Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1696: Bức tranh ác ma

"Nếu phối hợp tốt, không phải là không có khả năng thành công. Suy cho cùng, đó cũng chỉ là một sinh vật điên cuồng hành động theo bản năng mà thôi." Furth vừa thuyết phục thầy, cũng vừa thuyết phục chính mình.

Dorian khẽ gật đầu, không nói thêm gì. Sau đó, ông triệu hồi sinh vật khế ước của mình, một Malmos yêu thích âm nhạc, rồi lấy ra tài liệu chính cùng tài liệu phụ trợ của "Bí pháp sư" và nhanh chóng điều chế một lọ ma dược cho học trò.

"Nếu không thể hoàn thành việc phong ấn thì đừng cố uống ma dược. Cho dù ma dược và bình thủy tinh có hòa vào nhau biến thành vật phong ấn, chúng ta vẫn có thể khẩn cầu ngài 'Kẻ Khờ' tái hiện nó thành đặc tính phi phàm." Dorian vẫn còn chút lo lắng, dặn dò thêm một câu rồi đưa lọ ma dược cho Furth.

Lọ ma dược trong bình thủy tinh lấp lánh ánh sao, tựa như thu nhỏ cả dải ngân hà vào bên trong.

"Vâng." Furth gật đầu, tỏ ý mình sẽ không bận tâm đến việc lãng phí ma dược.

Cô đã có kế hoạch dự phòng: một khi sinh vật cấp Bán Thần được thả ra mà không thể phong ấn lại, cô sẽ lập tức dùng "Truyền tống" rời đi, sau đó khẩn cầu ngài "Kẻ Khờ" ra tay giải quyết.

Dorian lấy ra một bức tranh từ trong rương hành lý. Bên trên là những hình vẽ vô cùng trừu tượng, khó mà lĩnh hội, chỉ cần nhìn lâu một chút cũng đủ khiến người ta choáng váng đầu óc, tinh thần suy sụp.

Đây chính là "Bức tranh ác ma" đã phong ấn vô số sinh vật kinh hoàng.

"Nếu em có thể tấn thăng thành công, thầy chỉ có một yêu cầu." Dorian cầm "Bức tranh ác ma", trịnh trọng nói với Furth: "Vào đêm trăng tròn, hãy lắng nghe xem ngài 'Gate' rốt cuộc đang nói gì, và hỏi ngài ấy một câu, tại sao lại làm vậy."

Các thành viên của gia tộc Abraham đến giờ vẫn không thể chấp nhận được sự thật rằng lời nguyền mà họ phải gánh chịu lại bắt nguồn từ chính tổ tiên của mình. Họ cho rằng có lẽ ngài "Gate" không hề hay biết lời "cầu cứu" của ngài đã gây ra hậu quả thảm khốc đến nhường nào.

Họ khao khát được biết toàn bộ chân tướng.

"Vâng." Furth không chút do dự, lập tức đồng ý với yêu cầu của thầy.

Tiếp đó, cô cầm lấy "Bức tranh ác ma", dùng "Truyền tống" rời khỏi cảng Pulitzer, đi tới một sa mạc mênh mông không một bóng người.

Làm vậy, cho dù nghi thức có xảy ra bất trắc, cô cũng có đủ thời gian để xử lý mà không làm ảnh hưởng đến người khác.

Sau khi kiểm tra lại hoàn cảnh xung quanh và sự chuẩn bị của bản thân, Furth cắm "Bức tranh ác ma" xuống nền cát.

Cô đan hai tay lại, cúi đầu thành kính cầu nguyện ngài "Kẻ Khờ", hy vọng sau khi uống ma dược, xác suất tấn thăng thành công sẽ tăng lên.

Gần như không phải chờ đợi, ngay khi nhìn thấy màn sương xám trắng hư ảo quen thuộc, cô biết ngài "Kẻ Khờ" đã đáp lại lời thỉnh cầu.

Vài giây sau, Furth cuối cùng cũng chiến thắng được sự do dự của bản thân, lấy ra thứ bột thảo dược đã điều chế từ trước, rắc chúng lên "Bức tranh ác ma".

Sau đó, cô dùng tiếng Người Khổng Lồ để niệm chú văn giải trừ phong ấn.

Đây là chú văn mỗi lần chỉ thả ra một sinh vật.

Ngay khoảnh khắc những hạt bột thảo dược cuối cùng rơi xuống bức tranh, nó liền lấy một điểm làm trung tâm và bắt đầu xoay tròn với tốc độ kinh người.

Trong lúc xoay tròn, bề mặt bức tranh trở nên hư ảo, tựa như đang hình thành một cơn lốc xoáy sâu hun hút.

Bất thình lình, từ trong "lốc xoáy" kia thò ra một bàn tay màu xanh đen với đầy những dấu vết hư thối.

Nó đang trườn ra khỏi bức tranh!

Cả người Furth lạnh toát, tựa như vừa rơi xuống một kẽ nứt băng giá trên mặt hồ.

Cảm giác này khiến đầu óc cô tỉnh táo lạ thường, nhưng đồng thời cũng như mất đi liên kết với cơ thể, dù cố gắng thế nào cũng không thể động đậy tay chân.

Trong khoảnh khắc ấy, Furth như quay về những ngày tháng chỉ ngủ ban ngày và viết sách ban đêm. Khi đó, cô thường xuyên trải qua cảm giác bóng đè, ý thức đã tỉnh táo nhưng cơ thể lại không tài nào nhúc nhích, hệt như bị một sinh vật vô hình nào đó đè chặt.

Dù sinh vật kinh hoàng trong "Bức tranh ác ma" vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi phong ấn, nhưng chỉ riêng sự ảnh hưởng từ thần tính của nó tỏa ra bên ngoài đã đủ khiến Furth mất đi phần lớn sức phản kháng. Đến khi nó hoàn toàn thoát ra, chỉ cần nhìn thẳng vào nó thôi cũng đủ để cô mất khống chế.

Chênh lệch giữa hai cấp bậc lớn đến mức khó mà tưởng tượng.

Ý thức của Furth dần trở nên mơ hồ. Cô luôn cảm thấy mình đã tỉnh, đã giơ tay, đã bước chân, nhưng nghĩ lại mới phát hiện đó chỉ là ảo giác. Trong khi đó, cơ thể cô ngày càng lạnh lẽo, cảm giác bị sinh vật vô hình đè nặng lên càng lúc càng rõ ràng.

May mà cô đã được nhiều vị Bán Thần cung cấp thông tin, nhờ đó kịp thời nhắm chặt hai mắt, không dám nhìn vào "Bức tranh ác ma" nữa, nếu không hậu quả thật khó lường.

Cô dùng kỹ năng minh tưởng để giữ cho mình sự tỉnh táo cần thiết, rồi bắt đầu đếm ngược trong lòng.

Dựa theo lời nhắc nhở của ngài "Thế giới", cô biết sinh vật kinh hoàng kia cần đúng năm giây để hoàn toàn thoát khỏi "Bức tranh ác ma".

4... 3... 2... Khi chỉ còn một giây cuối cùng, trong mắt Furth chợt hiện lên một quyển sách hư ảo tỏa sáng. Nó nhanh chóng lật từng trang rồi dừng lại ở một trang nhất định.

1! Furth vừa đếm ngược xong, lập tức dang rộng hai tay.

Xung quanh cô, vô số cánh hoa đào lập tức rơi xuống, rực rỡ và tươi đẹp.

Bàn tay xanh đen sắp tóm lấy cổ cô lập tức bị đẩy lùi ra xa. Nó bị một vườn đào um tùm với cỏ cây hoa lá tươi tốt ngăn lại, bị ngọn núi nơi đầu nguồn suối trong rừng chia tách, cuối cùng chỉ có thể thò ra từ một hang núi nhỏ.

Đây là phép thuật cổ tích mà Furth đã "Ghi lại" từ chỗ cô "Ẩn giả", có tên là:

"Ngọn nguồn hoa đào!"

Nó có thể tạo ra một kết giới ngăn cách với thế giới bên ngoài, cực kỳ khó xuyên thủng.

Chớp lấy cơ hội này, Furth gắng gượng giành lại quyền kiểm soát cơ thể, lấy ra một quân cờ "hoàng hậu" của bộ cờ vua Russell rồi ném nó về phía khu rừng đào, nhắm thẳng vào hang núi nơi có dòng suối chảy qua.

Đây là một phép thuật cổ tích khác mà cô đã "Ghi lại", có tên là:

"Ván cờ năm tháng!"

Tác dụng của nó là khiến hành động của mục tiêu trở nên chậm chạp, như thể đã bước vào một khu vực có dòng thời gian khác biệt.

Quân cờ "hoàng hậu" rơi xuống đất nghe "cạch" một tiếng. Động tác của bàn tay xanh đen đang cố gắng xuyên qua rào cản của "Chốn đào nguyên" lập tức từ "giãy giụa" biến thành "ngọ nguậy".

Furth không thèm kiểm tra hiệu quả, lập tức dùng "Bàn tay vô hình" nhấc "Bức tranh ác ma" đang cắm dưới cát lên, trải nó ra hướng về phía hang núi.

Chỉ một hai giây sau, bàn tay xanh đen đã trở lại bình thường. Với tốc độ cực nhanh, nó trực tiếp thoát khỏi "Chốn đào nguyên", lao thẳng về phía bức tranh.

Bức tranh rung lên dữ dội, và sinh vật kinh hoàng kia đã xuyên qua bề mặt, rơi thẳng vào bên trong.

Furth thầm reo vui, không chút do dự niệm chú văn, đóng lại tầng phong ấn ngoài cùng của "Bức tranh ác ma".

May là sinh vật cấp Bán Thần này đã bị giam cầm quá lâu đến mức mất hết lý trí, chỉ còn lại sự điên cuồng bản năng... Không biết lát nữa sau khi uống ma dược, mình có trực tiếp nghe thấy tiếng gào thét của ngài "Gate" không nhỉ... Furth vẫn giữ tinh thần căng như dây đàn, lấy lọ ma dược "Bí pháp sư" ra, dốc thẳng vào miệng.

Đề xuất Trọng Sinh: Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện