Nhưng ngay cả khi đó chỉ là chuyện bịa, Verdu vẫn tin rằng cánh cửa gỗ ấy đáng để nghiên cứu.
Sau một hồi tìm kiếm, hắn đã phát hiện ra mục tiêu:
Một cánh cửa gỗ trông có vẻ bình thường đang dựa vào bức tường đổ nát, trên đó có gắn ổ khóa và tay nắm bằng đồng thau.
Xung quanh nó không có thi thể, cũng không có vết máu, giống hệt phần lớn phế tích ở đây.
“Đúng là khoác lác, ha! Có lẽ tên hải tặc kia chỉ nghe lỏm chuyện này từ đâu đó, cả hắn và đám thuộc hạ đều không dám thử vác nó đi…” Verdu nhìn quanh một vòng, rồi đột nhiên lên tiếng hỏi:
"Ai?"
"Sao lại theo dõi tôi?"
Thật ra hắn vẫn chưa phát hiện ra ai ở xung quanh, chỉ là dựa vào kinh nghiệm và những bài học trước đó, dùng lời nói và phản ứng để lừa gạt kẻ theo dõi có thể đang ẩn nấp.
Giây tiếp theo, một người đàn ông trung niên bụng phệ bước ra từ một góc tối.
Ông ta không nói gì, lặng lẽ rời khỏi nơi này.
Verdu vừa thầm thấy may mắn, vừa thở phào nhẹ nhõm, vội tranh thủ đến gần cánh cửa gỗ.
Căn cứ vào tin tức hắn nhận được, cánh cửa gỗ này bất kể đẩy về phía nào cũng sẽ mang đến sự thay đổi bất thường, còn nếu không di chuyển hay chạm vào thì sẽ không có nguy hiểm gì.
Sau vài giây suy nghĩ, Verdu thò tay vào trong ống tay áo, dùng chính lớp vải của chiếc áo dài cổ điển làm "găng tay" để kéo cánh cửa gỗ.
Cánh cửa theo đó dựng đứng lên, xung quanh yên tĩnh như tờ.
Verdu thử đẩy cánh cửa theo động tác mở thông thường, nhưng vẫn không có gì thay đổi.
Hắn thử nhiều cách khác nhau nhưng cũng không khiến cánh cửa này xuất hiện biến hóa dị thường. Nó dường như thực sự chỉ dựa vào vận may mà giữ được nguyên vẹn sau trận chiến mang tính hủy diệt của Giáo hội Gió Bão.
Verdu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại.
Hắn ngẫm nghĩ, rồi thử lại động tác mở cửa.
Nhưng khác với lần trước, hắn cầm lấy tay nắm cửa và khẽ vặn xuống.
Khi tiếng kim loại va chạm khe khẽ vang lên, Verdu đẩy về phía trước, để cánh cửa gỗ mở ra sau, một lần nữa dựa vào bức tường đổ nát.
Lần này, trước mắt Verdu đột nhiên xuất hiện một mảng sương mù xám trắng.
Bên trong màn sương, một con đường và những dãy nhà san sát nhau lúc ẩn lúc hiện.
Ngoài một trong những căn nhà đó có treo một tấm biển gỗ, trên đó viết vài từ đơn bằng tiếng Ruen:
"Cục điện báo cảng Bansi."
Đồng tử Verdu co rút lại, từ bên trong cục điện báo chìm trong màn sương mờ ảo, một giọng nói khe khẽ vang lên:
"Anh đến gửi điện báo à?"
"Mời vào."
Tuy âm thanh truyền ra từ cục điện báo không có gì khác thường, chỉ hơi ngắt quãng và thiếu âm điệu lên xuống rõ ràng, một giọng nói bình thường sẽ không khiến người khác sợ hãi, nhưng trong lòng Verdu lại cuồn cuộn dâng lên một nỗi khiếp hãi tột cùng.
Giống như một viên đạn mang theo vệt lửa, bắn thẳng vào kho vũ khí, châm ngòi cho những thùng thuốc súng, tất cả nỗi sợ hãi mà Verdu tích góp và gắng gượng đè nén bấy lâu nay đều bùng nổ trong chớp mắt.
Sự kinh hoàng chạy khắp ngóc ngách trong cơ thể hệt như một bàn tay bóp nghẹt trái tim Verdu, xóa sạch tâm trí hắn, khiến hắn lập tức quay người, điên cuồng chạy về phía bến tàu đổ nát nơi con thuyền hải tặc đang neo đậu.
Trong quá trình đó, Verdu hoàn toàn quên mất mọi suy nghĩ, quên mất mình đang mặc chiếc áo dài cổ điển có năng lực "Dịch Chuyển", chỉ biết cắm đầu chạy bằng hai chân, lảo đảo lao ra khỏi phế tích. Có lúc hắn vấp phải gạch đá, ngã dúi dụi xuống đất, lúc lại bị chính chiếc áo dài vướng víu đến mức mặt mày tím tái, buộc phải dừng lại thở hổn hển.
Nhưng, mỗi lần vừa hồi sức một chút là Verdu lại bò dậy, tiếp tục chạy như điên. Trông hắn chẳng khác nào một kẻ mất trí, chỉ còn lại bản năng sinh tồn thuần túy.
Cánh cửa gỗ không còn được cung cấp năng lượng nên mất thăng bằng, men theo bức tường đổ nát trượt xuống dưới một đoạn rồi rầm một tiếng rơi xuống mặt đất đầy gạch đá.
Màn sương mù xám trắng và những căn nhà thấp thoáng bên trong cũng theo đó biến mất.
Sau năm sáu phút, Verdu chạy về bến tàu đang chìm trong màn mưa u ám.
Đôi mắt hắn dại ra, tràn đầy kinh hoàng và hoang mang, hoàn toàn không chú ý thấy trên boong tàu hải tặc đang có một bóng người lẳng lặng đứng đó nhìn xuống.
Đó là một người đàn ông trẻ tuổi đội chiếc mũ phớt lụa vành cao, mặc áo khoác dài màu đen, gương mặt lạnh lùng.
Verdu không nghĩ ngợi gì, lập tức trèo lên thang dây, quay lại thuyền hải tặc rồi xộc thẳng vào khoang thuyền, leo lên tầng hai và lao vào phòng mình.
Rầm!
Hắn đóng sập cửa lại, lùi về chiếc giường ngủ nhỏ hẹp, trùm kín chăn, cả người run lẩy bẩy.
Đợi đến khi cơn đau từ một chiếc xương sườn nữa bị gãy đánh mạnh vào tâm trí, Verdu mới bình tĩnh hơn một chút. Hắn phát hiện tay chân mình đang bủn rủn, cả người nóng bừng, mỗi nhịp thở đều nặng nề như sấm.
Hắn vùng vẫy, cố hết sức, cuối cùng cũng cởi được chiếc áo dài cổ điển kia rồi lại nằm vật ra giường, chỉ cảm thấy đầu óc mê muội, buồn nôn, không khí dường như không đủ để hít thở.
Bên ngoài khoang thuyền, người đàn ông mặt lạnh như băng kia đột nhiên giơ tay, rút ra một chiếc găng tay bằng da người từ trong không khí rồi đeo vào tay trái.
Chớp mắt, người đàn ông này biến mất, xuất hiện ở một góc của phế tích, bên cạnh chiếc cửa gỗ trông có vẻ bình thường.
Hắn cúi xuống, kéo cánh cửa gỗ lên, để nó dựng lại trước bức tường đổ nát.
Sau đó, người đàn ông mặc áo khoác đen này lặp lại động tác của Verdu, cầm lấy tay nắm cửa và vặn xuống.
Tiếp đó, hắn đẩy cánh cửa gỗ về phía trước, để nó mở ra sau, dựa vào bức tường.
Gần như cùng lúc, hắn thấy một mảng sương mù xám trắng, thấy con đường và những căn nhà lúc ẩn lúc hiện trong sương.
Trong số những căn nhà kia, Cục điện báo cảng Bansi nhô hẳn ra ngoài, trông nổi bật nhất, những căn nhà khác hoặc ít hoặc nhiều đều có vẻ mơ hồ.
Lúc này, từ trong cục điện báo, giọng nói khe khẽ sau cánh cửa lớn lại vang lên:
“Anh, là, ai?”
“Tôi là, Hermann, Sparrow,” người đàn ông trẻ tuổi đội mũ phớt lụa cũng đáp lại bằng một giọng ngắt quãng tương tự.
Bên trong Cục điện báo cảng Bansi đột nhiên im bặt, giống như có ai đó đang lặng lẽ đi ra phía cửa.
Đúng lúc này, Hermann Sparrow quay đầu nhìn về một phía khác.
Sâu trong con phố dài lờ mờ, một bóng người bước ra. Người đó đội mũ rơm, cổ quàng khăn mặt, đang cúi người kéo theo thứ gì đó.
Khi bóng người này tới gần, thứ đằng sau lưng hắn dần hiện rõ hình dáng.
Đó là một chiếc xe kéo hai bánh màu đen, có mái vòm để che mưa nắng.
Ngồi trên xe là một người phụ nữ mặc váy dài thắt eo, tay cầm chiếc quạt tròn vẽ hình chim chóc hoa lá.
Cả cô ta và người kéo xe đều bị một lớp sương mù dày đặc che khuất, khiến người ta không thể nhìn rõ dung mạo.
Mãi đến khi hai người họ đi ngang qua Hermann Sparrow, người ta mới có thể gắng gượng nhìn xuyên qua màn sương để thấy được vài chi tiết.
Đề xuất Đồng Nhân: Đấu Phá: Xuyên Thành Tiêu Viêm Vạn Nhân Mê, Lạc Vào Tu La Trường
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ