Bên trên màn sương mù xám vô biên, bóng dáng Klein hiện ra giữa tòa cung điện cổ xưa.
Anh chỉ nhìn qua một vòng đã phát hiện ra vài chỗ khác nhau.
Trong đó, điểm rõ ràng nhất là trạng thái và bố cục của không gian thần bí này đã hoàn toàn phản chiếu vào linh thể, khiến anh dù ở khoảng cách rất xa vẫn có thể nhìn thấy những đám mây xám lơ lửng và cánh cửa ánh sáng kỳ lạ kia.
Ngoại trừ tòa cung điện do mình cụ thể hóa ra và cánh cửa ánh sáng vốn tồn tại ở đây, thì nơi này không có gì cả, trống trải, mênh mông, tràn ngập một loại sức mạnh cấp cao... Klein lẩm bẩm, sau đó ngồi xuống giơ tay phải lên, khẽ nắm bàn tay lại.
Chỉ trong chớp mắt, màn sương xám mênh mông bỗng sôi trào, không gian thần bí bao bọc nó cũng rung động theo, tỏa ra từng luồng sáng u ám.
Những luồng sáng này hội tụ lại, dựa theo ý niệm của Klein mà hóa thành một Thiên sứ bán trong suốt với đôi cánh hư ảo sau lưng. Đó là một Thiên sứ sở hữu địa vị và sức mạnh tương ứng, uy nghiêm, thuần khiết và đầy áp bức.
“Không cần dùng đến các lá bài ‘Hoàng đế Đen’, ‘Bạo quân’ hay ‘Linh mục Đỏ’, cũng chẳng cần tới ‘Quyền trượng Hải Thần’, chỉ dựa vào bản thân mình cũng có thể khơi dậy sức mạnh của không gian thần bí này đến mức độ cao nhất, khiến Thiên sứ của ‘Kẻ Khờ’ trở thành một Thiên sứ Danh sách 2 thực thụ.”
“Đương nhiên, Thiên sứ này không thể đáp lại lời cầu nguyện, không thể duy trì quá lâu, chỉ tồn tại trong vài lần ‘ôm’ hoặc tấn công, và sở hữu một vài năng lực thuộc lĩnh vực ‘Kỳ tích’...”
“Quả nhiên, việc mình có thể hồi sinh đều là do ‘Nguyên Bảo’ ban tặng. Cụ thể còn sống lại được mấy lần nữa thì hiện giờ chưa thể kết luận. Nếu có thể mượn một vật phong ấn cấp ‘0’, dùng địa vị của nó để quan sát thì hẳn sẽ thấy rõ ràng hơn... Cứ cho là nhiều nhất chỉ còn một lần, tính ít đi một chút cũng không phải chuyện xấu, điều này sẽ nhắc nhở mình phải luôn thận trọng... Đây mới là cách sinh tồn của một người phi phàm trên con đường ‘Nhà Bói Toán’...”
“Đáng tiếc, loại ‘Kỳ tích’ này tạm thời chỉ có tác dụng với mình...”
“Ừm, ‘mức độ cao nhất’ cũng chỉ là ở hiện tại. Nếu muốn thực sự sở hữu và kiểm soát không gian thần bí này, ít nhất phải trở thành Thiên sứ, thậm chí là Thiên sứ Danh sách 1. Không hổ là ‘Nguyên Bảo’. Về phần cánh cửa ánh sáng kỳ quặc kia, có lẽ còn đòi hỏi cao hơn, nơi đó có tiềm tàng nguy hiểm hay không, hiện giờ mình cũng chưa nhìn ra được...”
“Ý nghĩa tồn tại của ‘Nguyên Bảo’ là gì? ‘Câu’ người xuyên không đến đây để hồi sinh vị Tạo Vật Chủ sơ khởi kia ư?” Klein rung cổ tay phải, để Thiên sứ thần thánh hùng mạnh nọ tan biến giữa không trung.
Toàn bộ ‘Nguyên Bảo’ cũng trở lại bình thường.
Tiếp đó, Klein đứng dậy, từng bước đi trên những đám mây xám lơ lửng, dừng lại trước cánh cửa kỳ dị được tạo thành từ vô số quầng sáng.
Cánh cửa ánh sáng lốm đốm màu xanh đen, mỗi quầng sáng về bản chất đều là những con sâu trong suốt hoặc bán trong suốt đang cuộn tròn lại.
Chăm chú nhìn những "kén tằm" trong suốt đang bị những sợi tơ nhỏ màu đen treo lên, Klein giơ tay phải ra, chầm chậm duỗi về phía cửa ánh sáng, định chạm vào.
Một tấc, hai tấc, ba tấc, tay anh rốt cuộc chạm vào mép cánh cửa ánh sáng, nhưng lại xuyên qua nó, dường như đây chỉ là một ảo ảnh.
Nhưng so với lần thử trước, cánh cửa ánh sáng hư ảo này đã trở nên đặc hơn một chút, dường như sắp ngưng tụ thành thực thể.
“Thứ này đại diện cho bản chất của ‘Nguyên Bảo’ sao?” Klein trầm tư vài giây rồi xoay người trở về tòa cung điện cổ xưa.
Anh không dây dưa, lập tức rời khỏi phía trên sương mù xám, bắt đầu thí nghiệm các loại năng lực mình mới có được.
“Trước tiên phải đặt một tôn danh... Phạm vi mà một Danh sách 3 có thể đáp lại lời cầu nguyện là một khu vực nhất định, lớn nhỏ tùy thuộc vào quyền năng của mỗi người. Rất rõ ràng, ‘Hải Vương’ là loại hình có lãnh địa khá lớn...”
“Cho nên, tôn danh của mình cũng phải có phạm vi giới hạn, người bảo hộ cho tất cả trẻ em nghèo ở Backlund? Cảm giác là lạ...”
“Ừm, người khác bắt buộc phải có giới hạn như vậy, nhưng mình thì chưa chắc. Có thể dùng ‘Quyến giả của Linh giới và Nguyên Bảo’ để thay thế. Quyến giả thuộc về cả hai nơi này, trước mắt chắc hẳn chỉ có một mình mình, cũng đủ độc đáo. Như vậy, chỉ cần là người ở cùng một thành phố hoặc một khu vực với mình, là có thể thông qua tôn danh này để cầu nguyện tới mình.”
“Không ở cùng một khu vực thì cũng hết cách, mình cũng đâu thể ném bản thân lên phía trên sương mù xám giống như ‘Quyền trượng Hải Thần’? Phân tách ra vài ‘Trùng Linh Hồn’, đặt chúng lên trên sương mù xám, rồi mượn địa vị của ‘Nguyên Bảo’ để hưởng ứng lời cầu nguyện trên toàn thế giới... Tuy mình chưa thể xác nhận mối quan hệ giữa ‘Thiên sứ Bóng tối’ và Thần Viễn Cổ Thái Dương, nhưng chuyện này cũng đủ để cảnh tỉnh, khiến mình phải cẩn trọng với phân thân và bí ngẫu của bản thân. Hơn nữa, không phải chỉ cần phân tách vài con là được, mà phải để lại phần lớn ‘Trùng Linh Hồn’ ở ‘Nguyên Bảo’ thì mới có hiệu quả, mà mình thì căn bản không có năng lực này...”
“Đúng rồi, trạng thái tinh thần của mình cũng không tệ, không bị phân liệt nhân cách, không trở nên lạnh lùng đáng sợ đến mất kiểm soát. Điều này chứng tỏ, những dấu ấn của ‘Học giả Cổ đại’ trong lịch sử chính là mỏ neo của hắn... Hơn nữa, Đại đế cũng trở thành Thiên sứ nên tình huống đó mới trở nên nghiêm trọng, buộc phải dựa vào tín đồ để làm mỏ neo, cung cấp sự định vị. Mình còn kém một cấp bậc rất lớn nữa... Ngoài việc thu thập tín đồ, còn có thứ gì có thể làm mỏ neo nữa, để đề phòng bất trắc...” Trong đầu Klein nảy ra một ý tưởng, lập tức lấy giấy bút ra.
Anh viết đoạn miêu tả đầu tiên về tôn danh:
“Quyến giả của Linh giới và Nguyên Bảo.”
Ngẫm nghĩ, anh dựa vào kinh nghiệm phong phú và tri thức do hoa văn thần tính mang đến, bắt đầu viết đoạn thứ hai và thứ ba:
“Quỷ bí bắt nguồn từ thời cổ đại;”
“Người chứng kiến lịch sử dài đằng đẵng.”
Bởi vì Danh sách 3 không phải là Chân Thần, không thể sử dụng cách miêu tả ba đoạn, nên Klein cân nhắc một chút rồi viết thêm hai câu:
“Người bảo hộ ma thuật và biểu diễn kịch;”
“Hermann Sparrow vĩ đại.”
Thật ra, không phải Chân Thần cũng có thể sử dụng cách miêu tả ba đoạn, nhưng một trong các đoạn đó phải dùng đến địa vị của một Chân Thần. Ví dụ, Klein có thể dùng “Quyến giả của Nữ Thần Đêm Tối”, về bản chất sẽ gần với một loại chú văn triệu hồi hơn là một tôn danh để cầu nguyện. Đối với các Tín sứ cùng loại, nếu Tín sứ là sinh vật Linh giới thì ngay cả quyến giả của Chân Thần cũng không cần đến hạn chế này. Vì vậy, người ta thường không biết sẽ triệu hồi ra thứ gì, khá nguy hiểm.
Sau khi ngẫm nghĩ một hồi, Klein điều khiển bí ngẫu Enyuni, dùng tiếng Hermes cổ để tụng niệm tôn danh vừa viết.
Bản dịch này mang theo linh khí của ✧ Thiêη·Lôι·†ɾúς ✧
Đề xuất Bí Ẩn: Thập Niên 90: Thần Thám Hương Giang
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ