Là một đội trưởng "Găng Tay Đỏ" dày dạn kinh nghiệm, anh ta đã có suy đoán nhất định về chân tướng sự việc, mục đích hỏi han chủ yếu là để tìm kiếm sự xác nhận.
Klein mỉm cười nói:
"Nói đơn giản thì chiếc kính viễn vọng thiên văn này không biết vì sao lại xảy ra dị biến, khiến chủ nhân căn phòng nhìn thấy thứ không nên thấy."
"Nếu các anh muốn tìm hiểu tường tận hơn thì có thể tự mình thu thập manh mối, tôi cũng không rõ lắm."
Eric khẽ gật đầu, chuyển ánh mắt về phía các đội viên, ra hiệu cho họ tiếp tục tra xét.
Sau một hồi làm việc, Eric nói với Merlin Hermes:
"Manh mối còn lại trong phòng không nhiều lắm, chúng tôi chỉ có thể xác định được vài chuyện."
"Một, John là dân bản địa, từng phục dịch trong chiến tranh, vì vậy trạng thái tinh thần có phần bất ổn. Hai, anh ta đã yêu thích thiên văn học từ rất sớm, sau khi chiến tranh kết thúc thì gia nhập một tổ chức học thuật tên là "Hội Nghiên Cứu Thiên Thể", nhưng trước đây chúng tôi không hề có bất cứ tư liệu gì về tổ chức này. Ba, dường như John đang tìm cách để nhìn thấy... "bầu trời sao" chân thật."
Khi nói đến từ "bầu trời sao", Eric hơi ngừng lại, dường như đã từng được cấp trên của Giáo hội Đêm Tối cảnh cáo.
Sau khi chiến tranh kết thúc thì gia nhập "Hội Nghiên Cứu Thiên Thể"... Tìm cách nhìn thấy "bầu trời sao" chân thật... Klein kết hợp với "trải nghiệm" vừa rồi, đã nắm được đại khái sự việc, bèn gật đầu nói:
"Các anh hẳn cũng biết "bầu trời sao" đồng nghĩa với nguy hiểm, thậm chí không thể tìm hiểu."
"Chúng tôi sẽ nhanh chóng báo cáo vụ án này lên Tổng giám mục, xếp "Hội Nghiên Cứu Thiên Thể" vào danh sách tổ chức nguy hiểm." Giọng điệu của Eric cho thấy anh ta sẽ không trao đổi trực tiếp với cấp trên phụ trách "Kẻ Gác Đêm".
Klein không đáp lại, vừa đi ra cửa vừa thở dài:
"Chiến tranh quả nhiên gây ra ảnh hưởng trên mọi phương diện, hơn nữa còn không thể cứu vãn..."
Sau khi "Chiến Thần" ngã xuống, bức tường vốn đã lung lay sắp đổ nay lại mất đi một phần chống đỡ, mà "Nữ Thần Đêm Tối" tạm thời vẫn chưa hoàn toàn nắm giữ được "Tính Duy Nhất" tương ứng, còn việc trở thành "Cựu Nhật" thì không biết phải chờ đến bao giờ. Trong tình huống đó, các Ngoại Thần sẽ gia tăng sự xâm thực đối với thế giới này, kết hợp với những tổn thương tâm lý mà chiến tranh để lại cho vô số người thường.
Klein nghi ngờ, trong khoảng thời gian tái thiết sau chiến tranh này, khắp vương quốc Ruen đều đang lặng lẽ mọc lên rất nhiều tổ chức tà giáo dẫn đường đến "bầu trời sao", đến các Ngoại Thần khác. Nếu cứ để mặc chúng phát triển tín đồ và tiến hành các thử nghiệm nguy hiểm, ngày tận thế chắc chắn sẽ đến sớm hơn dự kiến.
Trong tiếng thở dài, anh bước ra khỏi phòng 403, bóng dáng nhanh chóng mờ nhạt, trở nên trong suốt rồi biến mất.
Tại một khách sạn gần phố Praia, Klein, người đã thuê phòng từ trước, cầm tách cà phê lên nhấp một ngụm.
Nhân lúc trời còn sớm, anh lại ra ngoài, đi xe ngựa tới khu ngoại ô bên bờ sông.
Nơi này có một nghĩa trang, các tấm bia mộ san sát nhau như một khu rừng thu nhỏ.
Klein đi vào trong nghĩa trang, dựa vào sự mách bảo của linh tính, tìm được một tấm bia mộ.
Tên của chủ nhân tấm bia mộ này là:
"Welch McGovern".
Đây vốn là bạn đại học của Klein nguyên bản, vì mua được cuốn bút ký của gia tộc Antigonus nên đã chết một cách kỳ bí ở Tingen, cũng gián tiếp khiến Chu Minh Thụy "xuyên không" tới.
Cha của Welch McGovern là một giám đốc ngân hàng ở thành phố Conston, đã bỏ tiền ra đưa thi thể con trai về quê nhà, mai táng trong nghĩa trang này.
Klein nhìn chăm chú vào bức ảnh trên bia mộ vài giây, hơi cúi người, đặt bó hoa trắng ngần lên mộ Welch.
Anh đang định xoay người rời đi thì đột nhiên dừng bước. Khoảng hai ba mươi giây sau, một ông lão cầm gậy chống màu đen đi từ hướng khác tới.
Klein nhận ra ông, đây là cha của Welch, người từng mời anh và các bạn học tới ngân hàng ở quận Nước Giữa để dự tiệc.
Nhưng so với mấy năm trước, vị này đã già đi rất nhiều. Ông vốn là một quý ngài trung niên phong độ, hiện giờ tóc đã hoa râm, khóe mắt, khóe miệng và trên trán đã hằn sâu nhiều nếp nhăn.
"Anh là ai?" Cha của Welch nhìn người lạ mặt trước mộ con trai, vừa nghi hoặc vừa cảnh giác hỏi.
Klein thở dài đáp:
"Chào chú, cháu là bạn của Welch, gần đây tình cờ đi ngang qua thành phố Conston."
Cha của Welch khẽ gật đầu, nói bằng giọng trầm thấp:
"Nó là người thích kết giao bạn bè, tôi chỉ biết một vài người trong số đó."
Thật ra ông nói vậy là đang giải thích vì sao mình không mời vị khách trước mặt tham gia tang lễ, trong lòng có phần áy náy.
Klein không tiếp tục chủ đề này, nhìn quanh rồi hỏi:
"Chú có cần cháu giúp gì không, hoặc chú có nguyện vọng nào muốn thực hiện không? Cháu hy vọng có thể góp một phần sức lực."
Cha của Welch nhìn quanh một vòng, cười cay đắng:
"Cậu có thể khiến tất cả những người đã chết ở đây sống lại được không?"
Cũng không phải là không được, chỉ là sự sống lại đó không giống với những gì chú mong muốn thôi... Klein thầm thở dài, lắc đầu.
"Vậy cậu có thể giúp Conston khôi phục lại như cũ không?" Cha của Welch cười khổ hỏi thêm một câu.
Không đợi Klein trả lời, ông đã thở dài, tiếp tục nói:
"Không cần giúp đâu, những gì có thể làm tôi đã tự mình làm rồi, những gì không thể làm thì chỉ đành cầu nguyện thần linh thôi."
Vừa nói, vị giám đốc ngân hàng này vừa đi lướt qua Klein, đến trước mộ con trai, cúi người đặt bó hoa trắng trong tay xuống.
Klein nhìn bóng lưng ông, thì thầm:
"Cháu sẽ cố hết sức."
Nói xong, anh xoay người rời khỏi nghĩa trang.
...
Conston, trong một quán bar mang phong cách trang trí của thế kỷ trước.
Một người đàn ông khoác chiếc áo jacket dày, cầm cốc bia đi đến tấm bảng gỗ cạnh quầy bar, định tìm một công việc trên những tờ giấy dán ở đó.
Đột nhiên, hắn nhìn thấy một nhiệm vụ ủy thác kỳ quặc:
"Tôi là một phóng viên, muốn thu thập những câu chuyện trong chiến tranh của những người khác nhau, tốt nhất là do chính họ trải qua. Thù lao tôi có thể trả là thực hiện nguyện vọng sửa chữa và xây dựng lại nhà cửa cho các bạn, tôi có đủ vật liệu cho việc này."
"Merlin Hermes."
Người đàn ông này theo bản năng nhíu mày, cảm thấy ủy thác này quá kỳ lạ, hệt như một trò đùa.
"Cậu đọc hiểu chữ trên đó à?" Một người đàn ông gầy gò ngồi cạnh tấm bảng gỗ chớp lấy cơ hội, lên tiếng hỏi.
Trong đám khách khứa lui tới quán bar, rất ít người biết chữ. Dù muốn tìm việc hay nhận ủy thác, phần lớn đều không hiểu những tờ giấy dán trên bảng gỗ viết gì. Người pha chế thì cũng chỉ nhớ được vài công việc có thù lao cao.
Dựa vào tình hình đó, người đàn ông gầy gò nhờ việc mình từng đi học, biết đọc chữ Ruen thông thường, đã kiếm sống bằng cách đọc hộ người khác với giá một phần tư penny.
Đây là cách gã dùng để sinh tồn.
Đề xuất Ngược Tâm: Sư Tôn Cứu Ta, Chỉ Vì Chiêu Hồn Ánh Trăng Sáng Của Người
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ