Dựa trên những tiền đề đó, họ quyết định để Emlyn White bất ngờ tấn công mục tiêu, nhằm tiêu hao "Người giấy ánh trăng" của hắn và tạo cơ hội cho Sharon "bám thân".
Thấy quả cầu thủy tinh trong suốt trong tay Emlyn lại đang tích tụ hào quang, kéo thành một thanh giáo dài tỏa ra ngọn lửa trắng thuần khiết, Karaman đang đứng yên bất động trên đỉnh giáo đường đột nhiên có sự biến đổi.
Giữa trán hắn nhanh chóng nứt ra một khe hở, bên trong như được khảm một vầng trăng tròn màu đỏ.
Ánh trăng tuôn ra như thủy triều, khiến Sharon—với thân thể hư ảo, mái tóc vàng nhạt và đôi mắt lam nhạt—bị đẩy bật ra khỏi người Karaman một cách không thể kiểm soát.
Những động tác cứng đờ, chậm chạp của Karaman cuối cùng cũng hồi phục. Dưới ánh trăng, hắn hóa thành một quả cầu máu rồi vỡ tan thành vô số mảnh sáng.
Bóng dáng hắn nhanh chóng tụ lại trên một đỉnh tháp khác của giáo đường, sau lưng vẫn dính chặt ảo ảnh của Sharon trong bộ váy cung đình màu đen. Cùng lúc đó, "Thanh giáo vô ám" do Emlyn tạo ra đã xuyên qua vị trí cũ của Karaman, bay về phía xa rồi bung tỏa giữa không trung, hóa thành một vầng mặt trời nhỏ.
Cả thành phố cảng được chiếu sáng.
Cùng lúc đó, bả vai bên phải của Karaman nhúc nhích, có thứ gì đó xé toạc áo choàng đen chui ra. Đây là một con rối nam tinh xảo, chỉ bằng bàn tay, mặc lễ phục màu đỏ hoa văn vàng. Mắt nó đã bị ai đó móc đi, chỉ còn lại hai hốc đen ngòm.
Con rối này ngồi trên vai Karaman, giơ hai tay lên, mười ngón tay như đang gảy một loại nhạc cụ vô hình nào đó.
Ảo ảnh của Sharon lập tức bị bắn ra khỏi lưng Karaman, như thể bị một lực bài xích cực mạnh đẩy đi.
Cùng lúc đó, Emlyn cảm thấy quần áo trên người bỗng trở nên chật chội, đang siết chặt lấy cơ thể mình.
Chiếc nơ trên cổ gã dường như cũng sống lại, bắt đầu siết chặt, muốn treo cổ gã ngay giữa không trung.
Con rối kia là vật phong ấn cấp "1" mà Học phái Hoa Hồng trang bị cho Karaman, tên là "Tướng quân không mắt", được tạo thành từ một Bán Thần Danh sách 4 của con đường "Dị chủng" chết bất đắc kỳ tử.
Nó có đặc tính sống, có thể dựa vào suy nghĩ của người nắm giữ để bám lên những thứ có linh hồn, hoặc đánh thức những thứ không có linh hồn. Nhưng bình thường, nó phải được nuôi dưỡng bằng máu thịt của người nắm giữ, nếu không mắt nó sẽ dần mọc ra.
Và một khi vật phong ấn này trở nên hoàn chỉnh, nó sẽ hóa thành một ác linh điên cuồng, quay lại đuổi giết chủ nhân cũ và căm hận toàn bộ nhân loại.
Emlyn nghe thấy tiếng xương cốt mình kêu răng rắc vì không chịu nổi. "Ánh nhìn trắng tuyền" đang thiêu đốt linh hồn gã bỗng tỏa ra hào quang rực rỡ, biến khu vực xung quanh thành một vương quốc không có bóng tối, không có tà ác.
Sự ảnh hưởng của "Tướng quân không mắt" lên quần áo Emlyn lập tức bị gián đoạn.
Lúc này, Karaman đã lẩm bẩm một từ với nụ cười tàn nhẫn, hai tay giơ về phía trước, từ hư không kéo ra một cánh cửa hư ảo mông lung được khắc đầy những phù hiệu thần bí.
Đây là "Cánh cửa triệu hồi"!
Thế nhưng, khí chất của hắn cũng vì vậy mà thay đổi, lý trí rút đi đáng kể, sự điên cuồng càng thêm rõ rệt.
Trong tiếng kẹt kẹt hư ảo, "Cánh cửa triệu hồi" hé ra một khe hở.
Từ trong khe hở, hai bàn tay người thò ra. Làn da của chúng không có chút màu sắc hay độ bóng, thiếu cảm giác chân thật, trông như một con rối kém chất lượng.
...
Ngoài thành Voltek, các tín đồ của Học phái Hoa Hồng và đám binh sĩ vốn đang định đuổi theo những thi thể sống lại để tấn công phòng tuyến của quân đội Ruen, đột nhiên điên cuồng tàn sát lẫn nhau, không còn chút lý trí nào.
Họ vốn là người bình thường, nhưng lúc này có kẻ lại cong lưng, mọc đầy lông sói màu đen, khóe miệng nứt toác, nước dãi không ngừng nhỏ giọt; có kẻ da dẻ biến thành màu đen, cứng như sắt thép; có kẻ mất đi trái tim, ngã nhào xuống đất nhưng vẫn tiếp tục bò đi như không có chuyện gì; có kẻ cơ thể trở nên trong suốt, hư hóa, dường như biến thành từng u ảnh...
"Thần nghiệt" Siea chỉ cần để khí tức của mình giáng xuống đã đủ làm ô nhiễm các sinh linh xung quanh, khiến họ hoặc sụp đổ, hoặc chết thảm, hoặc biến dị thành những sinh vật siêu phàm như người sói, xác sống...
Là một sự tồn tại ở Danh sách 1, hắn có thể trực tiếp ban phát sức mạnh cho các tín đồ. Chỉ có điều, sự ban ơn này có thời gian hạn chế và đi kèm với những hậu quả mà chưa chắc người nhận đã mong muốn.
Ở phía bên kia chiến trường, sau công sự của Ruen, đám binh sĩ dù cách xa hơn hai nghìn mét, không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì, da mặt vẫn nổi lên những bọt nước trong suốt, trong đầu tràn ngập những suy nghĩ và cảm xúc muốn trút bỏ.
Không lâu sau, từng người trong số họ phát điên, biến thành những con dã thú vô tri. Toàn bộ trận địa, thậm chí cả thành phố Voltek, không còn tìm được bao nhiêu người giữ được sự tỉnh táo.
Đột nhiên, họ nghe thấy tiếng tụng niệm.
Tiếng tụng niệm được tạo thành bởi những âm thanh kỳ ảo mà thánh khiết.
Tiếng tụng niệm này đến từ giáo đường Đêm Tối trong thành phố, tựa như vô số lời thơ đang được xướng lên để ca ngợi Nữ thần.
Các binh lính, thị dân và sĩ quan lần lượt chìm vào giấc ngủ say, ngay sau công sự, trong chiến hào, bên vệ đường.
Họ mơ thấy một khoảng không tăm tối yên tĩnh, điểm xuyết những đóa hoa ánh trăng và những khóm dạ hương thảo. Thể xác và tinh thần họ trở nên vô cùng yên bình, không còn bị tà ác ăn mòn nữa.
Trong giáo đường Đêm Tối của thành phố Voltek, chấp sự cao cấp của "Kẻ Gác Đêm", "Mắt của Nữ thần" Ilia, đang gắng sức duy trì giấc mơ bao trùm cả thành phố, không thể nhúng tay vào trận chiến Bán Thần ở bên ngoài.
Klein và Reinette Tincole đồng thời cảm nhận được linh tính xung quanh đang thay đổi, dường như hóa thành tầng tầng lớp lớp những bức tường vô hình, định giam cầm họ tại chỗ và hạn chế hành động của họ.
Mà ở trên bụng "Vu Vương", từ vũng bùn màu đỏ, cánh tay của Siea đã hoàn toàn thò ra ngoài. Những khối thịt lúc nhúc được bao phủ bởi thứ chất lỏng đen ngòm cũng theo đó chui ra, tạo thành thân hình của vị "Thần nghiệt".
Hắn trông như một gốc cây khổng lồ bị dội đầy dầu mỏ, trên những cành cây vươn ra gồ lên những cánh tay kỳ dị.
Phía trên "thân cây", bên ngoài lớp chất lỏng đen kịt dính nhớp, là những con mắt giăng đầy tơ máu. Con ngươi của chúng đảo quanh khắp chốn, khiến lý trí của bất kỳ ai nhìn thấy cũng bị xóa sạch trong chớp mắt, biến thành một con thỏ, một con sơn dương, hoặc một con lợn béo.
Hàng trăm cánh tay nhanh chóng vươn dài, có cái phóng thẳng lên trời, có cái đâm xuống đất, có cái vây kín bốn phương tám hướng, có cái chộp về phía Klein và Reinette Tincole.
Cùng lúc đó, "Thần nghiệt" Siea phát ra một tiếng gầm đâm thẳng vào linh thể, khiến cả hai mục tiêu cùng run lên, xuất hiện sự cứng đờ nhất định. Tiếng gầm này cũng khiến vầng trăng đỏ rực giữa không trung càng thêm đậm màu, và một cảnh tượng hiện ra giữa tấm "màn sân khấu" màu đỏ ấy.
Trung tâm của cảnh tượng này là một xác ướp quấn băng vải đã ố vàng, nó bị những nhánh cây màu nâu đâm xuyên qua, treo lơ lửng giữa không trung.
Bụng nó gồ cao, thỉnh thoảng có vị trí phình to rồi lại xẹp xuống, như thể đang thai nghén một sinh mệnh mới.
Miệng xác ướp há ra, không ngừng gào thét thảm thiết. Dù Klein không nghe thấy âm thanh thực sự, nhưng cơ thể và linh hồn anh vẫn cảm nhận được một nỗi đau cộng hưởng, như thể chính anh cũng đang phải chịu đựng sự tra tấn mà xác ướp kia đang gánh chịu.
"Thần bị trói"
Đề xuất Ngọt Sủng: Xuyên Nhanh: Đại Lão Lại Phát Điên Rồi
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ