Klein càng nghĩ, tâm trạng càng nặng nề, bởi vì điều này ở một phương diện nào đó đang thể hiện rằng tận thế sắp ập đến rồi.
Tận thế không phải là điều mà không nghĩ đến, giả vờ không biết thì nó sẽ không đến!
Chẳng trách lúc trước "Ánh sáng vàng" Venetan tiên đoán, ngày mà các Abraham giải trừ lời nguyền cũng chính là mở đầu cho tai họa... Ngài "Gate" vẫn luôn kêu cứu, khiến gia tộc Abraham không có cách nào sinh ra được một vị Bán Thần, có lẽ đây là một sự bảo vệ trên ý nghĩa nào đó... Tuy việc này khiến gia tộc Abraham mất đi địa vị và phần lớn những thứ quý giá, trở nên bình thường, nhưng ít ra có thể bảo toàn dòng máu... Ha ha, trong lời tiên đoán kia, biện pháp giải quyết lời nguyền này nằm trong tay một vị "Học đồ" nhận được sự giúp đỡ từ sự tồn tại bí ẩn... Klein khẽ cười một tiếng, đã có cách để trả lời tiểu thư "Ma thuật sư".
Anh định bảo "Ma thuật sư" Furth chỉ nói một phần sự thật cho thầy mình biết.
Một là phải nhấn mạnh ngài "Gate" đã nửa điên, cực kỳ nguy hiểm, cho dù có đối thoại với ngài ấy cũng sẽ gặp phải nguy hiểm rất lớn. Hai là không nói ra nghi thức dễ dàng có được để giải trừ lời nguyền rủa kia, chỉ nói là phải hiến tế một trong các vị Bán Thần của con đường "Nhà bói toán", "Kẻ ăn trộm", "Học đồ".
Với điểm thứ nhất, gia tộc Abraham có thể hiểu tại sao tổ tiên mình lại không ngừng kêu cứu, bởi vì ngài ấy đã mất đi lý trí và có thể làm ra những chuyện đáng sợ.
Việc này có thể loại bỏ nỗi lo lắng của các Abraham, ngăn cản họ giúp ngài "Gate" thoát khỏi giam cầm, khiến họ sẽ bắt đầu tín ngưỡng "Kẻ Khờ" nhanh hơn, nhiều hơn.
Điểm thứ hai thì có thể xóa bỏ tâm lý cầu may của số ít thành viên cực đoan trong gia tộc Abraham, bởi vì họ không có năng lực hoàn thành được một nghi thức như thế.
Đồng thời, bản thân việc nói nghi thức cho mọi người biết cũng có thể tăng thêm sự tín nhiệm của gia tộc Abraham đối với "Ma thuật sư" Furth.
"Chưa nói đến chuyện hiện giờ có bao nhiêu vị "Bí pháp sư", một Bán Thần có thể trở thành "Quỷ pháp sư" chắc chắn rất khó bắt được. Hơn nữa, phần lớn họ đều tập trung trong hội Mật Tu, đối phó với họ chính là khiêu khích Charles Latour. Cho dù gia tộc Abraham có Bán Thần và dùng vật phong ấn cấp "0", cũng không thể dễ dàng hoàn thành nghi thức trong thời gian ngắn. Ừm, đối phó với "Kẻ ký sinh" là nguy hiểm nhất, bất cẩn một chút là sẽ coi phân thân của Amon làm mục tiêu, đến lúc đó, chẳng khác nào tặng bánh cho Amon..."
"Với cả, sau đó dùng giọng điệu của "Thế giới" Hermann Sparrow nhắc nhở tiểu thư "Ma thuật sư" một câu, để cô ấy đề phòng phần tử cực đoan của gia tộc Abraham..." Klein ngẫm nghĩ, bắt đầu đáp lại lời cầu nguyện của "Ma thuật sư" Furth trước đó.
...
Sau khi ý thức quay về từ sương mù lịch sử, Klein ngồi trên xe lửa hơi nước đến thủ phủ quận Between Sea, thành phố Conston, thành phố lớn thứ hai ở Ruen, nơi lúc trước chính là tiền tuyến trong chiến tranh.
"... Bị tàn phá vô cùng nghiêm trọng..." Xuống xe lửa, ra khỏi sân ga, Klein đứng ở chỗ cao, trông về phía đô thị công nghiệp thuần túy này.
Tuy đây là lần đầu tiên anh tới đây, nhưng lúc trước đã từng xem ảnh chụp của Conston trên báo chí.
Những ảnh chụp đó đều là đen trắng, ghi lại các mặt của thành phố này.
Trong đó có ba điểm để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho Klein:
Một là ống khói và lò cao mọc lên san sát, giống như một khu rừng rậm nhân tạo, tạo hiệu quả chấn động thị giác rất lớn, đại diện cho nền công nghiệp hơn cả Backlund.
Hai là các kiến trúc phần lớn sử dụng bê tông cốt thép, mật độ của những tòa nhà cao tầng nhiều hơn Backlund.
Ba là có rất nhiều nơi chìm trong bụi than đá, ngay cả trên người nhân loại cũng có, nhưng chất lượng không khí lại tốt hơn Backlund một chút, bởi vì gió ở Between Sea lớn.
Mà hiện giờ, những ống khói, lò cao sừng sững cùng những tòa kiến trúc đồ sộ lại thưa thớt đi nhiều, nhiều nơi chỉ còn là một đống phế tích.
Nhưng, để so sánh, khu vực nhà xưởng ít bị phá hủy hơn khu vực dân cư, bởi vì nơi đó có rất nhiều xưởng công binh và xưởng sắt thép, dù sao cũng quan trọng với người Fossack.
"Số người tử vong ở nơi này chắc chắn hơn mười vạn..." Klein âm thầm thở dài, xách rương hành lý, men theo cầu thang ra khỏi trạm xe lửa hơi nước, bước chân vào thành phố Conston.
Trên đường đến khách sạn, anh tiếp tục sắm vai "Bậc thầy kỳ tích", chọn ngẫu nhiên một người đàn ông tráng niên hơn ba mươi tuổi.
"Tôi là một vị ma thuật sư lưu lạc, am hiểu nhất là ma thuật và thực hiện những điều ước của mọi người, anh muốn thử một lần không?" Klein từng là một người da mặt mỏng, nay lại có thể tự nhiên đến gần người khác.
Người đàn ông tráng niên kia liếc nhìn anh một cái, sốt ruột xua tay:
"Vậy anh có thể khiến cha mẹ tôi, anh em trai tôi và một đứa con của tôi sống lại không?"
Nói xong, anh ta không đợi vị ma thuật sư đối diện đáp lại, trông có vẻ nôn nóng đi đến một trạm xe ngựa công cộng ở gần đấy, rồi dùng nắm tay phải đấm vào ngực trái một cái.
Klein đứng tại chỗ, khóe miệng vẫn hơi nhếch lên thành nụ cười, yên lặng nhìn theo người đàn ông này rời đi.
Anh nhớ lúc ở trên xe lửa hơi nước có đọc được một cuốn tạp chí, bên trong có vài trang đăng ảnh chụp tình trạng của các nghĩa trang lớn trong thành phố Conston hiện nay.
Những tấm bia mộ san sát như rừng ống khói và lò cao của thành phố khi xưa, còn những dãy kệ tro cốt thì trông như những tòa nhà cao tầng trước lúc sụp đổ.
Cả thành phố Conston dường như đều được mai táng ở trong nghĩa trang này.
Thu lại nụ cười, Klein vòng qua bể phun nước đã sớm khô cạn phía trước, đi đến khách sạn cách đó không xa.
Trên đường, anh nghe thấy không ít người đi đường đang thảo luận những chuyện ma quái ở chỗ nào đó, chỗ nào thì xuất hiện quái vật đáng sợ.
"Lúc trước tôi có đi ngang qua sông Maris, nghe thấy dưới nước có rất nhiều người đang gào khóc, tôi không dám xuống xem, vội vàng chạy thẳng về thành phố..."
"Đây đã tính là gì, tôi còn nhìn thấy thứ đáng sợ hơn ở số 9 phố Hyacinth! Trên cửa sổ nơi đó dán một gương mặt, cực kỳ nhợt nhạt!"
"Đằng sau nhà tôi, có vài người qua đường mất tích, vết máu kéo dài tới tận phế tích gần đó, nhưng các cảnh sát lại không tìm ra được thi thể..."
"Thật đáng sợ, mong Nữ thần phù hộ cho chúng ta!"
"Gió Bão trên cao, hãy để đám ma quỷ và quái vật này rời xa chúng tôi."
"Đúng rồi, tòa thị chính có dán thông báo, nói là phát hiện ra chuyện tương tự thì lập tức báo cho cục cảnh sát."
Xem ra cuộc chiến tranh như máy nghiền thịt kia đã khiến rất nhiều vong linh không được an ủi, biến thành quỷ quái. Haiz, nhiều khi người chết còn chẳng giữ được thi thể nguyên vẹn... Ừm, nơi này chắc chắn cũng có rất nhiều người phi phàm bị sụp đổ tinh thần, tàn phế, hoặc mất khống chế... Hơn nữa, những người không tuân theo quy trình uống ma dược phần lớn cũng sẽ mất khống chế... "Kẻ Gác Đêm" và "Kẻ Trừng Phạt" chắc chắn sẽ từng bước giải quyết những chuyện này, nhưng ít nhất ở Conston, người dân có lẽ phải sống chung với các sự kiện siêu phàm thêm một thời gian nữa. Dù sao thì cũng có những quỷ hồn và quái vật giỏi ẩn nấp, bản năng lại vô cùng xảo quyệt... Klein vừa đi vừa nhìn thẳng về phía trước, đã nắm được tình hình chung ở Conston.
Đề xuất Trọng Sinh: [Na Tra] Người Trong Thần Thoại, Dĩ Đức Độ Nhân
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ