Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1822: Ngựa gỗ vận mệnh (1)

Người này trông có vẻ trẻ tuổi, nhưng mái tóc dài đã hoa râm, nửa ẩn nửa hiện. Dáng vẻ hắn là một người đàn ông với đôi mắt còn sâu thẳm hơn cả Charles Latour, ẩn chứa nỗi tang thương khôn tả. Ngũ quan của hắn không tệ, nhưng trên mặt lại mọc những túm lông ngắn màu đen tựa như lông bút làm từ lông sói, tạo nên một cảm giác mâu thuẫn: vừa già nua lại vừa trẻ trung, vừa lý trí lại vừa điên cuồng.

Đây chính là vị tổ tiên của gia tộc Antigonus. Lúc này, hắn không ở trong hình thái sinh vật thần thoại mà giữ nguyên dáng vẻ con người, ngồi trên một chiếc ghế đá lớn.

Giờ phút này, hắn nhắm chặt hai mắt, dường như đang ngủ say, còn trong đại sảnh lại treo lơ lửng rất nhiều thi thể mặc trang phục hoặc thô sơ hoặc lộng lẫy.

Chúng tựa như một cánh rừng mọc ngược, khẽ đung đưa trong gió.

"Sau khi tiến vào trạng thái yên giấc ngàn thu, vị tổ tiên gia tộc Antigonus này cuối cùng cũng có thể thoát khỏi sự mất khống chế và điên cuồng trong một khoảng thời gian ngắn, trở về dáng vẻ trước kia sao?" Klein đứng giữa đại sảnh, nhìn chăm chú vào mục tiêu lần này và bất giác thầm than.

Quốc gia bóng tối, thành phố người chết và toàn bộ cảnh tượng anh vừa chứng kiến đều là giấc mơ của Antigonus.

Một giấc mơ đã cách đây hơn một nghìn năm.

Nhìn nửa "Kẻ Khờ" đang ngồi trên chiếc ghế đá khổng lồ, trong đầu Klein hiện lên hình ảnh về quốc gia bóng tối cùng những cảnh tượng anh vừa thấy, nhất thời có chút xúc động.

Anh không hiểu rõ về Antigonus, thậm chí còn suýt mất khống chế vì những lời lảm nhảm vô nghĩa "Honakis... Freguera..." của đối phương. Vì vậy, giờ phút này anh không thể có sự đồng cảm sâu sắc, mà chỉ là chút xúc động lây:

Những hình ảnh cứ mãi quanh quẩn trong giấc mơ chắc chắn là những ký ức đẹp nhất trong quá khứ.

Dù trời sinh là một sinh vật siêu phàm, Antigonus dường như cũng rất nhớ quốc gia nhỏ bé, khép kín và yên bình ngày nào.

Klein chậm rãi thở hắt ra, dời ánh mắt từ người đàn ông có những túm lông đen trên mặt sang bên cạnh chiếc ghế đá lớn.

Một quyển sách mỏng làm bằng đồng thau đang lẳng lặng nằm đó, bên trên không ngừng hiện lên ba dòng quy tắc được viết bằng văn tự màu thủy ngân.

"0-02", "Sách đồng thau Trensoest".

Dùng năng lực tương tự "Cấy ghép" để hoàn thành phong ấn à? Ừm, dường như còn thêm một bước nữa. Không chỉ đơn thuần là nối trực tiếp phần đầu với phần cuối của quy tắc, mà còn lừa gạt được cả linh trí của "Sách đồng thau Trensoest", khiến nó phớt lờ đoạn giữa bị bỏ qua, không cố gắng thay đổi, cứ thế lặp đi lặp lại mãi... Klein liếc nhìn "0-02", lẩm bẩm vài câu đầy suy tư.

Điều này khiến anh có suy đoán nhất định về một năng lực nào đó của "Kẻ Khờ".

Klein không nghĩ nhiều nữa, ra lệnh cho bí ngẫu "Người hầu của quỷ bí" "Cấy ghép" điểm khởi đầu và điểm kết thúc lại với nhau, chỉ một bước đã đến bên cạnh ghế đá, cầm "Sách đồng thau Trensoest" lên.

Anh làm vậy một mặt là để loại trừ sự quấy nhiễu có thể xảy ra, mặt khác là để thử trạng thái hiện giờ của Antigonus.

Thấy nửa "Kẻ Khờ" vẫn ngủ say, không hề thoát khỏi giấc ngủ ngàn thu, Klein khẽ thở phào, để bí ngẫu cầm "Sách đồng thau Trensoest" lùi ra ngoài cửa vào cung điện và đợi ở đó.

Sở dĩ anh không để phân thân lấy đi vật phong ấn cấp "0" này là vì lo lắng "Sách đồng thau Trensoest" có mối liên hệ nhất định với "Nguyên chất", vào thời khắc mấu chốt mình dung nạp "Tính duy nhất" của "Kẻ Khờ", nó sẽ gây ra hiệu ứng xấu bị động, khiến thế cục phát triển theo hướng tồi tệ.

Trong việc né tránh hiệu ứng xấu của vật phong ấn, bí ngẫu tuyệt đối mạnh hơn phân thân.

Đây cũng là lý do Klein không mang theo "Gậy chống ngôi sao", anh không thể mang một quả bom hẹn giờ bên người.

Bình thường thì không sao, anh có thể dựa vào địa vị, cấp bậc và sức mạnh để áp chế "Gậy chống ngôi sao", nhưng trong thời khắc quan trọng khi dung nạp "Tính duy nhất" của "Kẻ Khờ", anh sẽ trở nên cực kỳ yếu ớt, không thể nào can thiệp vào chuyện và người xung quanh, chỉ cần có chút sơ suất là có thể mất khống chế ngay tại trận.

Trong tình huống "Nguyên bảo" bị che chắn và không thể mượn sức mạnh, Klein buộc phải mang theo một vật phong ấn có năng lực "Truyền tống", và anh đã chọn "Mấp máy đói khát".

Giờ phút này, đối diện với vị Vua Thiên Sứ từng nắm "Tính duy nhất" trong tay, Klein cảm thấy chiếc găng tay da người trên tay trái đang run sợ theo bản năng.

Anh lập tức dùng tay phải vuốt ve "Mấp máy đói khát", nhỏ giọng nói đùa:

"Không cần lo lắng, mày chỉ là một hình ảnh trong lỗ hổng lịch sử thôi."

Sau khi dùng cách này để xoa dịu tinh thần đang căng thẳng tột độ, Klein nhìn quanh một vòng, xác nhận không có thứ gì khác cần xử lý.

Sau đó, anh đặt tay lên ngực, trịnh trọng cúi người về phía Antigonus.

Đến khi anh đứng thẳng dậy, ngẩng đầu lên, giữa trán anh xuất hiện một dấu ấn phức tạp, thần bí và hư ảo.

Dấu ấn này giống như một cánh cửa ánh sáng kỳ dị nhuốm chút màu xanh đen, không ngừng tỏa ra sương mù xám trắng mỏng manh ra xung quanh.

Giây tiếp theo, Klein giơ tay phải ra, cách một khoảng không không tính là xa nhưng tuyệt đối không gần, "bao bọc" cơ thể Antigonus vào trong năm ngón tay.

Anh nhanh chóng khép tay lại, cổ tay hơi vặn đi, hoàn thành "Đánh cắp".

Nhưng anh không lấy được gì cả.

Lần thử này đã thất bại.

Klein không hề nản lòng, một lần nữa bắt đầu đánh cắp thân phận, vận mệnh và nhận thức bản ngã của Antigonus.

Tuy anh đã là Vua Thiên Sứ trong các Vua Thiên Sứ, nhưng năng lực về phương diện trộm cắp đều đến từ "Nguyên bảo", hiện giờ chỉ có cấp bậc danh sách 1, mà Antigonus lại là Vua Thiên Sứ từng bị "Chủ nhân quỷ bí" ô nhiễm và đã dung nạp "Tính duy nhất", giữa hai bên có sự chênh lệch rõ rệt.

Cho nên, dù Antigonus đã tiến vào trạng thái giấc ngủ ngàn thu trong thời gian ngắn, không thể phản kháng, Klein vẫn thất bại nhiều lần liên tiếp.

Đối với tình huống này, anh không hề lo lắng, càng không hề thất vọng, bởi vì đây là điều có thể dự đoán trước. Dù sao chỉ cần "Đánh cắp" chưa hoàn thành, "Nữ Thần Đêm Tối" sẽ không giải trừ bí ẩn, khiến nơi này liên hệ với vận mệnh của hiện thực, cũng sẽ không tồn tại sự quấy nhiễu đến từ bên ngoài. Klein có đủ thời gian và một hoàn cảnh an toàn để thử.

Sau khi thất bại không biết bao nhiêu lần, Klein đột nhiên có linh cảm, đoán được điều gì đó.

Anh lại một lần nữa giơ tay phải ra, khép năm ngón tay, khẽ vặn xuống.

Bỗng nhiên, anh cảm nhận được có vài sự vật vô hình từ trên người Antigonus bay về phía mình.

Cùng lúc đó, trước mắt anh xuất hiện một con sông lấp lánh sóng nước đang phân ra vô số nhánh sông nhỏ, khó mà dùng lời lẽ để miêu tả.

Nước sông hư ảo không ngừng chảy xuôi, bao phủ những nhánh sông, để chúng trở về dòng chính.

Đây là biểu trưng của vận mệnh, nó còn có rất nhiều hình tượng khác nhau, ví dụ như bánh xe chia nhiều ô chậm rãi xoay tròn và con rắn khổng lồ đầu đuôi nối liền. Giờ phút này, khi vận mệnh thay đổi, Klein nhìn thấy một con sông ánh sáng dài.

Giây tiếp theo, trong đầu Klein hiện lên những hình ảnh rời rạc, ngắn ngủi:

Đề xuất Ngược Tâm: Thập Niên Tình Ái, Đôi Ngả Mịt Mờ
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện