Sau khi cái bóng hoàn toàn bao trùm lấy Dereck, nó liền hòa làm một với không gian u ám xung quanh, không thể tách rời.
Klein vốn đang cầm cây gậy chống màu đen, định ra tay ngăn cản biến cố, nhưng cuối cùng anh lại không làm gì cả, chỉ đứng nhìn với nụ cười không đổi.
Vài giây sau, Klein đang đứng trong bóng tối sâu thẳm bỗng nhận thấy cơ thể mình đang nhanh chóng nhạt đi và chuyển thành màu đen, như thể bị không gian xung quanh hòa tan.
Klein không hề có ý định tự cứu, khóe miệng nhếch lên, đầu hơi lắc lư nhìn quanh.
Sau khi bóng dáng anh hoàn toàn biến mất, tầm nhìn của anh lập tức thay đổi:
Không gian u ám kia đã biến mất, thay vào đó là nền đá xám trắng, những vách tường và các cột đá khổng lồ hiện ra rõ ràng, tất cả đều bị bao phủ bởi một lớp bóng đen không dày không mỏng.
Bên ngoài cửa sổ không có mặt trời, mặt trăng hay các vì sao, nhưng vẫn có ánh sáng hắt vào, khiến cả tòa cung điện mang vẻ âm u, ảm đạm và lạnh lẽo.
Nơi sâu nhất của cung điện có một tầng bóng đen rất nhạt, trông như một tấm màn che.
Lovya, Colin Iliad và Dereck, những người đã biến mất lúc trước, đang đứng cách đó không xa, cẩn thận quan sát xung quanh như thể vừa bước vào một thế giới khác.
"Thật đáng tiếc, bí ngẫu của tôi không vào được." Klein giơ "Gậy chống ngôi sao" lên, nói với nhóm của Dereck.
Thái độ ung dung của anh và biểu hiện điềm tĩnh như thường lệ của thủ lĩnh khiến Dereck nhanh chóng bình tĩnh lại, không còn hoảng hốt và sợ hãi nữa.
Colin Iliad khẽ gật đầu, đang định nói ra suy đoán của mình thì đột nhiên trong lòng dấy lên dự cảm, ông quay đầu nhìn vào nơi sâu nhất của cung điện.
Klein, Dereck và Lovya cũng lần lượt làm động tác tương tự.
Ở nơi sâu nhất trong cung điện, lớp bóng đen mờ nhạt kia đã tan đi, để lộ ra một chiếc cầu thang lớn dành cho Người Khổng Lồ, và trên đỉnh cầu thang là một chiếc ngai vàng màu đen.
Trên ngai vàng có một người đàn ông với mái tóc đen hơi xoăn dài đến ngang vai. Vị trí đôi mắt hắn bị bóng đen che khuất, dung mạo cụ thể rất mơ hồ khiến người ta không nhìn rõ. Sau lưng hắn có vô số đôi cánh đen hư ảo đang rũ xuống, che khuất một nửa cơ thể. Hắn khoác một chiếc áo choàng dài nền đen, quấn đầy những sợi tơ màu bạc, khắc hoa văn phức tạp và đeo trang sức lộng lẫy.
Lúc này, người đàn ông ấy đang chống khuỷu tay trái lên tay vịn, bàn tay đỡ lấy bên má, dường như đang ngủ say.
Không cần ai giới thiệu, cả bốn vị Bán Thần ở đây đều có thể nhận ra một cách chính xác:
Người đàn ông có chiều cao tương đương Người Khổng Lồ, đang ngủ say trên ngai vàng màu đen kia, chính là cánh tay trái của Thần, vị vua thứ hai của Thiên Quốc, "Thiên sứ bóng tối" Saslier!
Trong đó, Lovya còn cảm nhận được rõ ràng áp lực đến từ người có địa vị cao tuyệt đối này, giống như khi bà cầu nguyện "Tạo vật chủ chân thật" và nhận được lời hồi đáp vậy. Đó là khí tức có thể khiến tư duy người ta rối loạn, linh hồn suy sụp, toàn thân run rẩy vì sợ hãi.
Đột nhiên, bà ta nghe thấy một tràng cười lớn, liền kinh ngạc và hoang mang nghiêng đầu nhìn sang.
Klein đang gập người cười ha hả:
"Ngài ấy vẫn còn đang ngủ, chúng ta nên đánh thức hay là đợi ngài ấy tự tỉnh lại?"
"Nếu lựa chọn đánh thức, thì phải chào hỏi thế nào? Chào, ngài "Thiên sứ bóng tối"? Hay thủ lĩnh của "Hoa Hồng Cứu Rỗi"?"
Hai câu hỏi này nghe có vẻ hoang đường và cuồng vọng, nhưng lại khiến Colin Iliad và Dereck thoát khỏi sự ảnh hưởng của không gian xung quanh và rơi vào trầm tư.
Vừa rồi, họ cũng đã theo bản năng suy xét đến một vấn đề tương tự: phải làm gì tiếp theo.
Colin Iliad ngẫm nghĩ rồi nói:
"Tạm thời đừng đánh thức ngài ấy. Thử tiếp cận để tìm manh mối, thu thập thông tin."
"Đó cũng là suy nghĩ của tôi." Klein dùng tay trái búng một cái, định bước về phía ngai vàng màu đen.
Lúc này, trong lòng anh thầm thấy may mắn vì đã giải quyết xong "cái bóng", khiến linh hồn trở nên vẹn toàn trở lại, nếu không anh đã chẳng thể kiểm soát hoàn toàn nhân cách hư cấu. Vừa rồi, lúc mô phỏng lại cách chào hỏi, anh đã suýt buột miệng nói "Chào, Sa nhỏ".
Thấy Hermann Sparrow đã đi được hai bước, Lovya cuối cùng cũng lấy lại tinh thần:
"Để tôi dùng linh hồn chăn thả thử xem."
Đây là một cách khá an toàn và không gây nguy hại cho cả đội thăm dò.
Klein gật đầu, xách cây gậy chống màu đen, mỉm cười nghiêng người ra hiệu mời.
Trước người Lovya chợt hiện ra một ảo ảnh cao ba bốn mét, đỉnh đầu nó mọc một cặp sừng sơn dương giăng kín hoa văn thần bí, làn da ngăm đen tối tăm, tràn ngập cảm giác kỳ dị. Đó chính là một ác ma.
Khác với những ác ma Klein từng gặp, bên ngoài cơ thể nó có nhiều dấu vết thối rữa, mưng mủ xanh vàng, như thể đã bị pha trộn sức mạnh "Đọa lạc".
Lúc Klein đang tùy ý đánh giá ảo ảnh này, con ác ma xòe đôi cánh dơi khổng lồ sau lưng, ngọn lửa màu lam nhạt lập tức bùng lên dữ dội, tỏa ra mùi lưu huỳnh nồng nặc.
Nó cất bước tiến về phía trước, chậm rãi tiếp cận những bậc thang dành cho Người Khổng Lồ bên dưới ngai vàng, sử dụng trực giác nguy hiểm của bản thân để thăm dò những dị biến có thể xuất hiện.
Colin Iliad và Klein vừa chú ý đến nó, vừa xem xét các chi tiết trong tòa cung điện bóng đen này. Họ phát hiện ra đằng sau ngai vàng mà Saslier đang ngủ say có một cánh cửa lớn màu lam xám, tỏa ra ánh sáng âm u, trên đó vẽ cảnh hoàng hôn.
Đây có lẽ là "cánh cửa" thông ra bên ngoài... Ba vị Bán Thần của Thành Bạc Trắng là Colin Iliad, Dereck và Lovya đồng thời nảy ra suy nghĩ này.
Đúng lúc này, con ác ma đi được nửa đường đột nhiên dừng lại, bị những tia sét trắng bạc đan xen vào nhau bao phủ. Trong tiếng "đoàng đoàng", con ác ma này vỡ tan tành rồi nhanh chóng nhạt đi.
Một cột sáng chói lọi thần thánh từ hư không chiếu xuống, hoàn toàn thanh tẩy linh hồn thuộc về ác ma này.
Lovya vẫn chưa cảm nhận được sự đau đớn do đối tượng chăn thả bị mất đi, chỉ hơi nhíu mày, nhất thời không nghĩ ra được biện pháp thăm dò nào tốt hơn.
Klein liếc nhìn xung quanh, cười khoa trương nói:
"Quả nhiên vẫn phải dựa vào tôi."
Vừa nói, anh vừa chậm rãi đi về phía trước, rút một hộp diêm từ trong túi áo ra, sau đó quẹt từng que một, tùy ý ném về bốn phía.
"Tôi khá nhát gan." Dùng hết nửa hộp diêm, Klein hơi xoay người lại, mỉm cười giải thích một câu.
Những lời này ngay cả Dereck Berg cũng không tin nổi.
Tiếp theo, trong ánh sáng của những ngọn lửa đỏ thẫm, Klein tiếp tục đi về phía chiếc ngai vàng có khả năng thuộc về một vị cổ thần kia.
Khi anh đến nơi linh hồn ác ma bị phá hủy, tay trái anh đột nhiên căng lên.
Klein cúi đầu, thấy "Mấp máy đói khát" đã trở lại trạng thái là một chiếc găng tay da người. Vị trí lòng bàn tay nó nứt ra một khe hở lớn, bên trong là hai hàm răng trắng ởn, hư ảo.
Vật phong ấn này đang định cắn xé máu thịt của Klein, ăn cả linh hồn và thân thể anh.
"Mấp máy đói khát" đã bị đọa lạc!
"Chậc." Klein chậc lưỡi cảm khái, tiện thể liếc nhìn "Gậy chống ngôi sao" ở tay phải, xác nhận vật phong ấn cấp "0" không có đặc tính sống này vẫn chưa xuất hiện dị biến.
Đề xuất Ngược Tâm: Xé Xác Kẻ Giả Danh Tranh Đoạt Vạn Lượng Gia Tài
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ