"Nơi này không có nhà khí tượng học, nên tôi không thể biết được nguyên nhân khiến khí hậu luôn thay đổi, chỉ có thể suy đoán là do gần biển và đây là khu vực hay có bão. À phải rồi, cách Utopia vài cây số có một cảng nước sâu, nhưng họ không đủ nhân lực để kinh doanh nên chỉ đành duy trì ở quy mô rất nhỏ."
"Họ cũng không có báo chí địa phương, dù sao đây cũng chỉ là một thành phố nhỏ với vài nghìn dân. Những đứa trẻ bán báo chủ yếu bán "Báo Torquack", "Báo Gương Disi", "Báo Gió Biển"..."
"Nguyên nhân thứ hai tôi thích Utopia là người dân ở đây rất cởi mở lạc quan, sống với nhau rất nhiệt tình."
"Khi tôi đang viết những dòng này, bên ngoài khách sạn vừa lúc có một ban nhạc đi qua."
"Ban nhạc này không chuyên nghiệp, chỉ là tập hợp những người nghiệp dư có cùng sở thích. Trong số họ có nhân viên chính phủ, thẩm phán trị an, luật sư hành chính, cảnh sát, giáo viên, công nhân nhà máy bánh kẹo, chủ cửa hàng... Những người có tiền và thời gian thì phụ trách các nhạc cụ phức tạp như kèn tuba, đàn violin; còn các thị dân khác thì chơi những nhạc cụ đơn giản hơn như thất huyền cầm hay kèn harmonica."
"Vào ngày nghỉ, họ sẽ diễu hành trên phố, xuất phát từ quảng trường thị chính, đi một vòng rồi quay trở lại nhà thờ Thánh Arianna cạnh đó. Họ gọi đây là "âm nhạc tuần hành"."
"Trong lúc tuần hành, họ không những không ngăn cản mà còn khuyến khích người dân hòa vào dòng người để ca hát hoặc khiêu vũ. Theo quan sát của tôi, ai tham gia cũng đều rất vui vẻ và thỏa mãn, hết mình lan tỏa tình yêu và nhiệt huyết. Điều này khiến tôi cảm nhận được sức sống phồn thịnh của nơi đây."
"Phải thừa nhận rằng điều này rất cuốn hút. Tôi đã thử hòa mình vào cuộc tuần hành, và trong tiếng nhạc, điệu nhảy cùng lời ca, mọi phiền não dường như tan biến, chỉ còn lại niềm vui..."
"Hôm nay họ không tuần hành, mà đến nhà thờ để chúc phúc cho một cặp đôi mới cưới."
"Nhắc đến hôn lễ, có một điều ở Utopia mà tôi không tài nào hiểu nổi: nơi này chỉ có nhà thờ của "Nữ Thần Đêm Tối". Phải biết rằng, ở hầu hết các nơi trong vương quốc, ngay cả một thị trấn nhỏ cũng có ít nhất hai nhà thờ: một của "Nữ Thần Đêm Tối" và một thờ phụng "Chúa Tể Của Gió Bão"."
"Trước đây, tôi chưa từng tưởng tượng được rằng một thành phố bình thường trong vương quốc lại chỉ tôn thờ một vị thần duy nhất."
"Nhưng điều này không gây ra cho tôi phiền não gì lớn. Trước năm 18 tuổi, do ảnh hưởng từ gia đình, tôi chỉ có thể tín ngưỡng "Chúa Tể Của Gió Bão". Nhưng sau khi tốt nghiệp trường văn khoa, tôi nhận ra rằng Nữ Thần mới là vị thần nhân ái và yêu thương tín đồ nhất."
"Quay lại chuyện hôn lễ, hai hôm trước tôi có tham gia một đám cưới và phát hiện ra Utopia có vài tập tục rất đặc biệt."
"Trong đó, điều làm tôi thích thú nhất là khi mục sư tuyên bố thành hôn, cô dâu và chú rể sẽ cúi đầu chào nhau. Hành động này không phân biệt vai vế, chỉ đơn thuần là lời cảm ơn chân thành vì đã nguyện ý cùng nhau đi hết cuộc đời."
"Có lẽ đây là một cách thể hiện sự bình đẳng nam nữ trong giáo lý của Nữ Thần..."
"Mặt khác, trong tiệc mừng sau hôn lễ, sẽ có vài trò chơi đặc biệt, ví dụ như yêu cầu cô dâu chú rể kể lại câu chuyện tình yêu của họ."
"Với tôi thì đây là một chuyện khá ngượng ngùng, nhưng với khách mời lại rất thú vị. Phải, tôi cũng thấy vậy, nhưng tôi chắc chắn sẽ không đưa tiết mục này vào đám cưới của mình."
"Trong đám cưới hôm đó, tôi đã được nghe câu chuyện tình yêu đẹp nhất mà mình từng biết. Nếu có cơ hội và nếu các độc giả yêu thích chuyên mục này, tôi sẽ cân nhắc kể lại nó. Dĩ nhiên, tôi sẽ thay đổi tên nhân vật và một vài chi tiết để không gây phiền phức cho cặp đôi ấy..."
"Nguyên nhân quan trọng nhất khiến tôi yêu thích Utopia là ẩm thực nơi đây cực kỳ ngon. Tuy không có nhiều nhà hàng nhưng chất lượng đều rất cao, và nơi tuyệt vời nhất chắc chắn là nhà hàng của khách sạn "Hoa Diên Vĩ" nơi tôi đang ở."
"Từ những món cơ bản như bít tết, sườn rán, thịt nướng than, cá chiên, cho đến các món phức tạp hơn như dê hầm đậu, súp bơ, khoai tây nghiền, khoai tây nướng, tất cả đều đạt đến đẳng cấp của một đầu bếp hàng đầu. Ngoài ra, đầu bếp ở đây còn rất sáng tạo với những món ăn độc đáo như thịt viên xốt chua ngọt hay cá nướng tẩm ướp nhiều loại gia vị..."
"Ngay cả với món bánh mì nướng tưởng chừng đơn giản, các đầu bếp ở Utopia cũng không hề xem nhẹ. Tại thành phố này, tôi đã được thưởng thức đủ loại bánh mì nướng ăn kèm với: khoai sọ nghiền, khoai tây nghiền, bơ nhạt, kem sữa, hoa quả thái lát... Chỉ cần bạn muốn, cả tuần cũng không ăn trùng bữa nào."
"Và trong tất cả các món ngon, đáng ca ngợi nhất phải kể đến món tráng miệng của họ: pudding bơ, pudding hoa quả, bánh Rừng Đen, bánh cà rốt, bánh sữa, bánh pancake, bánh tart trứng..."
"Viết đến đây, tôi lại thấy đói rồi. Đây chính là lý do tôi đã ở đây cả tuần mà vẫn chưa muốn rời đi. Giờ tôi chỉ lo cho ví tiền của mình chứ không phải cân nặng. Tôi vừa mừng vì khách sạn không có cân, lại vừa thầm trách họ vì điều đó."
"Rượu vang đỏ của Utopia khá xuất sắc, vấn đề duy nhất là chúng được ủ chưa đủ lâu. Xem ra, các trang viên quanh thành phố này vẫn chưa ý thức được tầm quan trọng của việc đó."
"Nhân đây, tôi muốn trịnh trọng giới thiệu một loại đồ uống: trà đá bọt khí Utopia. Nó cực kỳ đặc biệt, mang lại trải nghiệm kỳ diệu với vị ngọt và những bọt khí lăn tăn..."
"Mỗi buổi chiều, tôi đều đến quảng trường thị chính tản bộ. Đây cũng là nơi thư giãn ưa thích của người dân Utopia, và họ rất yêu quý đàn bồ câu ở đây."
"Tôi đã làm quen với một họa sĩ ở quảng trường, anh tên là Anderson. Anh có diện mạo tuấn tú, vẽ rất đẹp, chỉ tiếc là bị câm điếc..."
"Ngoài ra, tôi còn quen một nhà văn tên là Alles, một cái tên khá lạ. Anh ấy nói mình đang sáng tác một tiểu thuyết dài kỳ và có nhờ tôi nhận xét phần mở đầu."
"Tôi không bình luận gì, chỉ cảm thấy hơi kỳ lạ vì phần mở đầu có vài cái tên rất quen thuộc."
"Gồm Anderson, Wendy... ừm, đó chính là tên ông chủ tiệm bánh mì mà tôi thích nhất."
"Khi tôi nêu ra thắc mắc này, Alles đã rất nghiêm túc giải thích rằng khi một nhà văn không nghĩ ra tên nhân vật, việc lấy tên của những người mình quen biết để tham khảo là chuyện hết sức bình thường."
"Tôi hoàn toàn đồng ý với anh."
"Do giới hạn độ dài, lần chia sẻ này xin tạm dừng tại đây. Yêu các bạn, Charlotte."
Monica đặt bút máy xuống, nghiêm túc đọc lại bản thảo hai lần, sửa các lỗi chính tả và ngữ pháp.
Cô là một nhà văn không mấy tên tuổi, chỉ có thể dựa vào việc viết những tiểu thuyết tình cảm rẻ tiền để trang trải cuộc sống. Sau khi chuyển sang tín ngưỡng "Nữ Thần Đêm Tối", cha cô đã gần như đoạn tuyệt quan hệ với cô.
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Trở Về, Phế Vật Phu Quân Hãy Cút Xa
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ