khách nhà Moretti, Leonard gần như không dám nhìn thẳng vào Melissa và Benson.
Nhưng trong đầu hắn không ngừng hiện lên hình ảnh của họ lúc này:
Cô gái tràn đầy sức sống thanh xuân đang mở to mắt, không nói được lời nào. Đôi mắt cô vô hồn, lặng yên ngồi đó hệt như một con búp bê.
Người đàn ông có nét giống Klein thì đang cố gắng duy trì vẻ bình thường, nhưng anh ta luôn sững người, lúc nói chuyện cũng chậm đi nửa nhịp.
"Chuyện là như vậy. Về việc này, tôi rất xin lỗi vì đã không thể ngăn cản kịp thời. Công ty Bảo an Gai Đen, sở cảnh sát và những người được giúp đỡ lần này hứa sẽ gửi cho các vị một khoản tiền, khoảng sáu nghìn bảng..." Leonard nói với ánh mắt có chút vô định.
Đột nhiên, Benson cất giọng khàn khàn cắt ngang lời Leonard:
"Xác của nó đâu? Tôi hỏi xác của Klein đâu?"
Anh mím chặt môi, dừng lại một chút rồi mới hỏi tiếp: "Bao giờ chúng tôi có thể nhìn thấy nó?"
"Ở công ty, bây giờ cũng được." Leonard trả lời, gần như không thể kìm nén sự bi thương trong lòng.
"Được." Benson khẽ nhếch khóe miệng đã cứng ngắc: "Tôi đi rửa mặt trước đã."
Không chờ Leonard đáp lại, anh đã bước nhanh vào phòng rửa mặt ở tầng một rồi đóng sầm cánh cửa gỗ lại.
Benson đi tới trước bồn rửa mặt, vặn vòi nước, để nước chảy ào ào.
Anh cúi người, dùng hai tay vốc nước, không ngừng vỗ lên mặt.
Rồi đột nhiên anh dừng lại, hồi lâu cũng không cử động, cả căn phòng chỉ còn tiếng nước chảy vang vọng.
Khoảng mấy chục giây sau, Benson mới ngẩng đầu lên nhìn vào gương. Trong gương, nước vẫn chảy dài trên mặt anh, nhưng đôi mắt thì đã đỏ bừng không cách nào che giấu.
...
Vài ngày sau, trong một góc của nghĩa trang Raphael.
Sau khi kết thúc lễ tang cho Dunn, tất cả mọi người tập trung trước một bia mộ mới, bên trên là bức ảnh đen trắng của Klein, một bức ảnh mang đậm phong thái của người trí thức.
Melissa đứng trước huyệt mộ, đôi mắt trống rỗng vô hồn. Elizabeth bên cạnh cô thì giơ tay lau nước mắt không ngừng.
Leonard, Benson, Frye và Bratt khiêng quan tài tới, rồi đặt nó vào trong huyệt.
Sau khi mục sư đọc lời chia buồn và cầu nguyện, mọi người bắt đầu xúc đất lấp huyệt. Chiếc quan tài màu đen dần dần bị bùn đất che phủ.
Lúc này, Melissa khom người, ném chiếc còi đồng cô tìm được trên người anh trai mình xuống huyệt.
Leonard nghiêng đầu nhìn cảnh đó, lòng vô cùng đau xót, nhưng cũng rất khâm phục sự kiên cường của cô bé này.
Sau khi nhận được tin dữ, cô không hề khóc, không hề làm khó ai, chỉ lặng im đến mức khiến người ta đau lòng.
Huyệt được lấp đầy, phiến đá được đậy lên. Leonard ngắm nhìn bia mộ của Klein lần cuối, trên đó chỉ khắc ba dòng chữ:
"Người anh trai tốt nhất;"
"Người em trai tốt nhất;"
"Vị đồng nghiệp tốt nhất."
Trong bầu không khí tang thương, người của công ty Bảo an Gai Đen dần dần rời đi. Selina và Elizabeth bị người nhà thúc giục nên cũng cáo từ, nơi đây chỉ còn lại Benson và Melissa.
"Anh đi thuê một chiếc xe ngựa..." Trạng thái của Benson hiện giờ cực kỳ kém, dường như đã lâu không ngủ.
"Vâng." Melissa khẽ gật đầu.
Cô dõi mắt nhìn bóng lưng anh trai đi xa, rồi ngơ ngác quay đầu nhìn bia mộ.
Bỗng nhiên, cô ngồi thụp xuống, vùi mặt vào lòng bàn tay.
Trong sự lặng im, không biết bao lâu sau, Melissa đột nhiên rầu rĩ mắng một tiếng: "Đồ ngốc!"
Cô òa khóc, khóc trong im lặng, nước mắt không ngừng tuôn rơi, không cách nào dừng lại được.
...
Nghĩa trang Raphael về đêm.
Azcot da nâu cầm một bó hoa màu trắng đứng trước huyệt mộ của Klein. Ông cứ đứng đó hồi lâu không nói gì, cuối cùng chỉ thở dài, lẩm bẩm:
"Xin lỗi, thầy đến muộn mười phút."
"Nhưng thầy đã biết là kẻ nào rồi..."
Ông cúi người đặt bó hoa xuống, rồi xoay người rời khỏi nghĩa trang, cũng rời khỏi Tingen, nhưng không cầm chiếc còi đồng kia đi.
Ánh trăng đỏ rực chiếu lên nơi đây, mang tới sự yên tĩnh và lạnh lẽo khó tả.
Đột nhiên, tảng đá che huyệt mộ bị đẩy ra, một bàn tay tái xám chui ra từ trong bùn đất.
Thò ra ngoài!
Xoạt!
Phiến đá bị đẩy văng, nắp quan tài cũng bị đẩy sang một bên. Klein ngồi dậy, có chút ngơ ngác nhìn xung quanh.
Trí nhớ của hắn vẫn còn dừng lại ở hình ảnh đôi giày da bóng lộn và bàn tay cầm lấy hộp tro cốt Thánh Selina, sau đó hệt như chìm vào một giấc ngủ say không mộng mị.
Theo bản năng, Klein cúi đầu, cởi nút áo, rồi nhìn vào ngực trái của mình. Chỉ thấy miệng vết thương dữ tợn và trái tim thiếu một mảng đang lúc nhúc lành lại, hệt như vết súng trên huyệt thái dương đang nhanh chóng khôi phục mà hắn từng thấy khi đứng trước gương ngày xưa. Điều khác biệt duy nhất là lần này chậm hơn, khó khăn hơn.
Đề xuất Huyền Huyễn: Bị Yêu Nô Trích Tiên Tủy, Ta Thành Đệ Nhất Tiên Giới
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ