Mặt khác, cũng may là Bernarde không chỉ từng là một "Học giả thần bí" với tri thức uyên bác, mà còn am hiểu sâu sắc về con đường "Hoàng đế đen". Cô biết rõ quyền năng trong lĩnh vực này bao gồm những gì, và hiểu rằng nó đại diện cho bóng tối của trật tự, một thứ trật tự bình thường đã bị bóp méo.
Vì vậy, Bernarde bắt đầu bóp méo những trật tự thông thường trên chính cơ thể mình, ví dụ như quần áo, và nhờ đó nhận được sự công nhận cùng chấp thuận từ vị thần linh vô hình kia.
“Ừm, trong các sự kiện thần bí học, đôi khi tri thức và tư duy còn hữu dụng hơn cả năng lực... Trong tình huống vừa rồi, bất kỳ hình thức phản kháng nào cũng sẽ bị xem là hành vi khiêu khích trật tự bên trong lăng mộ, dẫn đến những biến hóa khôn lường và chắc chắn là kinh khủng. Thế nhưng, một khi đã tìm ra mấu chốt, vấn đề lại có thể được hóa giải một cách đơn giản đến không ngờ...” Klein gật đầu trên màn sương xám, anh lại học được không ít điều từ “Nữ vương thần bí”.
Tuy anh đã cao hơn đối phương một danh sách, bên trong "Nguyên bảo" thậm chí còn tương đương với Vua Thiên Sứ, hơn nữa đã trải qua rất nhiều chuyện lớn, nhưng dù sao cũng phát triển quá nhanh, rất nhiều chi tiết vẫn còn khiếm khuyết, hiện giờ có thể thông qua việc quan sát để bù đắp lại một chút.
Sau bước đi đầu tiên, Bernarde bắt đầu men theo trực giác linh tính, tiến về phía đài cao ở trung tâm, hướng đến chiếc ghế tựa lớn trên đỉnh.
Một bước, hai bước, ba bước... Đột nhiên, một làn gió nhẹ thổi qua gáy cô.
Cơn gió này lạnh lẽo, âm u, khiến toàn thân Bernarde tê dại.
Trong chớp mắt, cô cảm giác như có một bóng đen xuất hiện sau lưng mình.
Mái tóc nâu dài sau gáy cô bỗng tách sang hai bên, để lộ một con mắt mọc ngay trên da.
Đó là một con mắt gần như trong suốt, lạnh lùng vô cảm, không có lông mi.
"Con mắt nhìn trộm bí mật"!
Con mắt này khẽ chuyển động, nhìn thấy tấm màn tựa như bóng đen trong thế giới thần bí xuất hiện sự bóp méo rõ rệt bên trong lăng mộ.
Nhưng nó không phát hiện ra bóng đen kia, cũng không tìm được ngọn nguồn của cơn gió lạnh vừa rồi.
Đúng lúc Bernarde định đóng "Con mắt nhìn trộm bí mật" này lại để giảm thiểu khả năng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thì trong đầu cô đột ngột nổi lên một cơn gió lạnh lẽo, âm u.
Từng dòng suy nghĩ của cô trở nên sống động, ngày càng mất kiểm soát, phát triển theo những chiều hướng không thể lường trước.
Nó như một loại xu thế, một xu thế không thể đảo ngược, nhanh chóng trở nên hỗn loạn.
Bernarde không do dự, nắm lấy vài giây còn có thể suy nghĩ, để linh thể nửa người sau lưng mình tháo chiếc mặt nạ nhợt nhạt kia xuống.
Sau đó, cô đeo chiếc mặt nạ "Tử vong nhợt nhạt" này lên mặt, còn linh thể nửa người kia thì chui vào trong cơ thể, hợp nhất với cô.
Kể từ giây phút này, chức năng não của Bernarde bắt đầu chết dần cùng với cơ thể, nhưng những suy nghĩ trong đầu cô vẫn sống động và ngày một hỗn loạn.
Hai trạng thái mâu thuẫn này triệt tiêu lẫn nhau, hình thành một sự cân bằng vừa yếu ớt vừa kỳ diệu, giúp Bernarde tìm lại năng lực tự suy nghĩ.
Đối với Bernarde, vào thời khắc này, tác dụng phụ của “Tử vong nhợt nhạt” lại hữu ích hơn cả hiệu quả phi phàm của chính nó.
Bernarde giữ nguyên trạng thái cân bằng này, đi thêm vài bước về phía trước.
Trong quá trình này, cô luôn cảm thấy có một bóng đen đang lởn vởn xung quanh, nhưng không tài nào phát hiện ra được.
Suy tư vài giây, đôi mắt xanh thẳm của Bernarde lại một lần nữa trở nên sâu thẳm, vô định.
Cô đang thử tiên đoán hậu quả mà mỗi một lựa chọn của mình sẽ mang lại.
Chẳng mấy chốc, hình ảnh tương ứng hiện lên trước mắt cô:
Cô một lần nữa đeo “Dây chuyền đeo trán hiền giả”, hóa thân thành một luồng thông tin khổng lồ, thuần túy, dùng cách này để vượt qua trở ngại và tiến thẳng đến đài cao trung tâm.
Nhưng, khi vừa đến gần nơi đó, luồng thông tin đột nhiên tan vỡ, mất đi trật tự, dùng những hạt nhân khác nhau làm nền tảng, tái tổ hợp thành mấy Bernarde khác nhau: một thiếu nữ mặc váy nhiều tầng, một thiếu nữ cao gầy, một thiếu nữ mang vẻ u buồn khó hiểu, một thiếu nữ nhăn nhó vì đau đớn, và một nữ vương điềm tĩnh, kiên nghị.
Hình ảnh tiên đoán lướt qua trong chớp mắt, ánh mắt Bernarde lấy lại tiêu cự.
Lúc này, cô nhìn thấy một bóng đen.
Nó đứng ngay trước mặt cô, cách chưa đầy một nắm tay!
Gương mặt tạo nên từ bóng tối thuần khiết hoàn toàn choán hết tầm nhìn của Bernarde.
Trong khoảnh khắc nhìn thấy bóng đen kia, Bernarde hoàn toàn không kịp sợ hãi, theo bản năng nắm chặt tay phải, ngưng tụ ra một thanh giáo kiểu dáng cổ xưa.
Từ mũi đến chuôi, thanh giáo này đều nhuốm một màu máu đỏ thẫm, tỏa ra khí tức hủy diệt mãnh liệt, dường như có thể làm hại đến cả thần linh thực sự.
"Thanh giáo Longinus"!
Thanh giáo này từng xuất hiện ở thời đại xa xưa không thể truy ngược, đã dính máu của một sự tồn tại vĩ đại nào đó, lúc này thông qua "Tái hiện thần bí", giáng xuống lăng mộ "Hoàng đế đen".
Nhưng, khi Bernarde đâm về phía trước thì không hề có bất cứ hiệu quả nào, bởi vì mũi giáo lại chĩa vào sau lưng cô.
Rõ ràng cô muốn tấn công bóng đen trước mặt, nhưng “Thanh giáo Longinus” lại dịch chuyển một cách kỳ dị ra sau lưng.
Cao thấp, trái phải, trên dưới ở khu vực này dường như đã trở nên hỗn loạn, hoặc đã bị bóp méo.
Ngay khi bóng đen đột ngột xuất hiện trước mặt Bernarde, Klein trên màn sương xám, bên trong cung điện cổ xưa, cũng đã phát hiện ra và lập tức cầm “Gậy chống ngôi sao” lên.
Lần này, anh không hề chờ đợi để quan sát “Nữ vương thần bí” sẽ ứng phó ra sao rồi mới cân nhắc có nên ra tay tương trợ hay không như trước. Bởi vì mức độ nguy hiểm của bóng đen này đã khiến một Thiên sứ của con đường “Nhà bói toán” như anh có được linh cảm cực kỳ chính xác.
Mặt khác, quan trọng hơn là sau khi Bernarde tiến vào lăng mộ "Hoàng đế đen", cô thỉnh thoảng cảm ứng được sự tồn tại của bóng đen, trong khi Klein không thể dùng tầm nhìn chân thật của "Nguyên bảo" để tìm ra chút manh mối nào.
Điều này đồng nghĩa với việc nó cực kỳ đáng sợ và nguy hiểm.
Khi những viên đá quý được khảm trên đầu chiếc gậy chống màu đen lần lượt sáng lên, giữa Bernarde và bóng đen kia đột nhiên vang lên tiếng chuông du dương.
Keng!
Tiếng chuông vọng về từ một nơi xa xăm vô tận, mang theo vẻ trống trải khôn tả, khiến không gian bên trong lăng mộ “Hoàng đế đen” xuất hiện sự đình trệ và ngưng đọng có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Bóng dáng Bernarde như bị đông cứng, đứng bất động tại chỗ, không thể thực hiện bất kỳ động tác nào.
Thế nhưng, bóng đen lại không bị cuốn vào vòng xoáy thời gian. Nó dường như thuộc về một thế giới khác với những quy tắc nền tảng hoàn toàn riêng biệt, vẫn tiến về phía trước giữa dòng sông vận mệnh có hai dòng chảy đối nghịch: một bên cuồn cuộn, một bên gần như tĩnh lặng.
Điều này khiến nó trông có vẻ như chỉ bị làm chậm lại, chứ chưa hoàn toàn bị tiếng chuông hư ảo ảnh hưởng.
Đề xuất Hiện Đại: Khiếp Sợ! Thiên Kim Thật Là Đại Lão Huyền Học
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ