Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1586: Suy đoán về tận thế (1)

Ánh sáng bao quanh trăng đỏ co vào rồi lại giãn ra, hệt như một thực thể sống.

Bên ngoài thế giới, trên mặt trăng đang xoay quanh địa cầu, một đại dương đỏ thẫm trào ra, bao phủ lấy toàn bộ bề mặt, tựa như đang tiêu hóa và dung nạp vệ tinh thiên nhiên khổng lồ này.

Ngay khoảnh khắc Klein tiếp nhận tri thức về "Ngày cũ", "Thần ngoại" và "Bầu trời sao", đại dương màu máu kia lập tức sôi trào.

Chúng nhanh chóng ngưng tụ về trung tâm, không ngừng bồi đắp, cuối cùng tạo thành một bóng hình khổng lồ màu đỏ, không thể nhìn rõ hình dáng cụ thể.

Bóng hình hư ảo này lớn hơn mặt trăng gấp nhiều lần, trên đó mọc ra vô số con mắt. "Nó" nhìn xuống hành tinh xanh, rồi chuyển ánh mắt về phía bản thể của Klein, nơi vừa vì tiếp nhận tri thức mà thiết lập nên một mối liên kết!

Và khi đại dương đỏ thẫm "rút lui", bề mặt mặt trăng lộ ra vô số hố sâu chi chít.

Từ Trái Đất nhìn lên, ánh trăng không còn đỏ rực mà trở nên trong trẻo, sáng ngời, như thể chưa từng thay đổi suốt hàng trăm triệu năm qua.

Trong vũ trụ xa hơn, các hành tinh màu xám, màu cam, màu đỏ, màu vàng, màu lam đồng thời lập lòe, giống như đang chớp mắt.

Trong sương mù lịch sử, cơ thể Klein nổi lên vô số bong bóng, bên trong mỗi bong bóng là một "Trùng linh hồn" biến dị. Chúng lần lượt mang gương mặt của Chu Minh Thụy, Klein Moretti, Hermann Sparrow và Dwayne Dantes, cố gắng giãy giụa chui ra.

Tư duy của Klein nhanh chóng trở nên hỗn loạn, toàn bộ linh thể như bị một con dao vô hình xé toạc. Dù vậy, anh vẫn cố gắng chống cự, niệm nốt câu chú văn cuối cùng:

"Phúc sinh huyền hoàng thiên tôn!"

Linh thể Klein lặng lẽ xuyên qua sương mù xám, tiến vào "Nguyên Bảo". Sức mạnh trong không gian này tự động sôi trào, bao bọc lấy anh, đẩy lùi những luồng khí đen và tia sáng đỏ, cắt đứt mối liên kết vô hình với đám bong bóng kia.

Sau gần mười giây vật lộn, Klein cuối cùng cũng tỉnh táo lại, anh vịn vào lưng ghế cao để đứng vững.

Bên trong Chernobyl, Amon đang đứng cạnh "vực sâu" đẩy chiếc kính độc nhãn bên mắt phải lên, thấp giọng lẩm bẩm:

"Phản ứng nhanh đấy..."

Nếu Klein chậm thêm một giây, để bản thân lún sâu vào trạng thái hỗn loạn đó và không kịp giải trừ hình chiếu từ khe hở lịch sử, Amon đã có thể đánh lừa mối liên kết giữa hình chiếu và bản thể để trực tiếp xuất hiện trong mảnh vỡ lịch sử tương ứng.

Phía trên sương mù xám, Klein ngồi xuống, day thái dương:

"Amon kia quả nhiên là đang nói dối..."

"Hắn để lại phân thân ở Chernobyl, sau khi bản thể tiến vào ‘vực sâu’, vì không thể vòng qua hình chiếu lịch sử để đối phó trực tiếp với bản thể của mình, hơn nữa chưa chắc đã có thực lực Thiên sứ danh sách 2, nên đã trốn vào một nơi nào đó trong ‘Biển hỗn độn’ dưới ‘vực sâu’, giả vờ như vừa mới thoát ra, dùng phân thân độc lập với bản thể để đánh lừa mình..."

"Bề ngoài, hắn muốn mình tin rằng phân thân này là độc lập, có thể hợp tác, khiến mình tập trung sự chú ý vào phương diện này, nhưng thực tế lại giấu nguy hiểm vào trong lời nói..."

"Dù chỉ là nói chuyện bình thường với một ‘Thần lừa gạt’ cũng sẽ bị lừa..."

"Nhưng, để đạt được mục đích, hắn cũng đã tiết lộ những bí mật đủ nặng ký..."

Backlund, vương quốc Ruen.

Furth vẫn đang ngủ say bỗng nhiên tỉnh giấc, theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cô không lạ gì cảm giác này, trước khi trở thành thành viên của hội Tarot, cô đã vài lần tỉnh giấc giữa đêm vì lời nguyền trăng tròn. Nhưng hôm nay, cô không cảm nhận được nỗi đau đớn quen thuộc, chỉ là trong lòng lại dấy lên một cảm giác rung động khó tả.

Vì cửa sổ bị rèm che, Furth không thể phán đoán bây giờ là mấy giờ qua chút ánh sáng le lói hắt vào. Cô theo bản năng rời giường, đi đến bên cửa sổ, kéo tấm rèm hai lớp, một lớp voan mỏng và một lớp vải dày, sang bên.

Ánh mặt trời xuyên qua lớp sương mù mỏng chiếu vào phòng, xua tan đi bóng tối tích tụ. Furth đứng ở cửa sổ, nhìn lên trời cao, trên mặt lộ ra vẻ hoang mang rõ rệt:

Mặt trời đã lên cao, trăng đỏ đã sớm lặn, vì sao mình vẫn có cảm giác giống như lời nguyền trăng tròn sắp đến?

Hơn nữa, còn khá nhiều ngày nữa mới tới đêm trăng tròn!

...

Thủ đô Trier, nước cộng hòa Intis.

Một đám nhà thiên văn học, những người đam mê thần bí học, cùng với những người phi phàm đang ẩn náu giữa người thường đều đồng loạt hướng mắt lên trời cao.

Tầng mây ban đêm đã tan đi khá nhiều, để lộ vầng trăng tròn vành vạnh.

Màu sắc ánh trăng lại không đỏ như bình thường, mà trong veo, sáng ngời lạ thường.

Tất cả những người nhìn thấy cảnh này đều sững sờ, đây là mặt trăng mà họ chưa bao giờ được thấy.

Bất kể là trong sách giáo khoa của xã hội loài người hay những bộ sách liên quan đến thần bí học, cũng chưa từng ghi lại hiện tượng này!

Ngoại trừ những lúc trăng khuyết thông thường, trăng tròn và "Huyết nguyệt" thỉnh thoảng xảy ra, chưa bao giờ xuất hiện sự thay đổi về màu sắc ánh sáng như thế này, ít nhất là từ kỷ Đệ Ngũ đến nay, trong hơn một nghìn ba trăm năm qua, tuyệt đối không có!

Giờ phút này, những người chứng kiến mới nhận ra rằng ngoài hai trạng thái màu đỏ và đỏ rực, ánh trăng vẫn còn có màu sắc khác.

...

Thành Bạc Trắng, Vùng đất bị thần vứt bỏ.

Bởi vì đang là buổi chiều, những tia sét lóe lên liên tục, đám người Dereck chú ý thấy sự bất thường trên trời.

Họ đã quen với việc những tia chớp chỉ lóe sáng trong vài giây ngắn ngủi rồi biến mất, không để lại dấu vết gì. Nhưng lần này, một vầng sáng màu máu chiếm cứ nửa bầu trời, vô cùng rõ ràng, vô cùng lớn, chiếu sáng vạn vật bên dưới.

Những người có tư duy nhanh nhạy trong các cư dân thành Bạc Trắng lập tức liên tưởng đến bức tranh và miêu tả về mặt trời trong tài liệu kiến thức thông thường, trong lòng chớp mắt hiện lên suy nghĩ vừa kinh ngạc vừa mù mịt:

"Lẽ nào đây chính là mặt trăng?"

"Vầng trăng đỏ rực?"

"Không ngờ chúng ta được nhìn thấy trăng đỏ..."

Chẳng mấy chốc, vầng trăng đỏ trước mắt họ nhanh chóng rút đi màu máu, bày ra dáng vẻ trong veo sáng tỏ.

Các cư dân thành Bạc Trắng càng thêm mờ mịt, không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Dereck Berg từng nghe các thành viên hội Tarot như Ngài "Người Treo Ngược", tiểu thư "Chính Nghĩa" kể về tình hình bên ngoài, nên còn kinh ngạc hơn họ rất nhiều, bởi vì đây là hiện tượng tự nhiên mà ở bên ngoài Vùng đất bị thần vứt bỏ cũng không có.

Vài giây sau, mặt trăng biến mất, bóng tối thâm trầm một lần nữa bao trùm lên tất cả, những tia chớp thường xuyên lóe lên lại trở thành nguồn sáng chủ yếu.

"Vừa xảy ra chuyện gì?"

"Mọi người có nhìn thấy quầng sáng màu đỏ kia không?"

"Mặt trăng! Đó là mặt trăng!"

"Đó là vầng trăng đỏ rực!"

"Việc này, liệu có phải là dấu hiệu báo trước chúng ta sắp thoát khỏi tình cảnh hiện tại không?"

"Cuộc thăm dò ‘Vương đình Người khổng lồ’ thứ hai của chúng ta nhất định sẽ rất thuận lợi, mở ra cánh cửa thông với bên ngoài?"

Trong lúc nghi hoặc và mê man, phần lớn dân cư của thành Bạc Trắng đều theo bản năng coi hiện tượng này là chuyện tốt, là lời tiên đoán tốt lành trong thần bí học. Chỉ có thủ lĩnh Colin Iliad và các trưởng lão như Lovya của Nghị sự đoàn sáu người là tỏ vẻ nghiêm túc, chau mày.

Đề xuất Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Trọng Sinh: Livestream Xem Quẻ Khiến Cả Nhà Khóc Thảm
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện