Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1728: Nguyện vọng thứ ba

Giây tiếp theo, cô nghe thấy một tiếng leng keng, dường như có đồng xu lăn ra từ "Máy tự động hoàn thành ước nguyện".

Jasmine ngạc nhiên mở to mắt nhìn về phía trước, chỉ thấy đồng một penny cô vừa bỏ vào đã rơi xuống khay nhỏ bên ngoài khe nhét tiền.

Nguyện vọng này không thể thực hiện sao? À, một điều ước không thể chứa quá nhiều nội dung à? Vừa rồi mình đã ước tới hai điều… Jasmine đã có kinh nghiệm từ lần chữa bỏng trước đó, nên không nghi ngờ gì về việc chiếc máy gặp sự cố.

Cô suy nghĩ một cách nghiêm túc, rồi lại bỏ đồng một penny vào khe, cúi đầu thì thầm ước nguyện:

"Tôi hy vọng cha mẹ tôi có thể khỏe mạnh trở lại."

Lần này, cô nghe thấy một tiếng "tinh" khẽ vang lên từ bên trong "Máy tự động hoàn thành ước nguyện".

Jasmine thấy đồng xu không bị đẩy ra, biết rằng điều ước của mình đã thành hiện thực. Cô chỉ muốn về nhà ngay lập tức để xem tình hình của cha mẹ.

Nhưng cô đã kiềm chế sự thôi thúc đó lại và bỏ thêm đồng một penny thứ hai vào máy.

Cô vốn định ước cho gia đình mình trở nên giàu có, nhưng rồi nghĩ đến việc cha mình vẫn muốn làm công chức ở thành phố Limon, thu nhập của gia đình sẽ được đảm bảo, cô bất giác nảy ra một ý nghĩ khác.

Sau mười tuổi, cô dần nhận ra gương mặt mình không mấy xinh xắn. Điều này không có nghĩa là mọi người xung quanh ghét bỏ hay chê bai dung mạo của cô, mà là vì trong nhóm bạn chơi chung, có hai cô bé rất xinh đẹp. Họ luôn nhận được nhiều sự ưu ái hơn, cảm nhận được nhiều thiện ý hơn từ thế giới này.

Sự so sánh đó khiến Jasmine không khỏi mơ mộng rằng mình sẽ ngày càng xinh đẹp hơn khi lớn lên, nhưng thực tế đã chứng minh, giấc mơ mãi chỉ là giấc mơ.

Nhưng lần này, giấc mơ hoàn toàn có thể trở thành sự thật, bởi vì trước mặt cô là một cỗ máy có thể tạo ra phép màu, một "Máy tự động hoàn thành ước nguyện" vô cùng thần kỳ.

Nếu mình trở nên xinh đẹp, mình sẽ tìm được một người chồng tốt, hoàn cảnh gia đình cũng sẽ được cải thiện... Jasmine như nghe thấy tiếng thì thầm của ma quỷ bên tai, không kìm được mà nhắm mắt lại, khấn nguyện:

"Tôi muốn trở nên cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ xinh đẹp."

Cô dùng đến ba từ "cực kỳ" để nhấn mạnh mong muốn của mình.

Jasmine vừa dứt lời, "cánh cửa" của "Máy tự động hoàn thành ước nguyện" lại mở ra. Một chiếc mặt nạ màu trắng được đẩy tới, rồi áp thẳng vào mặt cô.

Jasmine vừa mở mắt ra thì cũng vừa kịp thấy chiếc mặt nạ kia biến mất.

Cùng lúc đó, cô cảm thấy dường như mình đã có một mối liên kết với thứ gì đó.

Cô đầy mong chờ quay người, một lần nữa đi đến cửa hàng ven đường, mượn ánh đèn đường khí gas để soi bóng mình trên ô cửa kính.

Trong phút chốc, Jasmine không tài nào diễn tả được sự thay đổi trên ngũ quan và đường nét gương mặt mình. Cô chỉ biết rằng, ngay cả chính cô cũng phải sững sờ chìm đắm trước dung mạo này.

Sống mũi cô trở nên thẳng tắp, đôi môi đầy đặn hơn, đôi mắt to và long lanh hơn, làn da trắng ngần như sứ, chỉ còn lại vài nét phảng phất hình bóng của cô trước kia.

"Đây… đây là phép màu sao…" Jasmine thốt lên một tiếng tán thưởng từ tận đáy lòng.

Cô say sưa ngắm nhìn bản thân, khó khăn lắm mới dời mắt đi được, quay lại cúi người cảm tạ "Máy tự động hoàn thành ước nguyện".

Cô lâng lâng như đi trên mây hướng về phía trạm xe ngựa công cộng, thu hút vô số ánh nhìn trên đường.

Rầm!

Một người đàn ông vì mải nhìn cô mà đâm sầm vào cột đèn đường khí gas.

Jasmine mỉm cười, không nói gì, bước lên xe ngựa công cộng không quỹ đạo.

Trên xe vẫn đông như mọi khi, không còn một chỗ trống.

Đúng lúc Jasmine đang tìm chỗ đứng thì vài người đàn ông đồng loạt đứng dậy, mỉm cười nhìn cô:

"Thưa cô, mời cô ngồi."

Jasmine ngẩn người, không ngờ mình lại nhận được nhiều sự ưu ái đến thế.

Cô không từ chối, chọn ngồi vào chiếc ghế gần nhất, nở nụ cười với người đàn ông đã nhường chỗ:

"Cảm ơn anh."

Vẻ mặt người đàn ông kia lập tức trở nên vô cùng sống động, anh ta khiêm tốn đáp:

"Đây là việc một quý ông nên làm."

Jasmine vẫn giữ thói quen khép mình như trước kia, không nói thêm gì nữa, lặng lẽ ngồi cho đến khi xe ngựa dừng gần nhà mình.

Đi được vài bước, cô đột nhiên cảm thấy có người đang nhìn mình chằm chằm, bèn giật mình quay đầu lại.

Đó là một gã đàn ông say khướt, hắn đang nhìn cô bằng một ánh mắt vô cùng ghê tởm.

Jasmine giật mình kinh hãi, vội vã bước nhanh vào khu nhà trọ. Nhưng dường như tất cả những gã đàn ông cô gặp trên đường đều nhìn cô bằng ánh mắt như vậy, một ánh mắt tựa hồ có thể biến chúng thành dã thú bất cứ lúc nào.

Giờ phút này, Jasmine cảm thấy mình như đang đi lạc giữa một khu rừng hoang.

Nếu lúc trước Jasmine còn có chút thích thú khi trở thành tâm điểm chú ý của cánh đàn ông, thì giờ đây cô chỉ còn lại sự lo lắng và sợ hãi.

Cô rảo bước nhanh hơn, hệt như đang bị người Fossack truy đuổi.

Cuối cùng, ngay trước khi những gã đàn ông kia kịp đến gần, Jasmine đã lao được vào nhà, thoát khỏi bọn họ.

"Phù…" Cô vỗ ngực, thầm quyết định sau này sẽ hạn chế ra ngoài vào ban đêm.

Lúc này, cô mới nhận ra một nhan sắc đẹp đến mức siêu thực cũng có mặt trái của nó.

Sau khi trấn tĩnh lại, Jasmine men theo cầu thang tối om lên tầng ba, trở về căn hộ của mình và dùng chìa khóa tra vào ổ.

Cô rón rén đến bên giường cha mẹ, một lần nữa nương theo ánh trăng để ngắm nhìn gương mặt họ.

Họ thực sự đã khỏe lại rồi… Jasmine không nén được nụ cười, khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Nghe thấy tiếng động, mí mắt mẹ cô khẽ động, rồi bà từ từ mở mắt ra.

Jasmine nín thở, thu lại nụ cười, định bụng sẽ cho mẹ một bất ngờ.

Nhưng mẹ cô lại đột ngột ngồi bật dậy, nhìn về phía cô với vẻ mặt hoảng sợ tột độ.

"Cô là ai?" Bà dùng một giọng the thé hỏi, đồng thời ra sức lay người chồng bên cạnh.

Mình là ai? Jasmine chết sững trước câu hỏi đó, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.

Lúc này, cha cô cũng đã tỉnh giấc, ông nhìn cô gái xinh đẹp trước mắt với ánh mắt vừa nghi hoặc vừa cảnh giác.

"Cút ra ngoài! Nếu không tôi sẽ gọi cảnh sát!" Mẹ của Jasmine nhảy xuống giường, vớ lấy chân nến bên cạnh, định dùng nó làm vũ khí.

"Chúng tôi không chào đón trộm cắp." Cha Jasmine tỏ ra khách sáo hơn, nhưng giọng điệu vẫn là ra lệnh đuổi khách.

Ông biết rằng khi đối mặt với kẻ trộm, không nên dồn ép quá mức, nếu không sẽ dễ khiến đối phương chọn cách hành động cực đoan.

Jasmine cuối cùng cũng hoàn hồn, vội vàng lên tiếng:

"Cha, mẹ, con là…"

Cô còn chưa nói hết câu đã bị mẹ lao tới đẩy mạnh, còn cha thì giữ lấy vai cô lôi ra khỏi phòng.

Còn về những gì cô nói, trong tình huống đó, chẳng một ai quan tâm.

Rầm!

Cánh cửa đóng sầm lại ngay trước mặt, bỏ lại Jasmine đứng đó, vừa hoang mang vừa bất lực.

Có một bóng hình mờ nhạt – đó là Thiên Lôi Trúc.

Đề xuất Ngọt Sủng: Kỳ Công Thử Lòng, Chẳng Thể Thất Bại
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện