Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1480: Sai Lầm

Lúc này, Amon đột nhiên bật cười:

"Anh đi thăm dò 'Vực Sâu'?"

"Việc này có gì đáng cười sao?" Klein vốn rất hứng thú với chuyện đã xảy ra ở 'Vực Sâu' nên nhân cơ hội này phối hợp với Amon, định tìm hiểu thêm.

Anh vừa dứt lời, trong đầu chợt lóe lên một linh cảm mới:

Nhân lúc nói chuyện với Amon để nắm giữ thêm nhiều bí ẩn lịch sử, mình có thể lặng lẽ tiêu hóa ma dược 'Học Giả Cổ Đại' với tốc độ cực nhanh, xem thử có thể nhân cơ hội này nắm giữ 'Nguyên Bảo' sâu sắc hơn không, từ đó thoát khỏi đường cùng trước mắt.

Ý tưởng này chợt lóe lên, Klein vội vàng kiềm chế bản thân, không suy xét đến chuyện tương tự nữa.

Amon bật cười trước câu hỏi của anh:

"Anh đến 'Vực Sâu' chẳng khác nào một món quà được gói ghém đẹp đẽ, tự mình dâng đến tận tay nó."

"... 'Mặt Tối Vũ Trụ'?" Klein đầu tiên là kinh ngạc, sau đó như có điều suy nghĩ, đưa ra suy đoán.

Amon gật đầu:

"Vốn là cổ thần duy nhất còn sống, ác ma quân vương Farbauti, hiện giờ thì, ha."

Amon không nói hết, đoạn thả người nhảy từ trong cuồng phong giữa không trung về phía khe nứt khổng lồ mà hư ảo kia.

Klein theo đó cũng không còn được gió nâng đỡ, rơi thẳng xuống dưới.

Không biết qua bao lâu, nước biển như suối phun nhanh chóng dâng lên, ném anh và Amon về một phía mặt cắt khác.

Vừa tiến vào 'Di Tích Thần Chiến', Klein đã bị ánh sáng mặt trời chói chang chiếu thẳng vào, bên tai đột nhiên vang lên những tiếng vô nghĩa mang theo sự điên cuồng và mãnh liệt.

Những lời vô nghĩa này hệt như vô số mũi kim thép mảnh, xuyên qua màng nhĩ, đâm thẳng vào đại não, khiến mỗi một suy nghĩ của anh đều bị nỗi đau đớn quen thuộc mà khủng khiếp chiếm cứ.

Mà 'Trùng Linh Hồn' tạo nên hình thái sinh vật thần thoại của anh cũng dần biến đổi, dường như muốn sinh ra ý thức đọa lạc không thuộc về anh.

Lời vô nghĩa của 'Tạo Vật Chủ Chân Thật'!

Klein có thể gắng gượng chịu đựng nỗi đau này, nhưng khó mà được lâu, hoàn toàn không thể đi quá sâu vào trong 'Di Tích Thần Chiến'.

Đúng lúc này, anh thấy chiếc kính độc nhãn trên mắt phải của Amon hấp thụ toàn bộ ánh sáng xung quanh, khiến nó trở nên sáng rực như lửa trắng.

Sau đó, bóng tối đặc quánh thống trị bầu trời.

Amon trực tiếp trộm mất ban ngày của 'Di Tích Thần Chiến'!

Trong bóng tối, phân thân của vị 'Thiên Sứ Thời Gian' này dẫn theo Klein đáp xuống một hòn đảo, để anh dựa vào cột đá ngủ thiếp đi.

Chẳng mấy chốc, Klein đã đến một thế giới trong mơ xám xịt, nhìn thấy hình ảnh của Tu Đạo Viện và 'Vương Đình Người Khổng Lồ' tràn ngập cảm giác sử thi, thần thoại đối diện vách núi đen.

Amon đội mũ dạ lụa và đeo kính độc nhãn bằng thủy tinh, xuất hiện bên cạnh anh, nở nụ cười ung dung, chỉ về phía hình ảnh 'Vương Đình Người Khổng Lồ' đang đắm chìm trong ánh hoàng hôn, nói:

"Nơi đó chính là cửa vào 'Vùng Đất Bị Thần Vứt Bỏ'."

Klein ngẫm nghĩ rồi hỏi ra nghi hoặc của mình:

"Chẳng phải bắt buộc phải tiến vào giấc mơ từ một địa điểm riêng biệt mới có thể mở được cửa vào sao?"

Anh không khỏi dấy lên một tia hy vọng, thầm nghĩ nếu Amon có thể lãng phí khoảng một hai tuần ở 'Di Tích Thần Chiến' thì tốt biết mấy.

"Đúng vậy." Amon không phủ định cách nói của Klein, tùy ý đáp, "Nếu anh muốn mở cửa vào thì phải đi thuyền đến vị trí trung tâm đại dương của khu di tích này, có lẽ phải mất hơn một tháng. Hơn nữa, anh sẽ phải trải qua rất nhiều nguy hiểm mà lúc này không thể chịu nổi, còn ta thì không cần."

"Bởi vì anh là con của Tạo Vật Chủ?" Klein cân nhắc rồi nghi hoặc hỏi.

"Không phải." Amon đút một tay vào túi, xoay người đi về phía cửa chính của Tu Đạo Viện màu đen, "Một nơi hỗn tạp như thế này, trật tự bị phá hủy, quy tắc bị thay đổi, có rất nhiều chỗ có thể lợi dụng."

Vị 'Thiên Sứ Thời Gian' này vừa đi vừa nghiêng đầu nhìn về phía Klein:

"Danh sách 0 của con đường 'Kẻ Trộm' có một cái tên rất trừu tượng, 'Sai Lầm'."

"Đây là cái tên mà cha ta đã đặt, ngài từng dùng một từ kỳ quặc không rõ nguồn gốc để phiếm chỉ nó."

"Bug."

"Từ này có thể dịch là ngựa gỗ vận mệnh, lỗ sâu thời gian, lỗ hổng quy tắc, hay hóa thân của mọi sai lầm."

'Sai Lầm'... Bug... Đây là bản chất của con đường 'Kẻ Trộm' sao? Klein không những giật mình mà còn xác định được một việc.

Đó chính là Thần Viễn Cổ Thái Dương, tạo vật chủ của Thành Phố Bạc Trắng, cha của Amon, thật sự đến từ Trái Đất.

Từ mà Amon vừa nói ra kia chính là tiếng Anh tiêu chuẩn!

Lại một người đồng hương... Hai đứa con của ông anh làm khổ tôi quá rồi... Sao không giống như Bernadette có phải tốt hơn không... Klein vừa lẩm bẩm trong lòng, vừa tò mò hỏi:

"Ngài muốn lợi dụng... lỗ hổng của thế giới trong mơ này?"

Klein khống chế bản thân, không dùng từ "bug" để diễn giải, tránh việc khẩu âm quá chuẩn sẽ khiến Amon nghi ngờ, để rồi vô duyên vô cớ lộ thêm một lá bài tẩy.

Đối diện với một vị Vua Thiên Sứ có thể ăn trộm suy nghĩ, ký sinh ở tầng sâu, bài tẩy của anh đã ít nay lại càng ít, mỗi một lá đều phải sử dụng cho tốt, biết đâu lại có thể phát huy tác dụng.

Lúc này, Amon đã đi tới bên ngoài Tu Đạo Viện màu đen.

Hắn một tay đút túi, không làm ra bất cứ động tác nào cũng khiến cho cánh cửa chính nặng nề tự động mở ra, giống như đang chào đón khách quý bước vào.

"Anh có thể cho là vậy, nhưng trên thực tế thì còn phức tạp hơn một chút." Amon không hề bày ra dáng vẻ uy nghiêm của 'Kẻ Báng Bổ Thần Linh', nhàn nhã trả lời câu hỏi của Klein, "Bản thân thế giới trong giấc mơ này không tồn tại sai lầm, hay nên nói là lỗ hổng, chỉ là các loại thần lực còn sót lại xảy ra xung đột, ở nơi nào đó sẽ khá hỗn loạn. Mà ta có thể lợi dụng sự hỗn loạn này để tạo ra một lỗ hổng."

Khi cánh cửa chính cao lớn như được chuẩn bị cho Người Khổng Lồ hoàn toàn mở ra, Amon ấn chiếc kính độc nhãn của mình một cái, bước vào đại sảnh trước, đi sâu vào bên trong.

Trong quá trình này, hắn vừa cười vừa giải thích:

"Anh hẳn cũng rõ, Tu Đạo Viện này được dệt thành từ nhiều giấc mơ."

"Ừm, đến từ giấc mơ của các sinh linh khác nhau trong di tích thần chiến." Klein suy nghĩ một chút rồi bổ sung, "Cũng có thể là giấc mơ nào đó trong quá khứ được giữ lại."

Lúc này, một người một Thiên sứ đang đi trên cầu thang uốn lượn dẫn xuống dưới, ánh sáng hoàng hôn chiếu xuyên qua những tấm kính thủy tinh sơn màu trên cao, tạo ra hào quang thần thánh đỏ như lửa.

Amon vuốt ve phù điêu đầu lâu người trên lan can, mỉm cười thưởng thức cảnh vật xung quanh:

"Bình thường mà nói, anh tiến vào thế giới giấc mơ ở đâu thì sau khi tỉnh lại cũng sẽ ở nơi đó. Bất kể anh có đang ở hải vực khác, trong giấc mơ của sinh linh khác."

Klein không thể gật đầu, chỉ có thể dùng lời để bày tỏ quan điểm của mình:

"Đúng vậy."

Đề xuất Ngược Tâm: Nguyên Lai Hắn Cũng Từng Yêu Ta
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện