Đêm khuya, tiếng cửa sổ mở lạch cạch khiến Wendel bừng tỉnh khỏi giấc ngủ say. Anh cảnh giác xuống giường, nhìn quanh một vòng.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Utopia gặp bão sao? Mấy hôm nay Wendel không ngủ ngon, khó khăn lắm mới chìm vào giấc ngủ sâu, vậy mà lại phải rời giường. Suy nghĩ của anh nhất thời ngưng trệ, cả người vẫn còn lơ mơ.
Anh ta chợt nhận ra, dù cửa sổ đang mở nhưng không hề có gió thổi tới, cũng chẳng có mưa hắt vào, cứ như chính anh ta đã tự mở nó trong lúc mộng du để hít thở không khí trong lành.
Wendel chợt liên tưởng đến những sự kiện siêu nhiên mình từng trải qua và đọc được trong hồ sơ, liên tưởng đến nỗi sợ hãi vô hình từng ngự trị trong lòng.
Anh ta không biết kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì, cũng không đoán được mình sẽ gặp phải điều gì, sau lưng chợt ớn lạnh, cả người khẽ run rẩy.
Đúng lúc này, anh ta nghe thấy tiếng ồn ào vang lên bên ngoài, đủ loại âm thanh chui vào tai.
Trong tiếng chạy bình bịch, còn có tiếng thẩm phán đang phán xét hành động nào đó, có tiếng chỉnh đốn trật tự trước mắt, cũng có tiếng gọi ầm ĩ không hề che giấu.
"Bộ phận phong ấn dưới lòng đất xuất hiện bất thường!"
"Nâng cao mức độ cảnh giới!"
Bộ phận phong ấn dưới lòng đất? Dưới lòng đất khách sạn "Hoa Diên Vĩ" có vật phong ấn gì ư? Wendel vừa kinh ngạc vừa hoang mang, không nhịn được đi tới cửa liếc nhìn ra ngoài.
Anh ta lập tức nhìn thấy những đồng nghiệp ở MI9, tuy không thân quen nhưng cũng miễn cưỡng xem là biết mặt. Anh còn thấy cả Đại tá Dilcha, người trực ban đêm nay.
MI9 tìm đến Utopia thông qua mình sao? Muốn xử lý sự bất thường ở nơi này à? Wendel vừa nảy ra suy nghĩ đó đã lập tức nhíu mày theo bản năng.
Anh ta phát hiện cách bài trí trên hành lang bên ngoài hoàn toàn khác hành lang của khách sạn "Hoa Diên Vĩ"; không những có đèn tường khí gas, mà còn có cả đế nến cổ điển; nền nhà được bảo trì vô cùng sáng bóng; chiều cao tòa nhà hơn ba mét...
Đây... đây không phải là khách sạn "Hoa Diên Vĩ"... Wendel đột nhiên xoay người, một lần nữa quan sát căn phòng mình đang ở.
Anh ta nhanh chóng nhận ra đây là phòng ngủ của mình ở tổng bộ MI9, chiếc rương hành lý nằm lẳng lặng trong góc, không hề có dấu hiệu bị di chuyển.
Wendel nhớ rất rõ lúc trước mình tới Utopia bằng nhà tắm trong phòng, ban đầu còn không nắm chắc lắm nên không mang theo hành lý, chỉ lấy tập công văn của tòa án trị an Utopia.
Bịch bịch bịch! Anh ta bước nhanh đến bên cửa sổ, nhìn ra phía ngoài.
Đập vào mắt Wendel là vườn hoa và bãi cỏ quen thuộc của tổng bộ MI9.
Mình, mình trở lại Backlund rồi? Hay là, mình vốn không hề tới Utopia, vừa rồi chỉ là mệt quá nên nằm mơ? Wendel mờ mịt trở lại giường, ngồi xuống.
Mấy chục giây sau, anh ta đột nhiên đứng bật dậy, nhặt chiếc áo khoác dưới đất lên.
Sau đó, Wendel nhìn thấy tập công văn của tòa án Utopia vốn nên nằm trong ngăn kéo thì nay lại đang lẳng lặng ở trong túi sườn của áo khoác.
Anh ta chợt im lặng, hệt như một pho tượng.
...
Nữ tác gia chuyên mục lữ hành Monica cũng giật mình tỉnh dậy khi nghe thấy tiếng cửa sổ và cửa chính đập mạnh vào tường.
Cô ngồi dậy, kéo chăn lên che trước ngực.
Monica vẫn còn buồn cười, phản ứng đầu tiên là có cướp xông vào khách sạn, bèn định hét ầm lên, gọi cảnh sát.
Nhưng trong mấy chục giây kế tiếp, Monica hoàn toàn không nghe thấy tiếng bước chân đi vào phòng mình, chỉ thấy trên hành lang dường như đang có nhiều người tụ tập.
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
"Không giống có bão..."
"Có người phá phách à?"
"Lũ hề chết tiệt, nếu để tao biết là đứa nào, tao nhất định sẽ quất nát mông nó!"
...
Tiếng bàn tán vang lên xôn xao, xen lẫn tiếng mắng chửi.
Monica nghe qua không cảm thấy gì, ngược lại còn nghiêm túc suy nghĩ về nguyên do của sự kiện kỳ dị này từ những lời của đám người bên ngoài, muốn viết nó vào quyển bút ký du lịch của mình.
Nhưng càng nghe, cô càng thấy không đúng.
Khách sạn "Hoa Diên Vĩ" ở Utopia làm gì có nhiều khách như vậy!
Cô nhớ rất rõ, tầng của mình cùng lắm chỉ có năm phòng có khách ở, tính cả phòng của cô.
Trong khoảnh khắc này, Monica nghĩ đến những câu chuyện ma mình từng được nghe kể, nhất thời có cảm giác ngoài cửa toàn là oan hồn u ảnh.
Cô vốn đã duỗi chân xuống giường, định đi ra cửa hóng chuyện để lấy thêm tư liệu sáng tác, nhưng giờ lại lập tức rụt chân về, cả người co ro run rẩy.
Mấy giây sau, cô nghe thấy có một người đàn ông lên tiếng:
"Tôi hỏi chủ khách sạn rồi, ông ấy nói cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, có lẽ vừa rồi có một cơn bão ngắn đổ bộ vào."
"Trở về phòng nghỉ ngơi đi, khóa kỹ cửa sổ. Hầy, sáng sớm mai tôi còn phải tới bảo tàng vương quốc."
Bảo tàng vương quốc... Monica ngẩn ra.
Là một tác gia chuyên đề lữ hành, cũng là một du khách từng ở Utopia một thời gian dài, cô đương nhiên biết nơi này không có bảo tàng vương quốc.
Mà ở vương quốc Ruen, bảo tàng nổi tiếng như vậy tất nhiên là ở Backlund.
Từ Utopia đi xe lửa hơi nước đến Backlund phải mất mấy tiếng đồng hồ, cho dù đi từ sáng sớm, đến nơi cũng không kịp vào cửa trước khi bảo tàng vương quốc đóng cửa.
Monica nghi hoặc, chậm rãi bỏ chăn ra, lắng nghe tiếng động không ngừng truyền đến từ bên ngoài.
Cô cẩn thận xuống giường, đi ra cửa.
Trong quá trình này, cô dần nhìn thấy rõ căn phòng được ánh trăng chiếu rọi.
Monica thiếu chút nữa thì hét ầm lên.
Đây không phải là phòng nghỉ mà cô đã ngủ trước đó!
Bất kể là cách bài trí hay bố cục đều hoàn toàn khác!
Những câu chuyện ma quỷ vừa nhớ tới lại ùa vào đầu óc cô, khiến hai chân cô mềm nhũn, suýt thì không đứng nổi.
Đúng lúc hai hàm răng Monica đang đánh vào nhau cầm cập, cô thấy một tấm danh thiếp khách sạn đặt trên bàn. Đây là thứ được chuẩn bị cho khách nghỉ lại, mang theo nó khi ra ngoài có thể tìm được đường về. Cho dù bản thân không biết chữ, cũng có thể dùng nó để nhờ người chỉ đường.
Monica theo bản năng lại gần, nương theo ánh trăng để nhận ra chữ trên danh thiếp.
Khách sạn Calpensa, khu Tây Backlund, phố Morning.
Khu Tây Backlund... Backlund... Hai mắt Monica trợn to, sinh ra cảm giác thời không sai lệch.
...
Trong một căn nhà có lò sưởi tường, khu Hilston, Backlund.
Furth nghe thấy tiếng cửa sổ mở sầm sập nhưng không tỉnh lại ngay, bởi vì cô rơi vào một cơn ác mộng quái đản, không thể nào thoát ra được.
Cô mơ thấy thầy Dorian Gray Abraham bị vật phong ấn của gia tộc ảnh hưởng, chết ngay trước mặt mình trong vũng máu; mơ thấy bản thân mất khống chế, hóa thành những con sâu lấp lánh ánh sao uốn lượn thành hình một cánh cửa, rồi không tự chủ được mà bay về phía một cánh cổng bằng xương bằng thịt; mơ thấy tận thế giáng lâm, thủy triều máu hung tợn nhấn chìm cả thế giới, còn Hugh và Hermann Sparrow đều không thể sống sót...
Rốt cuộc Furth cũng thoát khỏi giấc mơ, ngồi bật dậy, há miệng thở dốc.
Là một Bán Thần, còn là Bán Thần từng là "Nhà Chiêm Tinh", cô biết giấc mơ như vậy chắc chắn có ý nghĩa gì đó, vội vàng nén lại cảm xúc, ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Đề xuất Cổ Đại: Chiến Tranh Lạnh Ba Năm Mới Chịu Theo Đuổi Vợ? Vừa Đòi Ly Hôn Hắn Đã Khóc!
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ