Ngoài ra, Furth còn muốn hỏi xem lần "Lữ hành" tiếp theo sẽ đến nơi nào, để mình chuẩn bị trước một chút.
"Ừm!" Hugh gật đầu theo bản năng.
Furth lật tờ báo, uống nốt chỗ cà phê còn lại, sau đó thong thả đứng dậy, tiến vào căn phòng bên trong, thấp giọng cầu nguyện Ngài "Kẻ Khờ", xin Ngài hãy chuyển câu hỏi cho "Thế giới" Hermann Sparrow.
...
Gần "Vương đình Người khổng lồ", Vùng đất bị thần vứt bỏ.
Không còn bị "ký sinh" ở cấp độ sâu, Klein đi theo sau Amon, men theo chân núi, trong ánh hoàng hôn ngưng đọng, vòng đến trước vùng đất thần thoại này.
Tuy Amon cho anh cơ hội, bảo anh hãy nghĩ mọi cách để trốn thoát, nhưng anh cũng không hề nóng lòng thực hiện. Bởi vì anh biết hiện giờ Amon ít nhất có địa vị và thực lực của Danh sách 2, là một Thiên sứ đúng nghĩa, không phải là kẻ mà mình có thể đối đầu chính diện. Hơn nữa, "Kẻ ăn trộm" được mệnh danh là sai lầm, lỗ hổng, là bug, với những năng lực kỳ quái quỷ dị, khiến người ta khó lòng đề phòng. Klein cho rằng những phương pháp tự cứu thông thường mà mình có thể nghĩ đến về cơ bản đều vô dụng.
Chỉ có thể kiên nhẫn, chờ đợi cơ hội có thể lợi dụng... Trong quá trình này, không ngừng thử nghiệm một chút, dùng việc này để quan sát cách ứng đối của Amon... Ừm, còn phải chú ý một vấn đề, không thể quá tin vào lời nói của Amon. Việc hắn đã thu hồi "Trùng thời gian", giải trừ trạng thái "ký sinh" cho mình có lẽ là không nói dối, nhưng chưa chắc đã hoàn toàn là sự thật, không loại trừ khả năng hắn còn để lại một con "Trùng thời gian" ẩn nấp trong người mình, chờ thời khắc mấu chốt sẽ tiếp quản cơ thể... Trong lúc dòng suy nghĩ lướt qua, Klein đang định bắt chuyện với Amon, hỏi một câu về "Thiên sứ bóng tối" Saslier, thì lại thấy cách đó không xa, hoàng hôn đã rút đi, bóng tối bao phủ, những tia chớp bạc thỉnh thoảng lại rạch ngang bầu trời.
Họ đã đến biên giới "Vương đình Người khổng lồ", sắp rời khỏi vùng đất thần thoại này.
Một khi đặt chân vào bóng tối, hoặc là sẽ đột nhiên bốc hơi, hoặc là sẽ gặp phải quái vật bất ngờ chui ra tập kích... Lòng Klein khẽ động, nhưng ngoài mặt vẫn làm như không biết gì, tiếp tục đi về phía trước, từ ánh hoàng hôn màu cam bước vào bóng tối sâu thẳm.
Đúng lúc này, Amon, trong chiếc áo choàng dài màu đen cổ điển, đầu đội mũ mềm chóp nhọn, đeo kính độc nhãn, đang đi phía trước chợt duỗi tay, kéo ra một chiếc đèn lồng bọc da thú mỏng.
Trong đèn lồng có một ngọn nến không biết làm từ loại dầu gì, tỏa ra ánh sáng mờ nhạt và mùi hăng hắc.
"Cầm lấy." Amon ném cái đèn lồng cho Klein.
... Klein nhận lấy đèn lồng, không nói gì.
Vài giây sau, anh thăm dò hỏi:
"Thứ này lấy ở đâu ra?"
Trong khoảnh khắc vừa rồi, Klein còn tưởng rằng Amon có thể triệu hồi được hình chiếu từ lỗ hổng lịch sử.
Amon ấn chiếc kính độc nhãn bằng thủy tinh, cười nói:
"Trộm từ doanh trại của nhân loại phía trước, ồ, đó là doanh trại trấn Hạ Ngọ của thành Bạc Trắng."
Trộm được... Mí mắt Klein giật giật, không hỏi thêm nữa, xách theo chiếc đèn lồng đi vào bóng tối vô tận.
Ánh sáng mờ nhạt dường như tạo thành một bức tường phòng ngự vô hình, nhanh chóng khuếch tán ra, tạo nên một khu vực ấm áp giữa đêm đen.
Lúc này, tia chớp trên trời cao thỉnh thoảng lại lóe lên, khoảng cách khá xa nhau, tiếng sấm gần như không có, rất lâu mới vang lên một tiếng.
Dựa vào những kiến thức nghe được từ "Mặt Trời" nhỏ, Klein biết rằng ban đêm ở Vùng đất bị thần vứt bỏ là khoảng thời gian nguy hiểm nhất.
Đi từng bước vào trong, Klein đầu tiên là lợi dụng năng lực "Người không mặt" sau khi biến chất, phối hợp với "Mấp máy đói khát", điều chỉnh kết cấu đôi mắt để thích ứng với hoàn cảnh đặc thù này, tiếp đó, anh dùng linh cảm để dò xét bốn phía.
Anh cảm thấy trong bóng tối không có ánh sáng, đang ẩn giấu những ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình, ẩn giấu những sinh vật khó mà miêu tả được hình thù, nhưng mỗi khi tia chớp lóe lên, chiếu rọi toàn bộ khu vực, thì lại chẳng có gì cả.
Klein không hề lo lắng, anh vẫn luôn đeo "Mấp máy đói khát". Dù trong hoàn cảnh này không thể "cho ăn" và sẽ bị cắn trả nghiêm trọng, nhưng anh lại thấy có hai khả năng. Một là "Mấp máy đói khát" sẽ nuốt chửng chính anh, nhưng ngay sau đó lại bị Amon "đánh cắp"; hai là "Mấp máy đói khát" thành công nuốt chửng người đeo, và anh sẽ dựa vào đó để hồi sinh, thoát khỏi tình thế hiểm nghèo hiện tại. Với kết quả thứ nhất, ngoài việc tương lai của "Mấp máy đói khát" sẽ không rõ ra sao, thì anh cũng chẳng mất mát gì.
Cứ thế đi tiếp về phía trước một hồi, Klein nhìn thấy doanh trại trấn Hạ Ngọ của thành Bạc Trắng được xây lại từ những kiến trúc bỏ hoang.
Sau hàng rào được dựng bằng những tảng đá lớn và cột đá, lửa trại đang lặng lẽ cháy lên, chiếu sáng phần lớn không gian bên trong, khiến trong và ngoài doanh trại hoàn toàn khác biệt.
Từng tốp thành viên của tiểu đội thăm dò thành Bạc Trắng đang tuần tra hoặc canh gác đề phòng bất trắc trong ánh lửa.
Trong đó, có một "Kỵ sĩ bình minh" cao gần hai mét ba đang đứng trên hàng rào, ngước mắt trông ra xa, đề phòng quái vật ẩn mình trong bóng đêm.
Bỗng nhiên, hắn nhìn thấy trong bóng tối sâu thẳm chợt có ánh lửa mờ nhạt đang từ xa tiến đến.
Điều này... Đồng tử của vị "Kỵ sĩ bình minh" này chợt co rút, tim đập thình thịch.
Ngoại trừ trẻ sơ sinh chưa được dạy dỗ, mọi người trong thành Bạc Trắng đều biết, ở Vùng đất bị thần vứt bỏ này, ngoài nhân loại ra, không ai sử dụng lửa trong bóng đêm để tạo ra ánh sáng. Ngay cả những quái vật am hiểu khống chế lửa, trước khi tấn công chúng cũng sẽ ẩn nấp trong môi trường không có ánh sáng. Về phần những nhân loại khác, tất cả thành bang mà thành Bạc Trắng phát hiện từ trước đến nay đều đã bị phá hủy hoàn toàn, trở thành di tích, không có người nào may mắn sống sót. Người duy nhất từ ngoài đến mà họ gặp được chính là đứa bé Jack kỳ quặc kia.
Mà giờ phút này, trong bóng tối sâu thẳm lại xuất hiện ánh lửa, một ánh lửa đang không ngừng chập chờn!
Điều này có nghĩa là gì, "Kỵ sĩ bình minh" đứng trên hàng rào nhất thời không nghĩ ra được, chỉ cảm thấy cả người đang run lên nhè nhẹ.
Ánh lửa nhàn nhạt chậm rãi đi từ xa đến gần, lướt qua phía trước doanh trại, hướng về phía bên ngoài trấn Hạ Ngọ. "Kỵ sĩ bình minh" kia nhìn loáng thoáng thấy hai bóng hình thuộc về nhân loại, đi vào sâu trong bóng tối, bị ánh đèn làm nhòe đi.
Họ xách theo thứ nghi là đèn lồng, từng bước rời xa doanh trại, biến mất trong đêm đen sâu thẳm.
"Kỵ sĩ bình minh" trên hàng rào không biết mình đã nín thở từ bao giờ, mãi cho đến khi ánh lửa mờ nhạt kia biến mất khỏi tầm mắt.
Còn có nhân loại khác sao? Không, chưa chắc đã là nhân loại! Đồng tử của vị "Kỵ sĩ bình minh" co rút lại, hắn cẩn thận xoay người, định thông báo cho trưởng lão của "Nghị sự đoàn sáu người" đang bảo vệ doanh trại này.
Đúng lúc này, hắn phát hiện một trong những chiếc đèn lồng treo trên cột đá đã biến mất tự lúc nào.
Đề xuất Cổ Đại: Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện 18+
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ