Không biết đã qua bao lâu, một bóng hình khổng lồ đột nhiên xuất hiện ở hướng khác.
Đó là một con ma sói cao chừng bốn năm mét, có tám chân, toàn thân bao phủ bởi lớp lông ngắn màu u ám.
Trên trán con ma sói có một túm lông ngắn màu xám trắng, đồng tử đen tuyền chiếm ít nhất ba phần tư con mắt. Đó chính là ma sói u ám Cotard khi chưa hiển lộ hoàn toàn hình thái sinh vật thần thoại.
Ma sói u ám ngẩng đầu, há miệng như thể đang gầm rống, nhưng không một âm thanh nào phát ra.
Giây tiếp theo, một bóng hình khác giống hệt nó xuất hiện ngay trước mặt.
Hình chiếu lịch sử của ma sói u ám khẽ động tám chân, chớp mắt đã lao đến bên cạnh "hố sâu".
Sau khi nhìn quanh một vòng, nó cẩn thận cúi đầu, ngoạm lấy tấm "màn sân khấu" trong suốt đã khiến cả ngọn đồi biến mất.
Tấm "màn sân khấu" này đột nhiên sống lại, nhanh chóng co rút, cuộn lên, bao bọc lấy ma sói u ám, giống như khoác cho nó một bộ quần áo nửa đen nửa trong suốt.
Ma sói u ám khẽ run lên, dường như chỉ mất hai ba giây đã bị biến thành một con rối trong bộ "quần áo" ấy.
Nhưng đây chỉ là hình chiếu lịch sử, chỉ một hơi thở sau đã bị bản thể ngừng duy trì và tan biến.
Tấm "màn sân khấu" mất đi vật chống đỡ, lập tức rơi xuống, trải ra mặt đất.
Ma sói u ám Cotard không bỏ cuộc. Nó lúc thì biến đổi quái vật xung quanh thành bí ngẫu, lúc lại triệu hồi hình chiếu lịch sử, để chúng lần lượt thử sức. Sau vô số lần thất bại, cuối cùng, một nhóm bí ngẫu mới của nó đã nhặt và khống chế được tấm "màn sân khấu" kia.
Toàn bộ quá trình này không hề phát ra chút tiếng động nào, hệt như đang diễn một vở kịch câm.
Tiếp đó, con ma sói khổng lồ để các bí ngẫu mang tấm "màn sân khấu" đến gần mình.
Đúng lúc này, sương mù xám trắng ở bên cạnh lại dao động, hình thành một lốc xoáy có thể sánh với ngọn núi.
Lốc xoáy này tỏa ra sức hút vô hình, khiến tấm "màn sân khấu" kỳ lạ và ma sói u ám Cotard đồng thời bị cuốn vào!
Cảnh tượng như vậy khiến giấc mơ của Klein xuất hiện những gợn sóng thực chất, vỡ tan thành vô số đốm sáng, làm anh khó mà nhìn rõ chi tiết cụ thể.
Đợi đến khi tất cả trở lại bình thường, ma sói u ám Cotard khoác tấm "màn sân khấu" trong suốt, nhanh chóng rời khỏi màn sương mù xám trắng vừa tụ lại.
Và lúc này, tiểu đội điều tra của Thành Mặt Trăng cũng vừa đến, nhìn thấy bóng dáng đã đi xa của vị tùy tùng thần cổ đại này.
Cotard liếc họ một cái, không dừng lại, biến mất vào sâu trong bóng tối.
Đến đây, hình ảnh vỡ tan, cảnh trong mơ kết thúc, Klein tỉnh lại.
Anh ngồi thẳng dậy, ngón tay khẽ gõ lên mép chiếc bàn dài loang lổ, thầm nghĩ:
"Trước khi mình đến, mảng sương mù xám trắng này cũng từng xảy ra dị biến, chỉ là những người trông coi của Thành Mặt Trăng không phát hiện ra, dù sao cũng không biết màn sương mù này kéo dài bao xa..."
"Tấm 'màn sân khấu' mà sương mù xám trắng phun ra là cái gì? Khi bung rộng, nó có thể bao trùm cả một ngọn đồi, biến nơi đó thành một 'hố sâu' như ảo thuật. Khi thu nhỏ, nó lại có thể trở thành 'quần áo' cho ma sói, biến kẻ đó thành con rối... Có chút giống với vật phẩm cấp cao của con đường 'Nhà Bói Toán'..."
"Nó bị phun ra là do mình đã tiến vào không gian phía trên sương mù xám, hoàn thành sự gắn kết với 'Nguyên Bảo'?"
"Dường như nó cũng có thể biến thực vật xung quanh thành bí ngẫu... Cảm giác này thật quen thuộc..."
"Đúng rồi, trong trấn nhỏ sương mù, đồ ăn đã nấu chín có vấn đề đều có thể mọc ra 'Dây Linh Thể', kéo dài đến tòa giáo đường ở trung tâm. Một khi ăn phải, cả người sẽ lập tức bốc hơi, biến mất. Ừm, đó là bị kéo đến giáo đường để trở thành bí ngẫu..."
"Nói cách khác, đến cấp bậc 'Bậc Thầy Kỳ Tích', hoặc là 'Người Hầu Của Quỷ Bí', có thể khiến đồ ăn, những thứ có linh tính mọc ra 'Dây Linh Thể', dùng điều này để biến chúng thành bí ngẫu?"
"...Vậy thì tấm 'màn sân khấu' kia là đặc tính phi phàm của 'Bậc Thầy Kỳ Tích' hay là của 'Người Hầu Của Quỷ Bí'?"
"Nhìn biểu hiện của ma sói u ám, rất có thể là khả năng thứ hai..."
"Đây là nguyên nhân khiến phần đặc tính 'Người Hầu Của Quỷ Bí' mất tích thời gian dài, chỉ có manh mối, không ai tìm được?"
"Trước khi 'Nguyên Bảo' có 'chủ nhân', sương mù xám trắng sẽ vô thức thu hút những đặc tính cấp cao không chủ của ba con đường, dung nạp chúng? Làm vậy có mục đích gì?"
"Lực hút kia rất mạnh, ngay cả ma sói u ám Cotard cũng sợ hết hồn, không dám dừng lại, chỉ muốn chạy trốn..."
"Hắn đang nghi ngờ cái gì, sợ hãi điều gì?"
Sau khi phân tích một hồi, vẻ phấn chấn dần hiện lên trên mặt Klein.
Nếu có thể săn được sự tồn tại cấp Thiên sứ là ma sói u ám này, thì đó chính là một mùa bội thu!
Đương nhiên, sau khi lấy được tấm "màn sân khấu" kia, ma sói u ám chắc chắn sẽ khó đối phó hơn trước, độ chắc chắn về việc đi săn của Klein lại giảm xuống.
Trong lúc suy nghĩ, Klein bỗng nhớ ra một việc:
"Xét về mặt thời gian, khi ma sói u ám đến di tích ở thành bang phía bắc, rõ ràng đã lấy được tấm 'màn sân khấu' kia..."
"Hắn đã biến cả tòa thành thành bí ngẫu, tạo ra một thành bang con rối, không phải để định cư, cũng không phải để tích lũy trợ lực, mà là đang chuẩn bị cho nghi thức của 'Người Hầu Của Quỷ Bí'?"
"Nếu ma sói u ám thực sự chuẩn bị nghi thức 'Người Hầu Của Quỷ Bí', vậy thì hành tung của hắn không phải là không thể tìm ra..." Klein chậm rãi gật đầu, trong lòng đã có ý tưởng lờ mờ, nhưng vẫn chưa thể thực sự phác họa thành hình.
Anh theo bản năng muốn dùng chỗ bùn đất đã nhiễm phải hơi thở của tấm "màn sân khấu" kia để bói toán tung tích vật phẩm này, từ đó tìm ra chỗ ẩn thân hiện tại của ma sói u ám. Nhưng cân nhắc đến chuyện đối phương là Thiên sứ, phương pháp này có xác suất rất cao sẽ kinh động đến hắn, khiến hắn cảnh giác và lẩn trốn sâu hơn, Klein lại lý trí từ bỏ ý định này, quay về thế giới thực, khổ sở suy tính một kế hoạch hoàn chỉnh.
Hôm sau, khi tần suất xuất hiện của những tia chớp trở nên cao hơn, lại có một nhóm cư dân Thành Mặt Trăng được một vị linh mục tên Duke dẫn đầu, đến bên đống lửa trại của Hermann Sparrow, nghe anh truyền giáo, thưởng thức nấm, chờ được tịnh hóa.
Sau khi từng vị cư dân của Thành Mặt Trăng nhận lễ rửa tội trong nước mắt lưng tròng, Klein nhìn quanh một vòng, hỏi như lơ đãng:
"Thần Mặt Trời bảo các người canh giữ ở đây, chú ý xem có người từ trong sương mù đi ra không à?"
"Đúng vậy." Duke, người mắc bệnh phù thũng đã được chữa khỏi, biết Đại Tế Ti đã từng đề cập chuyện này với thần sứ trước mặt, nên đáp lại khá thản nhiên.
Klein khẽ gật đầu, lại hỏi một câu về chủ đề này:
"Nếu thực sự phát hiện có người từ trong sương mù đi ra, các ông sẽ làm thế nào?"
Duke không hề do dự, đáp thẳng:
"Lập tức tụng niệm tôn danh của Thần Mặt Trời, đem chuyện này... bẩm báo với ngài ấy..."
Đề xuất Hiện Đại: Vì Người Dân Thế Giới Tiểu Thuyết Dự Báo Thiên Tai
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ