Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1489: Giác ngộ

Sau một hồi bận rộn, Klein nhóm lên một đống lửa, bắc chiếc giá nướng triệu hồi từ trong lịch sử lên, đặt một con thỏ trắng lên trên, rắc các loại gia vị như húng quế, thì là, muối ăn... rồi liên tục lật đều.

Lúc này, món ăn ngon trong lịch sử mà anh đã dùng trước đó đã biến mất, cả thể xác lẫn linh hồn đều đang gào thét đòi bổ sung năng lượng.

Mùi thơm nức mũi dần lan tỏa, Amon khẽ khịt mũi nói:

"Anh thật sự muốn ăn à?"

Không đợi Klein trả lời, vị Thần của những trò đùa dai này lại tựa như lẩm bẩm một mình:

"Bản chất của chúng là máu thịt của quái vật kết hợp với "Trùng linh hồn" của anh, anh chắc là mình muốn ăn chứ?"

"Lời nguyền biến hình của Thiên sứ, nếu không có biện pháp giải trừ chính xác hoặc sức mạnh đối kháng cùng cấp thì không thể nào hóa giải. Nếu một thứ trông giống thỏ, ngửi giống thỏ, ăn vào cũng có vị như thỏ, thì nó chính là một con thỏ." Klein vừa tập trung nướng thỏ, vừa tự giễu một câu: "Hơn nữa, muốn trốn thoát khỏi tay ngươi, không giữ trạng thái tốt nhất thì làm sao được chứ? Vì niềm hi vọng xa vời này, ta chỉ đành thử thách giới hạn chịu đựng của bản thân thôi."

Việc này gọi là nhẫn nhục! Klein lặng lẽ bổ sung trong lòng.

Đồng thời, anh thầm cảm thán về lời nguyền biến hình của "Tà vật cổ đại".

Năng lực này mạnh hơn không biết bao nhiêu lần so với loại lời nguyền tương tự của "Môn đồ lặng lẽ" danh sách 3!

Thời gian duy trì gần như vô hạn... Rõ ràng sau khi động vật bình thường trở thành bí ngẫu của mình, chúng đều có thể thông qua "Trùng linh hồn" để sử dụng toàn bộ năng lực phi phàm của mình, vậy mà bí ngẫu gặp phải Lời nguyền biến hình thì lại không thể... Đây là lời nguyền cấp Thiên sứ... Ngoài năng lực đối kháng cùng cấp, còn có thể dùng cách thức chính xác để thử giải trừ, không có lời nguyền nào là tuyệt đối không thể phá giải, đều có sơ hở cả... Ha ha, hôn con thỏ này, nó sẽ biến trở lại thành Hermann Sparrow sao? Klein vừa tự giễu, vừa phân tích để điều chỉnh lại tâm trạng.

Nghe anh trả lời, Amon đeo kính độc nhãn cười gật đầu:

"Tốt lắm."

"Việc này quả thật nên có giác ngộ như vậy."

Klein không đáp lại, tiếp tục công việc nướng thỏ của mình.

Không lâu sau, dưới sự trợ giúp của năng lực "Thao túng", anh đã nướng xong một con thỏ và một cái chân sơn dương. Nhân lúc hương liệu còn chưa biến mất, anh triệu hồi ra ly trà đá ngọt từ trong dòng lịch sử, ăn uống một cách ngon lành. Thể xác và tinh thần đều sảng khoái, điều này giúp anh giảm bớt áp lực, sự tuyệt vọng và lo lắng do bị Amon "bắt cóc".

Trong quá trình này, thỉnh thoảng Klein sẽ nghĩ đến dáng vẻ ghê tởm của con quái vật, cùng với sự thật rằng "Trùng linh hồn" cũng tương đương với chính anh, nhưng anh đều dễ dàng khống chế được những cảm xúc đó.

Lấp đầy bụng, lấy lại tinh thần và thể lực, Klein biến những nguyên liệu nấu ăn còn thừa bên đống lửa thành lương khô, như thể đang tích trữ lương thực cho hành trình tiếp theo.

Thấy anh thong thả chuẩn bị mọi thứ đâu ra đấy, Amon bỗng đẩy chiếc kính độc nhãn lên, nhếch môi cười hỏi:

"Thật ra, anh đang cố tình kéo dài thời gian, trì hoãn hành trình đến đích thực sự, phải không?"

Động tác của Klein hơi khựng lại, sau đó lại tiếp tục bận rộn như thường, anh cười nói:

"Đúng vậy, ta đang đợi viện trợ."

"Ngươi đoán xem sẽ là ai?"

Amon không trả lời ngay, chỉ cười nói:

"Ta rất mong chờ đấy."

... Klein tiếp tục làm việc của mình, cho đến khi chuẩn bị xong lượng lương khô đủ ăn trong ba bốn bữa.

Anh ngẫm nghĩ, rồi một lần nữa giơ tay bắt vào hư không ngay trước mặt Amon. Anh thất bại, lại thử thêm một lần nữa, không biết là muốn triệu hồi thứ gì, như thể đang dùng hành động để thách thức: Ngươi có giỏi thì trộm tiếp đi.

Amon nhìn vài giây, mỉm cười lắc đầu, thong thả đứng dậy, đi ra khỏi tòa tháp nhọn đã sụp đổ quá nửa.

Tay phải Klein dừng lại giữa không trung, chợt thu về, day trán.

Anh tràn đầy nghi hoặc, thấp giọng lẩm bẩm:

"Vừa rồi mình định làm gì nhỉ..."

Trong lúc cố nhớ lại, Klein đứng lên, mang theo gói lương khô, xách chiếc đèn lồng bằng da, đi theo sau Amon.

Một người một Thiên sứ vòng qua đồi núi, tiến vào một thung lũng.

Nơi này có một dòng sông chảy ào ào, nhưng khi ánh sáng nhàn nhạt từ đèn lồng chiếu qua hoặc khi ánh chớp trên cao lóe lên rọi sáng khu vực, Klein lại phát hiện dưới lòng sông không hề có nước, âm thanh vừa nghe cũng biến mất.

"Con sông này đã chuyển vào trạng thái bí ẩn?" Cân nhắc một chút, Klein thản nhiên hỏi Amon.

"Đúng vậy, chỉ trong bóng tối tuyệt đối, nó mới xuất hiện." Amon khẽ gật đầu, vẻ không mấy để tâm.

"Có uống được không?" Klein hỏi thêm một câu.

Amon cười nói:

"Có thể, đây là một trong những nguồn nước của thành bang đã tồn tại 1650 năm trong bóng tối. Chỉ cần có thể mang nước ra khỏi lòng sông, chúng sẽ xuất hiện ở nơi có ánh sáng."

"Tiếp theo anh sẽ đề nghị ta xách đèn lồng đứng cạnh đợi, còn anh thì bổ sung thêm nước ở nơi không có ánh sáng à?"

"Sau đó, nhân cơ hội này chuyển hóa thành trạng thái bí ẩn?"

Klein hơi xấu hổ cười nói:

"Sao ta có thể nghĩ ra cách đơn giản như vậy được?"

Amon nghe vậy thì bật cười một tiếng, vuốt chiếc kính độc nhãn:

"Đôi khi, kế hoạch đơn giản nhất lại là hữu hiệu nhất, anh có thể thử một lần."

Đối với lời nói của một kẻ lừa gạt siêu cấp, Klein không thể tin, cũng không dám tin, sợ đối phương đang gài bẫy.

Anh đành gạt chuyện lấy nước sang một bên, hỏi:

"Ở Vùng đất bị thần vứt bỏ, những nơi có nhân loại cư ngụ như thành Bạc Trắng còn bao nhiêu chỗ nữa?"

Amon nhìn về phía trước, nói với vẻ mặt không cảm xúc:

"Ta biết không quá mười nơi."

"Về phương diện này, thành Bạc Trắng khá may mắn, ít nhất cũng có năng lực chạm đến ánh rạng đông."

Ý là thành Bạc Trắng cách cửa chính của Vùng đất bị thần vứt bỏ, tức "Vương đình Người khổng lồ", khá gần rồi, không cần phải trải qua thập tử nhất sinh mới có thể đến được. Còn các thành bang khác trụ vững trong bóng tối như thế nào, phái tiểu đội thăm dò ra sao, đều chỉ là vùng vẫy trong vô vọng, không thể tìm được cửa ra? Quả nhiên, nếu xét từ góc độ này, thành Bạc Trắng vừa bất hạnh, lại vừa may mắn... Chỉ là so với những nơi khác mà thôi... Klein xách theo đèn lồng bằng da, men theo dòng sông đi về phía trước, bắt đầu cân nhắc đến kế hoạch trốn thoát lần thứ hai.

Amon đi bên cạnh anh, thỉnh thoảng lại cung cấp cho anh một vài biện pháp chính quy nhưng hiệu quả thực tế thì chưa rõ. Trông hắn giống hệt như một kẻ bị tâm thần phân liệt, đang dốc hết toàn lực để phá hỏng hi vọng chiếm được "Nguyên Bảo" của bản thể.

...

Trong thành Bạc Trắng, ở một hướng khác của "Vương đình Người khổng lồ".

Dereck Berg nhận được lệnh triệu tập của thủ lĩnh, cầm "Chữ thập vô ám" đi lên đỉnh của tháp tròn, tiến vào căn phòng không có mái che.

Nơi này đã bố trí xong một tế đàn thần bí phức tạp, bên trên đặt các vật phẩm khác nhau. Những vật phẩm này tổng cộng có sáu món, đều đang tỏa ra cảm giác nguy hiểm.

Dereck liếc mắt nhìn, thấy có một ống sáo màu bạc bình thường, và một chiếc mặt nạ chế tác từ đầu lâu cùng di hài của người biến hình.

Đề xuất Hiện Đại: Ngự Thú Sư Bắt Đầu Từ 0 Điểm
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện