Đúng lúc này, tiếng hát ai oán thoắt ẩn thoắt hiện lại vang lên, xoáy sâu vào tâm trí Arges.
Đây là một khúc đồng dao vô cùng cổ xưa, khi cất lên mang theo nỗi bi thương và sầu muộn tột cùng, khiến linh thể Arges như mọc ra một cánh tay hư ảo nhợt nhạt, không ngừng cào xé chính bản thân hắn.
Nét mặt Arges méo mó đến cực điểm. Làn da hắn đột ngột mọc ra những lớp vảy cá trơn nhẵn màu đen nhạt, mái tóc lam sẫm rối bù như rêu biển cũng dựng đứng, trở nên thô cứng.
Tiếng hát ma mị cùng cơn đau xé ruột đã quấy nhiễu và cắt đứt mọi dòng suy nghĩ đang manh nha trong đầu hắn, khiến chúng không tài nào thành hình.
Arges ngã vật xuống đất, giãy giụa trong đau đớn, dáng vẻ ngày càng xa rời hình người, sắp sửa mất khống chế.
Đột nhiên, tiếng hát kia ngừng bặt, một giọng nói có phần lạnh nhạt truyền vào tai Arges:
"Có một chút huyết mạch của Tinh linh..."
"Vậy cứ thế đi, hãy sử dụng tốt đặc tính phi phàm của Shatas."
Trán Arges ướt đẫm mồ hôi, hắn từ từ bò dậy, chỉ thấy bên ngoài căn lều đã xuất hiện thêm một bóng người tự lúc nào.
Đó là một cô gái với mái tóc đen bóng mượt, ngũ quan xinh đẹp, đôi tai hơi nhọn, cặp mắt sâu thẳm và đường nét ôn hòa. Cô ta mặc một chiếc váy dài diêm dúa theo phong cách cổ xưa, dù vóc người không cao lắm nhưng vẫn toát ra khí chất của kẻ bề trên.
"... Ngài là hoàng hậu Tinh linh, 'Nữ vương Thiên tai' Gohinum?" Một suy nghĩ lóe lên trong đầu, Arges chủ động hỏi.
Cô gái kia vừa ngắm nghía chiếc ly vàng được chạm khắc hoa văn tinh xảo trong tay, vừa bình thản nói:
"Chẳng phải ngươi đã từng gặp ta rồi sao?"
Arges chợt nhớ lại tiếng hát tương tự mình từng nghe thấy trên đảo Passo, nhớ về giấc mơ tiến vào cung điện san hô dưới đáy biển và chứng kiến lễ đăng quang của một vị Tinh linh.
"Ngài vẫn còn sống," Arges trầm giọng nói sau vài giây im lặng.
Cùng lúc đó, hắn thầm tụng niệm tôn danh Ngài "Kẻ Khờ", dù không chắc việc niệm thầm có tác dụng hay không.
Cô gái có mái tóc đen búi cao đáp lại với vẻ mặt không đổi:
"Nếu không gặp phải kẻ địch, một vị Thiên sứ rất khó ngã xuống."
"Vậy tại sao ngài lại phải phân tách đặc tính, khiến bản thân rơi vào trạng thái kỳ dị, phải chờ đợi cơ hội mới có thể sống lại?" Arges từng biết đến tình huống tương tự từ hội Tarot, bèn lên tiếng hỏi, vừa để thỏa mãn trí tò mò, vừa để kéo dài thời gian.
Cô gái bị nghi là "Nữ vương Thiên tai" Gohinum "hừ" một tiếng:
"Bởi vì ngai thần của Gió Bão đã bị Leodro chiếm giữ, mà ta thì không đủ sức chống lại 'Bạo quân'."
"Hơn nữa, số lượng Tinh linh ngày một suy giảm, khiến mỏ neo của ta càng lúc càng lung lay."
Người khác có lẽ không biết Leodro là ai, nhưng Arges lại cực kỳ rõ ràng, tuyệt đối không dám tiếp tục chủ đề này trong thế giới hiện thực.
Đúng lúc hắn định hỏi "Nữ vương Thiên tai" Gohinum giáng trần với mục đích gì, vị hoàng hậu Tinh linh kia đã chủ động lên tiếng:
"Ngươi muốn trở thành Bán Thần sao?"
Ả định mượn cơ thể mình để tái sinh? Hay muốn đợi mình tấn thăng Danh sách 4, có được thần tính rồi mới ăn mòn mình như con mồi? Trái tim Arges dao động, nhưng một nghi vấn khác lại nảy sinh trong đầu.
Nghĩ đến việc Ngài "Kẻ Khờ" có thể thanh tẩy mọi loại ô nhiễm, Arges cảm nhận sâu sắc rằng đây là một cơ hội.
Điều này khiến hắn nhớ tới một thuật ngữ mà Đại đế Russell từng đưa ra:
Viên đạn bọc đường!
Và giờ đây, hắn hoàn toàn có khả năng nuốt trọn lớp vỏ đường và ném trả lại viên đạn.
"Ngài muốn tôi làm gì?" Arges không tỏ ra quá vội vàng, dựa theo tính cách của mình mà đặt câu hỏi.
"Nữ vương Thiên tai" Gohinum nhìn chằm chằm hắn vài giây rồi nói:
"Đợi đến khi ngươi có đủ tư cách và cơ hội tiếp xúc với quyển 'Sách Thiên Tai', hãy lấy ra một thứ mà người khác không để ý từ trong đó, rồi mang nó đến Tây đại lục."
Tây đại lục... Quê hương trong truyền thuyết của Tinh linh? Arges hơi nhíu mày:
"Không phải Tây đại lục đã biến mất rồi sao?"
Gohinum khẽ nhếch môi:
"Nếu đã biến mất, thì sẽ tái hiện."
"Thời điểm tận thế ập đến, nó chắc chắn sẽ tái hiện."
Không đợi Arges hỏi lại, vị hoàng hậu Tinh linh này ngừng giây lát rồi nói tiếp:
"Ngươi có thể không cần tự mình đưa thứ đó đến Tây đại lục, nhưng phải ủy thác cho người đáng tin cậy. Tuy ta không am hiểu nguyền rủa, nhưng vẫn thừa sức khiến ngươi chết trong đau đớn nếu vi phạm giao kèo."
"Vậy nếu Tây đại lục không tái hiện, hoặc không thể tiến vào thì sao?" Arges nghiêm túc cân nhắc rồi hỏi.
Gohinum có mái tóc đen nhánh và ngũ quan ôn hòa đưa mắt nhìn vào cõi vô định, hệt như đang đắm chìm trong một hồi ức tươi đẹp nào đó.
Vài giây sau, cô ta mới bình thản lên tiếng:
"Nếu nó thật sự không tái hiện, giao kèo sẽ tự động hủy bỏ."
"Việc tiến vào Tây đại lục có lẽ cần đến chú văn hoặc khẩu lệnh, nhưng ta không rõ đó là gì. Tuy nhiên, ngươi có thể hỏi một vị tồn tại."
"Vị nào?" Arges nghi hoặc hỏi lại.
Gohinum liếc hắn một cái, lạnh lùng nói:
"Người mà ngươi vừa tụng niệm trong lòng ấy, ngài 'Kẻ Khờ'."
"Ta có linh cảm, ngài ấy chính là nhân tố quyết định chuyện này có thành công hay không."
Arges chợt thấy lòng mình căng như dây đàn, vội vàng cúi thấp đầu đáp:
"Tôi hiểu rồi."
"Nữ vương Thiên tai" Gohinum thấy vậy, khẽ gật đầu:
"Nếu ngươi mong muốn trở thành Bán Thần, vậy hãy thực hiện giao kèo này. Đợi mặt trời lên, hãy đến trước di tích Tinh linh kia."
Vừa dứt lời, bóng dáng của vị hoàng hậu Tinh linh nhanh chóng tan biến, tựa như ảo ảnh thường thấy trên sa mạc và đại dương.
Arges mở bừng mắt, phát hiện mình đang nằm trong lều, vừa mới tỉnh giấc.
Ký ức của hắn có phần hỗn loạn, nhưng nhanh chóng được kết nối lại một cách liền mạch:
Hắn và các thủy thủ của mình vừa mới thăm dò di tích Tinh linh, chỉ mới đi ở vòng ngoài, còn chưa kịp vào sâu bên trong.
Cuộc "thăm dò" trước đó, tiếng hát, thủy thủ biến dị, sự hiện thân của "Nữ vương Thiên tai" và cuộc đối thoại kia đều chỉ là một giấc mơ!
"Chẳng trách mình lại bất cẩn như vậy... Rõ ràng biết có thể chạm trán 'Nữ vương Thiên tai' mà lại không cầu nguyện Ngài 'Kẻ Khờ' từ trước... 'Nữ vương Thiên tai' đã dùng địa vị Thiên sứ để tạo ra một giấc mơ chân thật đến thế? Hay là cô ta nắm giữ vật phong ấn tương ứng, dù đang tồn tại ở trạng thái đặc thù vẫn có thể mượn dùng sức mạnh?" Arges nghiêng tai lắng nghe động tĩnh bên ngoài, phát hiện mọi thứ vẫn bình thường.
Hắn bật dậy, thành kính cầu nguyện Ngài "Kẻ Khờ".
Chỉ sau khoảng hai, ba mươi giây, Arges đã đến với không gian phía trên màn sương xám, nhìn thấy Ngài "Kẻ Khờ" đang ngự ở chiếc ghế đầu của chiếc bàn dài lốm đốm.
"Anh đã gặp Gohinum?" Sau khi "Người Treo Ngược" hành lễ, "Kẻ Khờ" Klein lên tiếng hỏi một cách tùy ý.
"Người Treo Ngược" Arges nghiêm cẩn đáp lại:
"Vâng, nhưng không thể khẳng định đó chính là hoàng hậu Tinh linh."
"Kẻ Khờ" Klein khẽ "ừm" một tiếng, không phủ nhận suy đoán của "Người Treo Ngược", cũng không khẳng định đó chính là "Nữ vương Thiên tai" Gohinum, dù sao anh cũng không thể lôi một đồng vàng ra bói toán ngay trước mặt tín đồ của mình được.
Đề xuất Ngược Tâm: Châm Oa Oa
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ