"Thật đáng sợ... Đây là Người khổng lồ cấp Bán Thần sao?" Đợi đến khi hào quang tan đi, "Chính nghĩa" Audrey nhìn quanh một vòng, cảm thán từ tận đáy lòng.
Khoảnh khắc này, cô đã hiểu sâu sắc câu nói:
"Không thể nhìn thẳng vào thần!"
Ngay cả Thánh giả cũng không thể trực tiếp cảm nhận hình ảnh Bán Thần còn sót lại trong ký ức người khác, mà chỉ có thể "nhìn thấy", huống hồ là một vị thần thực sự?
Leonard cũng là người từng trải, bèn cười tự giễu:
"Danh sách 4 quả thật là cấp bậc mà sinh mệnh đã thay đổi về chất. Nhưng nỗi sợ hãi vừa rồi cũng chỉ đến thế, còn không mãnh liệt bằng lúc tôi đối diện với một người phụ nữ mang thai."
Bản chất của thi sĩ đều là chém gió sao? Lúc đó anh còn có thể khống chế bản thân, mà vừa rồi thì suýt nữa đã sụp đổ... Nhưng nếu Megoos thuận lợi sinh ra đứa bé kia, e rằng chúng ta chỉ liếc nhìn một cái là sẽ sụp đổ, mất khống chế, trở thành quái vật... Klein vừa mỉa mai Leonard trong lòng, vừa có phần thổn thức vì hồi ức được gợi lại.
"Đó là một vị nữ Bán Thần có thai sao?" Audrey hơi tò mò hỏi.
"Không." Leonard lắc đầu: "Nhưng cô ta mang theo con nối dõi của Tà Thần."
Vậy à... Audrey không hỏi nhiều nữa, bởi vì cô biết rõ cuộc thăm dò mạo hiểm này vẫn chưa kết thúc, lãng phí thời gian là điều không nên.
Cô lập tức nhìn về phía Hermann Sparrow đang cầm giá chữ thập màu xanh đồng và lọ kim loại nhỏ, khoác áo gió màu đen, rồi hơi mỉm cười nói:
"Cảm ơn vừa rồi anh đã điều hướng cảm quan cho chúng tôi."
"Kế tiếp chúng ta nên đi đâu đây?"
Là một "Người quan sát" có thâm niên, cô thông qua việc so sánh trước sau, không khó nhận ra việc vừa rồi đã được ngài "Thế giới" giúp đỡ.
Klein kiềm chế động tác nhíu mày theo bản năng, nhìn trái nhìn phải rồi nói:
"Trong biển tiềm thức tập thể không có khu trung tâm sao?"
"Không có." Audrey nghiêm túc lắc đầu: "Chỉ cần là nơi có sinh linh thì đều có biển tiềm thức tập thể, không có nơi nào được xem là cao quý hơn những nơi khác. Đại dương hư ảo này sẽ không thực sự nổi sóng, tình huống ở các khu vực khác nhau chủ yếu dựa vào hoàn cảnh xung quanh, chúng tôi gọi là 'hiệu ứng lắng đọng'. Nói đơn giản là biển tiềm thức tập thể ở nước Ruen có sự khác biệt rất lớn so với ở Intis, bởi vì thứ nó lắng đọng lại chủ yếu là tâm trạng và cảm xúc mãnh liệt qua từng đời người Ruen. Ngược lại, điều này cũng sẽ ảnh hưởng đến dân chúng hai đất nước, khiến họ có khí chất và tính cách khác nhau ở một mức độ nào đó..."
Sau khi giải thích một chút, "Chính nghĩa" Audrey đưa ra kết luận:
"Nếu đã như thế, vậy thì làm sao có thể tồn tại một khu vực được công nhận là trung tâm của biển tiềm thức tập thể chứ?"
Klein gật đầu, như có điều suy nghĩ, sau đó hỏi lại một câu:
"Nói cách khác, cô không thể đưa ra đề nghị hữu ích nào về việc nên đi đâu?"
Ngài "Thế giới" thật thẳng thắn... Nếu đổi lại là một cô gái hoặc quý ngài có tâm hồn mỏng manh, chắc chắn bây giờ đã rất ngượng ngùng, cảm thấy bị tổn thương... Audrey nghĩ thầm, cô nhìn vào đôi mắt nâu thẫm gần như đen của "Thế giới" Hermann Sparrow, chúng không hề điên cuồng, lại càng không lạnh lùng, chỉ bình tĩnh và sâu thẳm.
Việc này... Audrey chớp mắt đã hiểu ra, ngài "Thế giới" cố tình tỏ ra như vậy là để mình có thể cảm nhận được đủ loại chi tiết và vấn đề tồn tại trong một lần hành động chung, góp nhặt được nhiều kinh nghiệm hơn.
"Đúng vậy." Cô thản nhiên gật đầu, không hề ngượng ngùng chút nào.
Klein âm thầm gật đầu, sau đó nhìn về phía "Sao" Leonard.
"Đừng nhìn tôi, lĩnh vực của tôi là giấc mơ, chứ không phải ở cái biển tiềm thức tập thể kỳ quặc này." Leonard lập tức xua tay.
So với tiểu thư "Chính Nghĩa", anh ta đã tham gia vô số các cuộc hành động chung, biết rằng không nên khoe tài vào những lúc không cần thiết.
"Vậy thì hai người đi theo tôi." Klein thu lại tầm mắt, chuyển giá chữ thập màu xanh đồng sang bàn tay đang cầm lọ kim loại nhỏ, rồi dùng tay còn lại lấy ra một đồng vàng.
Keng!
Trong lúc đồng vàng xoay tròn, anh giơ tay bắt lấy, sau đó không hề nhìn kết quả, lập tức phân rõ phương hướng, sải bước đi.
Đây là cách bói toán... Audrey chợt ngộ ra.
Cô nhìn sườn mặt nghiêm túc của "Thế giới" Hermann Sparrow, cùng dáng người mặc áo gió màu đen, đội mũ phớt lụa, tay cầm giá chữ thập màu xanh đồng, không hiểu sao lại có cảm giác đối phương giống một thầy truyền giáo.
Leonard lại tự nhiên nhớ lại một chuyện cũ.
Đó là vụ án đầu tiên anh ta hợp tác với Klein tìm kiếm một đứa trẻ bị bắt cóc. Khi đó, cũng là Klein dùng "Bói toán" để dẫn đường còn anh ta đi theo bên cạnh.
So với sự ngượng nghịu lúc trước, hiện giờ cậu ấy đã thành thục như thể đã bước vào thế giới thần bí hơn mười năm rồi... Ôi, thật ra mới qua một năm chứ mấy... Leonard đút hai tay vào túi, hơi cảm khái mà đi theo phía sau Klein.
Audrey liếc nhìn anh ta một cái, nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của đối phương.
Ngài "Sao" và ngài "Thế giới" không chỉ đơn thuần là quen biết ở hiện thực, mà rất có khả năng họ là bạn bè khá thân thiết. Ừm, trong một hai năm gần đây ít có kiểu gặp gỡ này... Audrey đưa ra phán đoán, đồng thời cũng không đi chậm lại, kết hợp với kiến thức từng được học, quan sát chi tiết bốn phía, nhận ra những nơi có khả năng tiềm tàng "lốc xoáy", hoặc có "sinh vật nguy hiểm" đang mai phục.
Được sự giúp đỡ của cô, Klein dẫn đường rất thuận lợi, không còn bị bất ngờ như lúc gặp phải dấu ấn của "Người khổng lồ hư ảo" ban nãy.
Lúc thì đi thẳng, khi thì rẽ ngang, không biết qua bao lâu, trước mắt ba người bỗng sáng bừng.
Xuất hiện trước mặt họ là một "vực thẳm" khổng lồ dưới đáy biển, giữa vực có một thành phố to bằng cả một hòn đảo.
Nền của thành phố này màu xám trắng, bên trên dựng hàng loạt cột đá to lớn cao mấy chục thậm chí cả trăm mét. Chúng hoặc đứng một mình, hoặc cùng nhau chống đỡ từng tòa cung điện cổ xưa nguy nga. Tổng thể vừa kỳ dị vừa rộng lớn, không giống kiến trúc do sinh vật bình thường có thể tạo ra được.
Audrey tuy không biết thành phố này, nhưng trong đầu lại nảy ra một suy nghĩ:
"Thành phố kỳ tích, Livihed..."
Livihed là thành phố lơ lửng trên không mà vị cổ thần "Rồng Không tưởng" Angel Wade tưởng tượng nên, bất kể nhìn từ phương diện nào, đều được gọi là kỳ tích, thậm chí là thần tích.
Nó còn to lớn, bao la hơn cả "Vương đình Người khổng lồ", gồm đủ thứ đặc sắc. Mỗi một cây cột đá đều cao gần trăm mét, giống như ghế ngồi cho Cự long nghỉ ngơi, là một thành phố chỉ cần nghe tên là đã khiến người ta khắc sâu ấn tượng khó quên.
Cho nên, tuy Audrey chưa từng thực sự nhìn thấy "Thành phố kỳ tích" Livihed, nhưng vẫn có thể từ hình ảnh này mà lập tức liên tưởng đến nó. Đương nhiên, việc lúc trước cô đã biết "Grossel du ký" thuộc về "Rồng Không tưởng" Angel Wade, cũng là một trong những nguyên nhân chủ yếu giúp cô có được liên tưởng này.
Về phần Klein, bởi vì từng bói toán ra lai lịch của "Grossel du ký", và gặp được "Thành phố kỳ tích", "Thành phố lơ lửng" trong mơ, lúc này anh đã vô cùng chắc chắn thành phố lớn bằng một hòn đảo trong "vực thẳm dưới đáy biển" nọ giống hệt như Livihed, chỉ là thiếu mất những con Cự long từ bốn phương tám hướng bay tới trú ngụ.
Đây là sự thật, hay là một sự tái hiện? Hay là ấn tượng nào đó trong tiềm thức của một sinh linh đặc thù trong thế giới sách hội tụ lại? Klein hơi kinh ngạc, sau đó lập tức phân tích tình hình.
Đề xuất Xuyên Không: Cả Nhà Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ