Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1370: Bất thình lình

Khoảng mười lăm phút sau, anh vẫn không thấy Thiên sứ Bí Ẩn Arianna, thủ lĩnh của mười ba Tổng giám mục thuộc Tu Đạo Viện Đêm Tối, xuất hiện.

Không cần xử lý ác linh "Thiên sứ đỏ", cứ mặc kệ sao? Hay là có biện pháp khác nhưng không cần mình nhúng tay vào? Về bản chất, Klein không phải là một tín đồ ngoan đạo của Nữ Thần Đêm Tối, nên nếu Người đã nói không cần xen vào, anh đương nhiên cũng chẳng buồn bận tâm. Dù sao thì đối với anh, việc này không chỉ cực kỳ phiền phức mà còn vô cùng nguy hiểm.

Klein lắc đầu, lấy giấy bút trong túi áo ra, bắt đầu tiến hành "Bói toán giấc mơ".

Chuyện xảy ra đêm nay khiến anh cảm thấy không thể trì hoãn thêm một khắc nào nữa, phải nhanh chóng tiêu hóa hết ma dược "Quỷ pháp sư".

...

Trên Biển Sương Mù, một con thuyền buôn với động cơ hơi nước lai cánh buồm đang bị một thuyền hải tặc khác áp sát.

Những người đàn ông và phụ nữ lớn tuổi bị trói quặt tay sau lưng, đẩy ra mép boong tàu. Sau đó, đám hải tặc dùng cả tay lẫn chân, ép họ nhảy xuống biển.

Những tiếng tùm tùm liên tiếp vang lên, nhưng đám hải tặc không hề bị ảnh hưởng, vẫn cười đùa hoàn thành cuộc giết chóc không đổ máu này.

Sau khi xử lý xong đám tù binh, bọn chúng cầm súng ống, xách đèn bão ra mép thuyền, chuẩn bị thưởng thức cảnh tượng những kẻ đáng thương giãy giụa dưới nước.

Nhưng khi ánh đèn chiếu xuống, mặt biển lam thẫm cạnh thuyền chỉ lặng lẽ dập dờn, không hề có một bóng người.

"Chìm nhanh vậy sao?" một tên hải tặc kinh ngạc thốt lên.

Thủ lĩnh của chúng cau mày, nhìn một hồi lâu rồi nói:

"Chắc là bị con hải quái nào đi ngang qua xem bọn họ như bữa ăn mà thần linh ban tặng rồi."

"Vừa hay, nó ăn no rồi thì sẽ không tấn công chúng ta nữa..."

Nói đến đây, gã thủ lĩnh phất tay:

"Chúng mày cứ mặc sức hưởng thụ đi!"

Là một tên hải tặc lão luyện, gã biết trên đại dương có vô số chuyện kỳ dị. Khi đối mặt với chúng, tốt nhất là đừng cố tìm nguyên nhân hay đào sâu chân tướng. Miễn là không nguy hại đến mình và đồng bọn, cứ tạ ơn "Chúa Tể Của Gió Bão" đã phù hộ, rồi xem như chưa có chuyện gì xảy ra.

Sau khi phân công ca trực, đám hải tặc bắt đầu nốc rượu, xé thịt, lớn tiếng ca hát, thậm chí rút đao quyết đấu để tranh giành những nữ tù binh trẻ tuổi.

Trong bầu không khí ồn ào náo nhiệt, gã thủ lĩnh hải tặc dẫn theo một nữ hành khách xinh đẹp mà gã đã nhắm trúng từ trước, tiến vào căn phòng vốn thuộc về thuyền trưởng, nhanh chóng thực hiện nốt bước cuối cùng của một đêm cuồng hoan.

Nửa đêm, gã thủ lĩnh hải tặc đang ngủ say sưa bỗng duỗi tay ra, chạm phải một vật lạnh ngắt.

Gã chợt bừng tỉnh, nương theo ánh trăng đỏ rực rọi vào từ cửa sổ, nhìn thấy thứ mình đang ôm trong ngực là một khúc gỗ thô ráp.

Trên khúc gỗ mọc ra những nhánh cây lá xanh đậm, trông như tay chân người đang ôm lấy gã.

Bịch!

Con ngươi của gã thủ lĩnh lập tức giãn ra, gã vừa đẩy khúc gỗ đi, vừa nhảy khỏi giường, lảo đảo lùi về sau.

Mình vừa ngủ với cái thứ này sao? Tâm trí gã chỉ còn lại nỗi kinh hoàng tột độ, chẳng màng mặc quần áo, vớ lấy súng và bội đao rồi lao ra khỏi phòng.

Ngoài cửa, một tên hải tặc đang đứng gác đêm.

"Chủ... chủ lĩnh, sao đang vui mà..." Tên hải tặc thấy thủ lĩnh của mình bước ra, vội vàng lên tiếng hỏi.

Gã thủ lĩnh đang định mắng thuộc hạ lén uống rượu nên nói năng lộn xộn, nhưng vừa ngẩng lên đã thấy trong miệng và quanh mép gã kia mọc đầy những hạt lúa mạch vàng óng, ngay cả trên lưỡi cũng chi chít.

... Da đầu gã thủ lĩnh căng ra, một cảm giác tê dại lan xuống từ đỉnh đầu, hòa cùng cái lạnh chạy dọc sống lưng.

Đúng lúc này, cửa phòng đối diện cũng mở ra, một tên hải tặc vừa khóc nức nở vừa kêu lên:

"Không ổn rồi, sếp ơi! Trên người tôi mọc đầy nấm!"

Vừa nói, tên hải tặc đó vừa chạy vội ra.

Cùng lúc đó, hắn cảm thấy mắt ngứa ngáy, bèn giơ tay lên dụi.

Hắn dụi một lúc, một dây leo xanh lục từ từ mọc ra từ khóe mắt, trên đỉnh dây leo còn kết một quả nho đỏ thẫm.

Xung quanh quả nho là máu thịt bầy nhầy.

"..." Thủ lĩnh hải tặc nhìn cảnh tượng đó, cả người ngây ra, dùng giọng nói gần như không thuộc về mình hỏi: "Chúng bây... gặp phải... cái gì..."

Tên hải tặc vẫn còn đang dụi mắt, không cảm thấy có vấn đề gì, trả lời:

"Một cái bóng đen trông như cây gậy đã quật tôi một cái!"

"Tao... cụng... chế..." Tên hải tặc có lưỡi mọc đầy lúa mạch phụ họa theo. (Tao... cũng... thế...)

Bị thủ lĩnh che khuất tầm mắt, hắn không nhận ra bộ dạng đáng sợ của đồng bọn.

Hai chân gã thủ lĩnh bắt đầu run rẩy không kiểm soát, theo bản năng muốn xoay người bỏ chạy khỏi khoang thuyền.

Đúng lúc này, gã thấy một bóng đen như cây gậy từ vách tường bên cạnh bay vút ra, quất vào người mình.

Bóng đen lóe lên rồi biến mất, nhanh như chớp, tựa như một ảo ảnh trong cơn ác mộng.

Gã thủ lĩnh hải tặc chậm một nhịp mới giơ tay lên theo bản năng định đỡ đòn, nhưng đương nhiên là vô ích.

Sau đó, gã hoảng hốt kiểm tra khắp người mình, không phát hiện ra chỗ nào bất thường.

"Không sao, không sao..." Gã thủ lĩnh hải tặc không nhịn được thở phào.

Nhưng gã còn chưa dứt lời, đã nghe thấy một giọng nói hơi mơ hồ:

"Không sao, không sao..."

Giọng nói này dường như phát ra từ chính cơ thể gã!

Đồng tử của gã thủ lĩnh giãn ra hết mức, hai tay vội vàng kéo áo lên.

Gã lập tức thấy giữa ngực và bụng mình nứt ra ba khe hở, một to hai nhỏ.

Bên trong khe nứt to là hai hàm răng trắng đều tăm tắp, giữa hai khe nứt nhỏ lại được khảm hai con mắt linh động đang đảo quanh.

Đây là một cái miệng và hai con mắt!

Trên ngực bụng của gã thủ lĩnh hải tặc đã mọc ra một cái miệng và hai con mắt!

"Không!"

Một tiếng ré thảm thiết vang lên trên thuyền, mang theo nỗi sợ hãi vô biên, khó có thể diễn tả bằng lời.

Trong mười lăm phút tiếp theo, có tên hải tặc phát điên chém giết đồng bọn, có tên may mắn trốn về thuyền của mình, để rồi phát hiện người trên đó cũng đã trở nên dị dạng, liền tuyệt vọng gieo mình xuống biển.

Khi mọi thứ lắng xuống, chỉ còn lại hơn mười tên hải tặc trông có vẻ bình thường, kẻ nằm bẹp trên boong tàu, người trốn trong phòng, xung quanh bốc lên mùi hôi thối.

Một lát sau, từng hành khách từ trong khoang thuyền bước ra, không thiếu một ai.

Họ không dám tin vào cảnh tượng trước mắt, người thì tạ ơn thần linh, người thì ngơ ngác đứng chết trân tại chỗ.

...

Sáng sớm, Klein xoay người rời giường, bắt đầu rửa mặt.

Anh vừa thay quần áo xong với sự giúp đỡ của hầu nam Enyuni thì thấy quản gia Walter, người vừa hết phép, đang đi tới cửa:

"Thưa ngài, Giám mục Elektra đến thăm."

"... Bảo ngài ấy đợi tôi trong phòng hút xì gà." Klein ngẩn ra một chút rồi nói.

Anh nghi ngờ đây là lời hồi đáp của Nữ Thần.

Walter xoay người xuống lầu sắp xếp, không lâu sau, ông ta quay lại:

"Thưa ngài, Giám mục Elektra đã tạm biệt rời đi. Ngài ấy chuyển lời tới ngài, sáng nay cần phải tới Giáo đường St. Samuel, nói là giáo hội và chính phủ sẽ hợp tác cử hành một buổi diễn tập phòng không."

Đề xuất Ngọt Sủng: Kế Hoạch Phục Thù Của Giả Thiên Kim
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện