Cánh cửa ánh sáng này trông chỉ hơi quái dị, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện cảnh vật xung quanh nó tối om, tựa như đang khoác lên mình một tấm áo choàng đen có mũ trùm.
Vì thế, nhìn tổng thể, nó giống như một kẻ thần bí đang giấu vô số điều kỳ quặc, bí ẩn bên dưới áo choàng.
Giây tiếp theo, từ bên dưới tấm áo choàng đen kịt của kẻ thần bí này thò ra những xúc tu dài mảnh hư ảo.
Giờ phút này, tuy ý thức của Audrey không nhìn thấy, không nghe thấy, nhưng linh tính mách bảo cô về một mối nguy hiểm cực lớn, tạo ra ảo giác về một đại dương ô nhiễm sắp nhấn chìm mình.
Không, đây không phải là ảo giác! Cô tin rằng nếu cứ để mặc sự tình phát triển, cô chắc chắn sẽ mắc bệnh tâm thần nghiêm trọng, thậm chí phát điên ngay tại chỗ, rơi vào trạng thái mất khống chế!
Ngay khi Audrey định dốc sức "Trấn an" bản thân và làm giảm sự ô nhiễm phía trước, những đốm sáng như đom đóm đang trôi nổi trên hòn đảo này đã nhanh chóng tụ lại, chiếu sáng màn sương mù xám trắng, làm nhạt đi màu đen kịt xung quanh cánh cửa ánh sáng kỳ dị, khiến những xúc tu mang đầy hoa văn thần bí quái gở kia phải rụt trở về.
Đây cũng chính là lý do Klein muốn tinh thần của mình được ổn định sơ bộ, đủ sức gắng gượng áp chế ý chí muốn sống lại của "Thiên Tôn", rồi mới tiếp nhận "trị liệu tâm lý".
Điều này khiến cảm giác nguy hiểm của Audrey giảm bớt. Cô vội vàng phân tích trạng thái tinh thần của mình, sau đó lập tức "Trấn an" vùng ô nhiễm kia, rồi thực hiện một lần "Thôi miên" đúng nghĩa.
Sau nhiều lần lặp lại, Audrey không biết đã tốn bao nhiêu thời gian, cuối cùng cũng đạt được hiệu quả ban đầu như dự tính.
Cô lập tức rời khỏi đảo tâm linh của Hermann Sparrow, quay về cơ thể mình.
Lần trị liệu này rất khó khăn, nên cô không dùng "Nhân cách hư cấu", mà dùng chính thể tâm trí của mình.
Cảm thấy trị liệu đã kết thúc, Klein giơ tay lau mặt, thu hồi những ký ức về "Kẻ Khờ" đang được "cấy ghép" trên sương mù xám về lại bản thể.
Vài giây sau, Audrey tháo chiếc khăn lụa quấn quanh mắt và tai, giải trừ trạng thái thôi miên bản thân.
Cô nhìn ngài "Thế Giới" đối diện, nửa cảm thán, nửa như tự nói:
"Đây là vấn đề do thần tính mang lại sao?"
Thật sự khiến người ta sợ hãi...
Klein khẽ gật đầu:
"Đúng vậy, Thiên sứ nào cũng có, chỉ khác ở mức độ nghiêm trọng hoặc cực kỳ nghiêm trọng mà thôi."
"Thánh giả cũng có, người phi phàm danh sách thấp chưa đến Bán Thần cũng có." Audrey kết hợp với lời giải thích của Hermann Sparrow trước đó, tự bổ sung thêm một câu.
"Đối với người phi phàm danh sách thấp, ấn ký tinh thần mà những người nắm giữ trước đây để lại trong đặc tính cũng vô cùng nguy hiểm." Klein nâng chiếc chén viền nạm vàng lên, nhấp một ngụm: "Đây là quy luật tàn khốc của thế giới thần bí, bởi vì năng lực siêu phàm của chúng ta đều đến từ những thứ bên ngoài, đến từ đặc tính phi phàm."
Audrey đầu tiên là gật đầu, sau đó lại khẽ lắc đầu, vừa suy tư vừa nói:
"Tôi cho rằng có lẽ không bi quan đến thế, cũng giống như ngọn nguồn sinh mệnh của mỗi con người đều đến từ những thứ bên ngoài như không khí, bánh mì, thịt cá, nước..."
"Khi chúng ta hấp thụ chúng, chúng ta cũng sẽ hấp thụ những thứ không tốt từ chúng, từ đó tích lũy đủ loại vấn đề, phát sinh các loại bệnh tật. Nhưng điều này không có nghĩa là chúng ta phải hoàn toàn đối đầu với chúng, coi chúng là vật bên ngoài trên ý nghĩa tuyệt đối. Một khi đã hấp thụ, luôn có một phần thuộc về chúng ta."
"Tôi diễn đạt không được tốt lắm, nhưng tôi nghĩ chắc hẳn anh đã hiểu ý của tôi."
Klein nghe vậy thì ngẩn ra, rồi đáp lại với vẻ suy tư:
"Người phi phàm thu được đặc tính phi phàm, cũng giống như con người thưởng thức đồ ăn?"
"Sau đó, ổn định tâm thái, không cần ôm suy nghĩ bài xích quá đà, vừa đối đầu vừa hợp tác, vừa áp chế vừa dung hòa?"
"Đại khái là thế." Audrey nói xong, lại cười tự giễu: "Nhưng, dường như nó cũng không có ngụ ý tốt, nhân loại dù sao cũng sẽ chết, còn người phi phàm..."
Cô không nói hết, không muốn kích thích người bệnh đối diện.
Cô chuyển sang chuyện khác:
"Một tuần hai lần, có lẽ sẽ giữ được tinh thần ổn định trong trạng thái bình thường, ừm, trạng thái bình thường."
"Ngoài ra, những lúc khác cũng có thể tự mình hoài niệm, hoặc đi dạo một vài nơi."
Klein gật đầu, hỏi thẳng:
"Cô có ý tưởng gì đối với đề nghị của 'Nổi Giận'?"
Nụ cười trên mặt Audrey chậm rãi biến mất, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc:
"Anh có đề nghị gì?"
Klein đặt chén trà xuống, điềm đạm nói:
"Nói một cách nghiêm túc, những nguy hiểm mà cô phải đối mặt có thể chia làm hai loại: một là cô chủ động hoặc bị động cuốn vào chuyện nào đó, dẫn kẻ địch mạnh đến gần, liên lụy đến người nhà, bạn bè và những người vô tội; hai là sự tồn tại của người thân chính là điểm yếu của cô, thế lực nào đó sẽ lợi dụng tình cảm của cô dành cho người nhà để uy hiếp cô."
"Đối với loại sau, trừ phi cô chết, nếu không thì không bao giờ né tránh được. Đương nhiên, trong đa số trường hợp, tình huống này là hệ quả của loại nguy hiểm thứ nhất."
"Nếu cô từ bỏ tất cả thân phận trong thế giới thần bí học hiện giờ, từ nay về sau chỉ là tín đồ của ngài 'Kẻ Khờ' và tiểu thư Audrey Hall, không chủ động tham gia vào bất cứ chuyện gì liên quan đến siêu phàm hoặc có nhân tố bất ổn, thì có thể né tránh phần lớn nguy hiểm thuộc loại một, khiến tình huống loại hai trở nên cực kỳ hiếm gặp."
"Với tiền đề như thế, sự chiếu cố của 'Nữ Thần Đêm Tối' đối với gia tộc Hall cùng sự che chở của ngài 'Kẻ Khờ' đối với cô đã đủ để ứng phó với nguy hiểm có xác suất rất thấp kia, đảm bảo cô và người nhà được an toàn."
"Cho nên, hoàn toàn không cần phải tách ra một thân phận khác."
Audrey im lặng một hồi, khẽ cắn môi, lên tiếng hỏi:
"Nếu muốn tách ra một thân phận thì sao?"
"Chỉ cần cô để thân phận đó cũng tín ngưỡng ngài 'Kẻ Khờ', vậy thì không khác quá nhiều so với những gì tôi vừa nói. Điểm khác biệt duy nhất là từ nay về sau cô phải rời xa người thân, bạn bè, dùng một thân phận khác để sống và hành động." Giọng Klein hơi trầm, mang theo chút nghiêm trọng: "Mặt khác, cô có yên tâm để Hermes tách thân phận cho cô không?"
Audrey bị câu hỏi này khuấy động cảm xúc trong lòng, đôi mắt khẽ đảo:
"Nhưng, tách thân phận hẳn là năng lực phi phàm của 'Người Dệt Mộng' danh sách 3."
Cô biết bản thân chắc chắn không tự làm được.
Klein khẽ nhếch miệng cười, đột nhiên hỏi:
"Cô có thể dựa vào tấm mặt nạ 'Ngạo Mạn', trực tiếp đi vào 'Vườn Địa Đàng' không?"
Bởi vì Audrey không thể chủ động đề cập đến các chuyện liên quan đến Hội Tâm Lý Luyện Kim, nên anh đã nêu thẳng vấn đề mấu chốt.
Audrey khẽ gật đầu, vừa kinh ngạc, vừa nghi hoặc như đã đoán ra điều gì đó:
"Tôi không thể nào trả được thù lao tương đương, hơn nữa..."
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Bị Toàn Mạng Bôi Đen, Ta Dựa Trồng Trọt Mà Bạo Hồng
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ