Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1486: Suy Tư (2)

Amon dùng khớp xương thứ hai của ngón trỏ bên tay phải đẩy viền kính độc nhãn lên, mỉm cười nói:

"Nơi này vốn là một thành bang rất lớn, khi đại biến cố xảy ra, mặt đất nứt toác, cả tòa thành đều bị nuốt chửng, chỉ còn lại phế tích này chứng tỏ nó từng tồn tại."

Hủy diệt văn minh... Trong đầu Klein đột nhiên nảy ra một suy nghĩ như thế, vội vàng bước nhanh hơn, đến trước một khu đất mọc đầy cỏ dại.

Sau khi tiến vào một tòa kiến trúc đã sập một nửa, Klein theo bản năng nhìn quanh một vòng, quan sát nơi này.

Trên vách đá xám trắng chi chít vết nứt là một bức bích họa đã bị thời gian hàng ngàn năm bào mòn đến mức nhòe nhoẹt không rõ. Chỉ có thể lờ mờ nhìn ra rằng, người dân của thành bang này coi việc được tiến vào thiên quốc sau khi chết là một niềm vinh dự.

Klein điều chỉnh hơi thở, đặt chiếc đèn lồng bằng da trong tay xuống, dựa vào một cây cột đá to, cố gắng tưởng tượng ra những quả cầu ánh sáng chồng chéo lên nhau.

Anh chẳng thèm bận tâm đến những nguy hiểm có thể xảy ra khi ngủ say trong hoàn cảnh này.

Hãy để nguy hiểm khủng khiếp hơn tới đi! Trước khi ngủ, Klein gào thét trong lòng.

Amon mặc áo choàng ma pháp sư cổ điển liếc nhìn anh một cái, tùy ý ngồi xuống bên cạnh rồi búng ngón tay.

Trong chiếc đèn lồng bằng da, ngọn nến gần cạn bỗng ngừng chảy sáp, nhưng ánh lửa mờ nhạt vẫn tiếp tục tỏa ra.

Trông nó như thể chỉ có thể cháy thêm được vài phút nữa, nhưng lại dường như có khả năng kéo dài thêm mấy giờ, thậm chí mấy ngày.

Đây là một sai lầm, một sai lầm đi ngược lại quy luật tự nhiên.

Mê man không biết qua bao lâu, Klein cuối cùng cũng phục hồi tinh lực, tỉnh lại trong tiếng cầu nguyện của tiểu thư "Ma Thuật Sư".

Anh tạm thời không thể nào đáp lại lời cầu nguyện này, chỉ đành nhắm mắt lại giả vờ như vẫn đang say ngủ.

Trong trạng thái không bị "ký sinh" tầng sâu, Amon hẳn là không theo dõi được suy nghĩ của mình, chỉ có thể nhận ra suy nghĩ tức thời của mình có gây hại cho hắn hay không thôi... Vừa nghĩ, Klein vừa lặng lẽ thử triệu hồi sương mù xám trắng.

Anh mượn một trạng thái từ bản thân trong quá khứ, từ một lỗ hổng lịch sử, một trạng thái không trực tiếp nhắm vào việc trốn thoát.

Đó là trạng thái khi đảo tâm linh của anh bị Hervin Rambis xâm nhập.

Thử nghiệm này không bị ngăn cản, không bị trộm đi.

Vận dụng trạng thái này cùng với đặc tính có thể giữ tỉnh táo khi thế giới tâm linh và giấc mơ bị xâm nhập, một phần nhận thức của Klein đã tách ra, lơ lửng trên bầu trời linh tính, bình tĩnh quan sát hòn đảo ý thức bên dưới.

Anh bắt đầu kiểm tra xem tâm trí mình có gì bất thường, có tư tưởng nào bị ký sinh hay không.

Qua một phen kiểm tra cẩn thận, Klein bước đầu xác nhận tâm trí mình không có vấn đề gì.

Nói cách khác, cho dù Amon có để lại "Trùng Thời Gian" trong cơ thể anh thì cũng là "Ký sinh" ở tầng nông, không thể nghe lén suy nghĩ của anh.

Sau khi tìm được một "khu vực an toàn" như thế, Klein rốt cuộc có thể giải phóng những suy nghĩ đang bị buộc chặt, phân tích những gì mình đã trải qua, suy xét phương án tự cứu tiếp theo:

"Amon là 'Thần của những trò đùa dai', cũng là 'Thần lừa gạt', hắn chơi trò chơi chắc chắn không chỉ đơn thuần là tìm vui... Nếu thật sự muốn làm thế, hắn hoàn toàn có thể đợi đến khi tập hợp với bản thể, đánh cắp vận mệnh của mình, chiếm giữ 'Nguyên Bảo' rồi mới thử. Nếu làm vậy, cho dù có xảy ra sự cố ngoài ý muốn, mục đích chính của hắn cũng đã hoàn thành, không tổn thất gì cả..."

"Rốt cuộc hắn đang che giấu mục đích gì trong chuyện này? Nếu có thể nắm được vấn đề mấu chốt, chưa biết chừng có thể tìm ra đường sống thực sự..."

"Hơn nữa, sau khi hắn dùng tiếng Trung để đọc 'nghi thức đổi vận', vậy mà lại không hề quan tâm đến loại ngôn ngữ đặc thù này, không hề hỏi đến nó. Việc này hoàn toàn không phù hợp với lòng hiếu kỳ mà hắn thể hiện ra ngoài..."

"Ơ... Sau đó hắn nói ra từ 'bug' có phải là cố ý không, muốn thử xem mình sẽ liên tưởng đến điều gì..."

"Nhưng, hắn không trộm đi suy nghĩ của mình. Không, nếu những mẩu suy nghĩ rời rạc, không liên quan đến nhau bị trộm đi, thì mình sẽ không phát hiện ra được..."

Klein nhớ lại tình huống lúc đó, căn cứ vào tính logic giữa các dòng suy nghĩ để xác nhận xem thời điểm đó mình có bị đánh cắp mất suy nghĩ không.

Và điều này khiến anh có thể khẳng định được một việc.

Đó chính là, trong trạng thái "ký sinh" tầng sâu, Amon có thể trực tiếp nghe lén suy nghĩ của anh, không cần đánh cắp!

Việc Amon tỏ ra phải phát hiện ý tưởng có hại trước rồi mới có thể tiến hành thao túng, chính là lừa gạt!

"Mình đã nói mà, trạng thái 'ký sinh' tầng sâu đã trải qua trước đó dường như không giống với miêu tả của Pares lắm..."

"Dựa theo suy đoán này, toàn bộ suy nghĩ dọc đường của mình đều đã bị Amon nghe thấy, gồm cả Trái Đất, đồng hương, chuyện giáo dục con cái..."

"Thật đáng sợ..."

"Cũng may, khi mưu đồ phá hỏng nghi thức tấn thăng của George III, mình đã dự đoán tình huống bản thân sẽ rơi vào đường cùng, bị Amon 'ký sinh'. Những suy nghĩ bị lộ ra một nửa là phản ứng bản năng, một nửa là cố ý buông thả. Như vậy, vừa để lộ ra bí mật để 'chiếm được sự tin tưởng' của Amon, lại vừa giấu đi chuyện quan trọng nhất, trọng tâm nhất."

"Giống như bây giờ, chắc chắn hắn đã biết mình định khai thác thêm nhiều bí ẩn lịch sử từ chỗ hắn để nhanh chóng tiêu hóa ma dược 'Học Giả Cổ Đại', nhưng hắn sẽ không biết, mình đã gần tiêu hóa hết rồi, chỉ còn cách một, hai bước nữa, hoặc chỉ cần một cơ hội là đủ..."

"Amon cố tình giải trừ 'ký sinh', chơi một trò chơi thế này, có phải là vì hắn đã từng nghe thấy về Trái Đất từ chỗ Thần Mặt Trời Viễn Cổ, tiếp xúc được một bí ẩn nào đó, và định dùng cách tự cứu của mình để giúp hắn hoàn thành một vài việc mà hắn không tiện làm hoặc không thể làm hay không? Nếu thực sự là vậy, tiếp theo chắc chắn sẽ xảy ra chuyện..."

"Ừm, mình phải tỏ ra là chưa phát hiện ra điều này, vẫn mưu đồ chạy trốn như bình thường."

"Đợi đến khi điều chỉnh xong trạng thái cơ thể, sẽ 'thử nghiệm' lần đầu tiên!"

Sau khi "ngủ" thêm một lát, Klein mở mắt.

Amon đội mũ mềm chóp nhọn ngồi bên cạnh, mỉm cười nhìn anh:

"Nghĩ xong rồi sao? Khi nào thì bắt đầu hành động?"

Hắn tỏ ra mình hệt như đồng lõa của Klein, chứ không phải là mục tiêu cần chạy trốn.

Klein chống tay lên vách tường xám trắng, thong thả ngồi thẳng dậy, mỉm cười lắc đầu:

"Trước khi lấp đầy bụng, thì đầu óc của ta không chịu làm việc."

Anh vừa nói thật, vừa nói dối. Bởi vì trước khi trở thành sinh vật thần thoại hoàn chỉnh, Thánh Giả vẫn cảm thấy đói bụng, khát nước. Nhưng đối với một vị Bán Thần Danh sách 3 mà nói, dăm bữa nửa tháng không bổ sung thức ăn nước uống cũng có thể chịu được. Về phần sinh vật thần thoại hoàn chỉnh, ăn cơm chỉ là sở thích, không phải nhu cầu thiết yếu.

Đề xuất Hiện Đại: Những Năm Tháng Ta Bị Nhiếp Hồn
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện